Tiểu thuyết Conan: Tập 1: Lá Thư Thách Đấu Gửi Kudo Shinichi

Chương 44: Bộ mặt thật của hai người lạ


trước sau

Sau khi tiễn mọi người đi, Ai và Ayumi quay về phòng. Nói là ở lại chăm bác Agasa, nhưng thực ra hai cô bé cũng chẳng có việc gì làm, vì bác tiến sĩ chỉ nằm dài, ngắm bầu trời bên ngoài cửa sổ, nói vu vơ những câu kiểu như: “Thỉnh thoảng có lúc thảnh thơi thế này cũng thích thú nhỉ”.

- Bác tiến sĩ lúc nào chả thảnh thơi.

- Ai, sao cháu lại nói thế? Lúc ở nhà bác bận làm việc lắm chứ!

- Vâng vâng… - Ai ngồi vắt chân, giở quyển tạp chí thời trang lấy từ dưới phòng sinh hoạt chung lên.

Được một lúc thì Ayumi chán.

- Ai ơi… - Gì?

- Cậu có muốn đi thám hiểm trong nhà nghỉ không?

- Tớ muốn ngồi đây thôi… Lâu lắm mới được ngày nghỉ ngơi thư giãn thế này.

- Cậu cũng muốn nghỉ ngơi à?

Ai mỉm cười:

- Khác với bác tiến sĩ, tớ đây thực sự bận rộn lắm đấy.

- Sao cháu lại nói thế hả? – Bác Agasa lí nhí.

Ayumi nghiêng đầu thắc mắc một chút, nhưng sau đó gật đầu:

- Thế thôi, tớ đi một mình vậy!

- Ừ, cậu đi cẩn thận nhé. – Ai khẽ vẫy tay.

Ayumi cười rồi ra khỏi phòng đóng cửa lại.

- Để con bé đi một mình có sao không? – Bác Agasa lo lắng.

Ai đã lại nhìn chăm chú vào quyển tạp chí.

- Có sao đâu… Ayumi cũng chẳng vấp chân ngã như bác đâu mà lo.

Bên ngoài phòng là khu vực để giày. Ayumi xỏ dép đi trong nhà vào, mở cửa ra hành lang. Dọc theo lối đi là nhiều cánh cửa kéo trông giống nhau. Nhà nghỉ Kubo này xếp tất cả các phòng chức năng ở tầng một, còn phòng nghỉ cho khách đặt hết trên tầng hai. Ayumi có muốn thám hiểm, thì tầng trên này cũng chẳng có gì thú vị.

Cô bé xuống cầu thang, và đi dọc hành lang tầng một. Bên tay trái là phòng sinh hoạt chung nơi mọi người đã tập trung ăn cơm hai lần kể từ tối qua. Đối diện với sảnh qua lối đi là nhà bếp. Ayumi ngó vào nhưng không thấy ai. Bên trong phòng có mùi nước dùng thoang thoảng rất thơm. Vừa ăn sáng xong mà Ayumi vẫn nuốt nước miếng thèm thuồng, rồi đỏ mặt dù không có ai nhìn thấy. Cô bé ra khỏi bếp, tiếp tục đi dọc hành lang.

Ayumi vô tình đi thật nhẹ, có lẽ là vì trong nhà nghỉ không có bóng dáng người nào, khiến cô bé cảm thấy cần phải khẽ khàng.

Trước khi ra đến sảnh, Ayumi giật mình đứng lại. Có tiếng người nói chuyện vọng đến từ phía quầy tiếp tân.

- Mày có tìm thấy gì không?

- Ở đây chẳng có gì ngoài quyển sách viết toàn những điều khó hiểu.

- Hừm, ta cứ nghĩ trong này phải có đầu mối quan trọng về kho báu chứ.

- Đáng lẽ chúng ta nên đi tham quan làng cùng bọn nhóc, có khi lại phát hiện ra gì đó.

- Mày chỉ toàn nói vớ vẩn! Ở cùng bọn chúng càng lâu chúng ta càng dễ bị nghi ngờ, nhất là khi mày hơi một tí là khoe hết đồ nghề ra.

- Đại ca nặng lời quá! Nhưng giờ chúng ta phải làm gì?

- Cứ tìm tiếp xem có ghi chú gì về gia tài chôn dưới lòng đất không.

- Trong két này liệu có gì không nhỉ?

- Hôm qua khi con bé chủ nhà nghỉ mở ra, tao chỉ thấy loáng thoáng vài tờ tiền… Thôi, ta quay lên phòng đã.

