Áo Cưới Cho Tình Yêu

Chương 53: Chương 53


trước sau

Tại quán cà phê Như Nguyệt, Nguyên đang ngồi đối diện với Trang,qua những lời kể của anh, sau khi rời khỏi IC anh đã đầu quân cho Lan Anh nhưng được một thời gian thấy môi trường làm việc quá khắt nghiệt và thủ đoạn nên anh đã tự ý rút lui,ngày đầu đến đó anh luôn bị khinh miệt bởi ai cũng biết anh vừa rời khỏi IC, đối thủ cạnh trang chính của Lan Anh, anh đã rất hối hận vì hành động nông nỗi của mình nhưng anh không còn mặt mũi nào gặp lại Trang gặp lại các đồng nghiệp trong công ty, hiện nay anh đang làm quản lý cho công ty SoBoc một công ty may mặc của Thái Lan có chi nhánh tại Việt Nam tuy không bằng IC nhưng cũng là quá đủ đối với một người phản bội như anh,Trang ngồi chăm chú lắng nghe Nguyên kể, cô cũng nhận thấy sự hối hận và biết lỗi in rõ trên khuôn mặt của anh, suy nghĩ một lúc cô nói

-Anh về lại IC đi, chỗ của anh còn trống đó, từ ngày anh đi chị Nga chưa thay ai vào cả
-Nhưng anh, anh không dám ,anh không xứng
-Em chưa nói với ai về chuyện hôm trước đâu, em hiểu mà, hơn nữa anh cũng đã tự nhận ra lỗi của mình, em sẽ bỏ qua cho anh,
-CÁm ơn em, nhưng anh sẽ không trở về đó đâu
-Tùy ý anh thối, em không có ép

Nguyên lôi trong túi áo ra một hộp quà nhỏ nhắn màu đỏ, được thắt dây nơ hồng, nhẹ nhàng đẩy về phía Trang

-Chúc mừng sinh nhật em

Trang thoáng ngỡ ngàng không ngờ Nguyên vẫn còn nhớ đến sinh nhật của cô, đây là lần đầu tiên có một người bạn khác giới tặng quà cho cô vào ngày sinh nhật, vui cũng có nhưng cảm giác này không trọn vẹn, nhận lấy món quà của Nguyên cô mở ra ,là một đôi hoa tai bằng đá ruby ,thoáng ngập ngừng cô đưa trả Nguyên

-Em không dám nhận món quà lớn thế này đâu,
-Em cứ cầml ấy, coi như giữ dùm anh, khi nào anh cần anh sẽ đòi lại

Trang cũng phải bật cười vì cách nói dí dỏm của Nguyên, ai đời tặng quà sinh nhật mà đi đòi lại chứ,thế là cô đành nhận, Nguyên còn dí dỏm nói nửa thật nửa đùa

-Anh có thể típ tục theo đuổi em không?
-Không được? Trang phá lên cười

Nguyên cũng cười theo ,ngoài kia đám mây giông xám xịt vẫn chưa tan, những hạt mưa có vẻ như nhẹ lại, Trang chào Nguyên ra về, lòng cô lại nặng trĩu một nỗi buồn , cho xe chạy chậm chạp qua các con phố, mùi rác thải bốc len nồng nặc trên các con đường khiến cô ớn nhợn, mưa là thế, đường phố trở nên dơ hơn, hi vọng hết đợt mưa này sẽ có đợt ánh nắng hiếm hoi trong mùa đông lạnh giá năm nay
.
……………………………………………

12h đêm ,Trang vẫn không ngủ được hình ảnh Văn và Thư lúc nhìu cứ hiện lên trong đầu cô liên tục dù cô không muốn, vớ lấy cái điện thoại có rất nhìu tin nhắn chúc mừng sinh nhật của các bạn, trong đó có con Uyên, nó bảo bận đi Hà Nội nên không thể đến chúc mừng cô được ,toàn là viện cớ đang vi vu với chồng thì có, hey dù sao người ta cũng có niềm vui của riêng mình trách sao được chỉ đời cô đơn là khổ,Vy cũng nhắn tin chúc mừng, tệ hơn nừa là Khánh ,đến cả sinh nhật em gái mà không có lấy một món quà, lại đi chơi giờ này chưa về nữa chứ, Trang thầm ghen ty với Vy ,mặc dù tuổi đời còn trẻ nhưng Vy đã có một tình yêu rất đẹp với một người đàn ông rất tốt tất nhiên rồi, Khánh là anh Trang mà,cố trùm chiếc chăn lên kín đầu, dỗ dỗ giấc ngủ trang đã thiu thiu, điện thoại lại vang lên, bực mình vì có kẻ phá hoại cô thô bạo bắt máy mà không thèm nhòm số