Thấy có tiếng người, Ayumi vội vàng trốn vào trong bếp. Cô bé nghe tiếng bước chân lên cầu thang. Chắc đó là Kimura và Tanaka.

Hóa ra hai người đó là kẻ xấu.

Ayumi cởi dép đi trong nhà ra và lên cầu thang thật khẽ. Cô bé dừng ở mấy bậc thang cuối, đặt tay lên góc tường, từ từ thò mặt ra. Hành lang tầng hai không một bóng người. Có vẻ hai tên kia đã vào phòng riêng. “Hôm qua chị Sayuki nói họ thuê phòng trong cùng…” Ayumi nhìn cánh cửa cuối hành lang, nghĩ ngợi. “Làm sao bây giờ”?.

Khi Ayumi ra khỏi phòng, Ai đã nhìn theo cười bảo “Cậu đi cẩn thận nhé”. Không ngờ lại có việc này xảy ra.

Giờ phải làm sao?

Trong đầu Ayumi hiện lên tín hiệu cảnh báo: phía trước nguy hiểm. “Nhưng…” – Ayumi nắm chặt tay. – “Mình là thành viên Đội thám tử nhí cơ mà!”.

Cô bé quyết định bước tiếp, rồi rón rén tiến về phía căn phòng cuối hành lang.

Ayumi hé mở cánh cửa chỉ vừa đủ để mình lách qua, lẻn vào trong phòng, vì đứng ngoài hành lang chẳng nghe thấy tiếng gì. Vào đến chỗ để giày, cô bé quỳ xuống đất, lắng nghe.

- Em dọa con bé chủ nhà nghỉ để nó mở két nhé? – Tanaka đề xuất với vẻ thích thú.

Ngược lại, giọng Kimura khá trầm, rất khó nghe:

- Xem nào… Nhưng con bé đó chẳng có vẻ gì hiểu biết về kho báu cả… Hình như nó cũng không nghe ông già bố nó kể chuyện gì hết. Tao nghĩ bên trong két chẳng có thứ gì đáng quan tâm đâu.

- Hừm… - Thằng trẻ trẻ tên Tadao thì dùng được. Nói vậy thôi nhưng tao thấy thằng đó cũng chưa biết điều gì quan trọng, chắc chỉ bắt nó dẫn đường cho chúng ta là cùng.

- Để nó ngoan ngoãn dẫn đường thì phải cần cái này! “Cái gì thế nhỉ?” – Ayumi tò mò, bò lên trước vài bước, rồi ghé mắt vào khe hở giữa tường và cánh cửa kéo. Vật đầu tiên lọt vào mắt cô bé là chiếc túi dài trên sàn, miệng túi mở rộng. Tanaka đang cầm trên tay thứ bên trong túi. Đó là một vật sáng bóng màu đen, làm bằng kim loại… “Ối, súng!” Đó là loại súng chuyên dùng đi săn. Tiếng lắp súng lạch cạch vang lên trong không gian tĩnh lặng.

- Mày cất nó đi, nhỡ có ai nhìn thấy là rắc rối to đấy. – Kimura vừa đứng hút thuốc lá cạnh cửa sổ vừa nói.

- Em biết rồi mà. – Nói vậy nhưng Tanaka vẫn vuốt ve dọc thân súng một cách trìu mến chứ chưa cất nó đi.

Kimura cười khinh khỉnh:

- Loại đầu óc đơn giản như mày thì chỉ biết dựa vào súng mà sống thôi. Cố mà dùng nó đúng lúc đấy.

- Vâng, việc suy nghĩ em phó mặc cho đại ca đấy! – Tanaka bật cười hô hố.

Kimura vứt mẩu thuốc đã hút hết qua cửa sổ, rồi lấy gì đó trong túi ra.

- Chúng ta phải chấp nhận rủi ro một chút, một khi đã có trong tay cái này… Hắn soi thứ gì đó ra trước ánh nắng. Trên đầu ngón tay Kimura là một vật màu vàng hình tròn to bằng đầu ngón tay, phản chiếu ánh sáng mặt trời. “A…” – Ayumi bất giác nín thở. Cô bé nhớ đến viên bi kỳ lạ mình tìm thấy ven hồ trong lúc cắm trại. Thứ trên tay Kimura tuy sáng bóng hơn, nhưng cô bé cảm giác nó cũng giống viên bi mình tìm thấy.

- Ai ơi, nghe tớ này! Gay rồi! – Vừa chạy vào phòng Ayumi đã kêu lên, nhưng vẫn cố kìm tiếng cho nhỏ để Kimura và Tanaka không nghe thấy.

- Suỵt… Im lặng nào. – Cô chỉ bác Agasa đang nằm dài trên sàn. – Mãi bác ấy mới ngủ được đấy, đêm qua bác trằn trọc suốt vì chân đau… Ayumi gật đầu, nhẹ nhàng tiến lại gần đống đồ ở góc phòng. Cô bé lấy chiếc áo khoác của mình ở trên cùng, sờ bên ngoài để chắc chắn trong túi vẫn còn đồ. Ayumi ghé sát vào tai Ai, thì thào:

- Cậu lại đây một lát.

- Sao cậu nghiêm trọng thế?

- Thì chuyện nghiêm trọng thật mà!

Ayumi nắm tay Ai, kéo ra ngoài phòng. Cô bé thò mặt ra hành lang, nhìn trái nhìn phải để chắc chắn không có ai ở ngoài. Sau đó, Ayumi lại kéo Ai dọc lối đi và chạy xuống cầu thang.

- Yoshida, cậu làm cái gì thế?

- Tớ muốn tìm chỗ để nói chuyện bí mật mà không bị bọn chúng phát hiện.

- Bọn chúng là… - Ai hiểu ngay. - Ở đây chỉ có hai kẻ có thể coi là “bọn chúng”. Cậu nói đến Kimura và Tanaka đúng không?

Ayumi gật đầu:

- Chúng là kẻ xấu chứ không phải người tốt bụng như tớ tưởng!

Ayumi dẫn Ai ra ngoài nhà nghỉ, dáo dác nhìn quanh. Cô bé nhìn thấy chiếc xe quen thuộc trong bãi đỗ. Đó là xe của bác Agasa. Ayumi và Ai chạy lại núp cạnh xe. Nơi này là góc khuất, từ nhà nghỉ nhìn ra người ta sẽ không phát hiện được.

Ayumi kể lại những gì mình đã mắt thấy tai nghe về Kimura và Tanaka ban nãy: mục đích của chúng là chiếm đoạt kho báu dưới lòng đất, Tanaka giấu súng trong chiếc túi đi câu, và Kimura có trong tay một viên bi màu vàng… - Giống cái này này. – Ayumi lấy chiếc túi nilông từ trong áo ra và cho bạn xem viên bi. Ai cầm lấy, đảo qua đảo lại, quan sát một lúc, rồi lấy khăn tay ra cọ cọ bề mặt viên bi. Bên dưới lớp khăn, phần bị cọ hiện lên sáng bóng một màu vàng rất đẹp.

Ayumi chớp mắt:

- Đẹp nhỉ… - Chắc nó là vàng đấy.

- Vàng á?

- Đúng thế, đây là nguyên tố vàng, ký hiệu Au. Nó được mệnh danh là “kho báu vĩnh cửu” hay “biểu tượng của thịnh vượng và quyền lực”. – Đôi mắt Ai giờ cũng lấp lánh ánh sáng.

- Đúng là ở đây có kho báu à?

- Về mặt lý thuyết thì khả năng đó rất cao.

Ai lấy cả quyển sổ bọc da trong túi nilông ra. Đầu tiên cô mở tờ giấy gấp làm bốn.

- “Buổi sớm mặt trời chiếu sáng, buổi chiều mặt trời đỏ rực, rơi xuống”… Đây là thơ, hay là lời bài hát nhỉ? – Tiếp theo, Ai mở quyển sổ. Chữ trong sổ thật khó đọc. Ai nhìn mấy câu đầu rồi thốt lên. – Cái này…!

- Cái gì cậu?

Ai quay ra Ayumi:

- Quyển sổ này là của ông Kubo Yasuharu.

- Ông Kubo Yasuharu… là bố chị Sayuki à?

- Đúng thế, ông ấy là chủ cũ của nhà nghỉ Kubo, cũng là người tiên phong trong việc tìm kiếm kho báu chôn giấu ở khu vực làng Kurofuchi này… – Ai mở tờ giấy lúc nãy ra trước mặt Ayumi. – Những câu giống như thơ viết trong tờ giấy này là mật mã chỉ vị trí của kho báu cổ, ông Yasuharu đã tìm thấy ở đâu đó.

Cô chỉ tiếp vào quyển sổ:

- Trong này có cách giải mã. Cách giải của ông ấy không hề sai, bằng chứng là… - Ai dừng lại, đưa viên bi màu vàng cho Ayumi.