-Alo
-Vân Trang cô là đồ xấu xa

Nhận ra giọng Văn Trang giật nảy mình,nhìn lại số đúng rồi là số của Văn, tại sao mình lại bất cẩn như vậy chứ,vội vàng cúp máy, tim cô đập lên thình thịch,điện thoại lại reo lên không ngừng,Trang sợ hãi dấu nó dưới gối, trong mơ hồ cô nhận ra hình như anh đang say, cố lắc đầu xua đi ,cô lại trùm kín mền, trời bên ngoài vẫn còn mưa, một viên sỏi từ đâu tán vào ô kính mỏng kèm theo một giọng nói như đang gào thét vang lên

-Vân Trang, cô xuống đây cho tôi
Sợ hãi Trang cố định hình xem tiếng nói phát ra từ đâu, nhìn vào điện thoại ,rõ ràng cô đã tắt nguồn, hay là, lật đật chạy ra mở cửa sổ, nhìn xuống đường, Văn đang đứng bên chiếc ô tô của mình, người ướt sũng nước mưa trên tay càm trai rượu hạng nặng miệng không ngừng trách móc Trang, cô lặng người , tại sao anh ta lại đến đây, vào giờ này chứ, định quay vào mặc kệ Văn nhưng nhìn bộ quần áo đang thấm dính vào da thịt ,cơ thể đang run lên bần bật của Văn ,cô không kiềm được lòng ,một phần cũng sợ mẹ sẽ thức giấc thì biết ăn nói sao đây, đóng cửa sổ vớ vội lấy cây dù, cô tức tốc chạy xuống

Mở cánh cổng ,Trang nhìn Văn, anh cũng hơi bất ngờ vì sự xuất hiện của cô, khóe mắt anh hằn lên sự đau khổ, môi anh run run, từ từ tiến lại gần Trang, giơ cây dù ra che cho anh ,Trang gằn giọng

-Anh điên hả, tại saio giờ này còn đến đây?

Hất phăng cây dù trên tay Trang, Văn lảo đảo xuýt ngã, nắm chặt lấy tay cô anh quát

-Cô là thứ con gái gì hả,tôi là người đàn ông thứ mấy cô muốn típ cận, cô nói đi, văn đưa tay lắt mạnh vai Trang,Bực tức cộng đau nhưng Trang vãn cố bình tĩnh

-Anh nói gì? Tôi không hiểu
-Cô còn định giả vờ đến khi nào nữa, thì ra mấy ngày qua cô tránh tôi để đi hẹn hò với thằng khác, đồ cáo già

Cảm thấy bị xúc phạm, cô Trang dùng hết sức hất tay Văn ra, tát thẳng vào mặt anh một cái

-Tôi không ngờ anh là kẻ không hiểu chuyện như vậy ,nửa đêm say sỉn như thế này chạy đến nhục mạ tôi, anh xem tôi là cái gì hả, cút, cút ngay ,nhanh không tôi gọi công an

Văn cười cay đắng, đưa chai rượu lên tu một hơi dài anh típ tục

-Vân Trang ,cô được lắm, ha ha ha ha

Một tràng cười được phát ra từ Văn, anh vứt chai rượu loạng choạng lên xe lái đi, Trang đứng nhìn theo mà nước mắt tuôn như mưa, cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra tại sao Văn lại đối xử với cô như vậy .... như không còn cảm giác của cái lạnh cô lững thững bước vào nhà mặc cho mưa đang tuôn sối sả vào mặt

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Đọc tin tức mới nhất tại PhimTruyen.VN | AoTrang.COM.VN