- Đây là kho báu… - Ayumi nhìn chằm chằm vào viên bi trong lòng bàn tay.

Ai đọc tiếp:

- “Buổi sớm” là phía Đông, “buổi chiều” là phía Tây, nhưng cụm từ “mặt trời chiếu sáng” chỉ dùng để đánh lạc hướng… Điểm quan trọng là “đỏ rực” và “rơi xuống”… Hiểu rồi… Trong quyển sổ chằng chịt những lời giải mật mã, thỉnh thoảng còn có sơ đồ với những ký hiệu cụ thể. Đó là tất cả những gì ông Yasuharu đã nghiên cứu về kho báu dưới lòng đất, cũng có thể cho đó là toàn bộ cuộc đời của ông.

Ai chăm chú dò từng chữ trong quyển sổ bằng đầu ngón tay, còn Ayumi tò mò quan sát bạn.

Cả hai đều không để ý đến bóng người đáng ngờ lấp ló sau lưng.

Đột nhiên, miệng Ai bị bịt chặt. Cơ thể nhỏ bé của cô bị nhấc bổng lên một cách dễ dàng. Không gian quay mòng mòng. Khi Ai định thần lại, cô thấy mình đã bị ném ra băng ghế sau của ô tô.

- Cái…! – Ai định lên tiếng nhưng rồi im bặt. Trước mặt cô là nòng súng đen ngòm thật đáng sợ.

Tanaka cầm súng, cười nham hiểm:

- Nếu muốn sống thì im mồm đi.

Sau lưng Ai, Ayumi cũng bị ném lên băng ghế từ cửa bên kia xe. Kimura sau khi thả Ayumi vào xe, bèn cướp lấy viên bi màu vàng. Hắn lấy viên của mình ra so sánh.

- Chà… Hai viên giống hệt nhau! – Hắn nhìn sang Ai. – Mày đưa quyển sổ ra đây.

Ai lườm Kimura, nhưng khi thấy gương mặt sợ hãi của Ayumi, cô đành thả tay. Kimura nhặt quyển sổ vừa rơi xuống ghế, lật qua vài trang và huýt sáo thích thú.

- Tốt lắm… Ta đã có trong tay bản đồ kho báu!

- Thật hả đại ca?

- Ờ… Đây là mật mã kèm theo lời giải về vị trí gia tài dưới lòng đất mà lão già để lại. Chỉ cần cái này là chúng ta dễ dàng có được toàn bộ số của cải!

Kimura đóng cửa lại cái “rầm”, rồi lên ghế người lái. Hắn vừa cắm chìa vào ổ, vừa đọc trang đầu của cuốn sổ.

- Đầu tiên phải đi về phía tây. Ta cứ theo đường núi là được.

Chiếc xe đi núi phả ra luồng khói đen sì khi được khởi động. Kimura đặt chân lên bàn đạp, vặn cần lái một cách thô bạo. Chiếc xe vọt lên trước, thẳng tiến ra phía cổng.

Vừa lúc Kimura định tăng tốc thì từ bên cạnh cổng hiện ra bóng người nhòm vào sân. Đó là Ryouzou, tay cầm chổi. Có lẽ anh quét dọn con đường trước nhà nghỉ từ nãy.

Kimura phanh lại theo cảm tính. Gượng mặt đang tò mò của Ryouzou bỗng biến sắc khi nhìn thấy khẩu súng săn trên tay Tanaka và hai cô bé đang ngồi ngay trước nòng súng của hắn. Ryouzou há hốc mồm, định hét lên. Đúng lúc đó chiếc xe tăng tốc đột ngột.

Có tiếng va chạm giữa người và kim loại. Kimura không hề biểu lộ cảm xúc nào, cứ thế lao qua cửa. Ra đến đường, hắn lái xe theo hướng lên rừng.

Tanaka quay lại nhìn:

- Thằng đó chết rồi à?

- Ai mà biết? – Kimura châm lửa điếu thuốc rồi đưa lên miệng. – Có điều, chúng ta không thể quay lại được nữa, chỉ còn đường tiến thẳng tới kho báu thôi.

Hắn cười khùng khục.

Ai nhìn chằm chằm vào gương mặt Kimura phản chiếu trong gương chiếu hậu, tay cô nắm chặt bàn tay đang run rẩy của Ayumi.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Đọc tin tức mới nhất tại PhimTruyen.VN | AoTrang.COM.VN