Áo Cưới Cho Tình Yêu

Chương 9: Chương 9


trước sau

-Em đừng lấy công việc ra để từ chối anh,anh hỏi em có bao giờ em
sống cho mình chưa,công việc là cần thiết cho mỗi người,nó có thể chờ em nhưng tình yêu nó không chờ ai mãi được kể cả em trang à
-Xin lỗi anh,em không thể,hãy hiều cho em,chúng ta chỉ có thể làm bạn
Nguyên cay đắng nhận ra những ngày tháng qua chỉ là do anh ngộ nhận,tình cảm Trang dành cho anh chưa bao giờ vượt qua mức tình bạn ngay cả một cơ hội cô cũng không cho mình thì lấy đâu ra lời yêu,vuốt mặt mấy cái cho tỉnh táo,Nguyên nói:
-Lý do em đưa ra không thuyết phục được anh,em không cho anh cơ hội nhưng anh không cho phép mình từ bỏ em
-Trang cắt lời: em phải nói bao nhiêu lần thì anh mới hiểu hả Nguyên
-Anh không cần biết ,mình về đi
Trên đường về nhà,không ai nói với ai câu nào,cũng như mọi hôm nhưng quãng đường hôm nay như dài vô tận,cô không biết phải nói gì với Nguyên,chẳng thà anh cứ mắng té tát vào mặt cô chứ như thế này làm cô khó xử quá.Thả cô trước cổng,Nguyên quay xe đi thẳng,Trang thẫn thờ nhìn theo bóng Nguyên khuất dần sau con hẻm nhỏ,"xin lỗi anh,nhưng em không thể mang hạnh phúc cả đời mình ra đùa giỡn,mong rằng anh sẽ hiểu"
Từ hôm đó trở đi,Trang luôn tìm cách tránh mặt Nguyên,cô đi làm sớm hơn bình thường để khỏi chạm trán anh,giờ nghỉ trưa cô cũng ra ngoài chứ không ở lại công ty như mọi hôm,công việc đã căng thẳng lại còn phải lo đối phó với Nguyên khiến cô thêm mệt mỏi,vẽ thêm những nét cuối cùng cho bô váy dạ hội nằm trong bộ sưu tập "thu đông" của IC cô đặt bút xuống bàn,hôm nay là thứ 5 cũng là ngày hẹn giao áo cưới cho anh chàng có cô vợ bệnh tim,chính Trang đã hứa sẽ đích thân mang đến tận nhà nên hôm nay cô phải về sớm một chút để thực hiện lời hứa và tiện thể cũng muốn gặp mặt cô ấy,một cô gái không may mắn trong cuộc đời nhưng bù lại cô ấy có được một tình yêu vĩnh cửu,một người yêu tuyệt vời nên cũng đủ an ủi phần nào
Tạt qua cửa hàng để lấy chiếc áo cưới,cô ngắm nó một hồi lâu và thấy rất hài lòng,Trang đã mất bốnngày trời suy nghĩ tìm chất liệu thích hợp và vẽ ra ý tưởng,yêu cầu của họ tuy đơn giản nhưng Trang quyết định sẽ thêm những chi tiết nhỏ để làm cho cô ấy thêm trong sáng và thuần khiết nhất trong ngày hôn lễ của mình,xếp lại vô giỏ cô dặn Vy
-Em ghi hết các cuộc hẹn trong tuần này vào đây cho chị,chị sẽ sắp xếp thời gian và báo lại cho em sau,giờ chị đi giao áo cho khách hàng rồi về nhà luôn em coi đóng cửa cẩn thận rồi về sau nha
-Vâng, em chào chị
Liếc nhanh qua địa chỉ Trang lái xe một mạch đến nơi,trước mắt cô hiện ra dong chữ "bênh viênh tim trung ương",xúc động trong lòng,Trang men theo những hành lang dài đến với dãy phòng 302,mùi thuốc sát trùng bốc lên nồng nặc làm cô phải hắc xì liên tục,gõ nhẹ không thấy ai trả lời,Trang đánh bạo đẩy cửa bước vào,đập vào mắt Trang lúc này là một cô gái với mái tóc dài đang ngồi dựa lưng vào tường nhìn ra cửa sổ,khuôn mặt xanh xao,mệt mỏi, đôi mắt ánh lên những tia nhìn vô cảm,những bước chân run run của Trang tiến lại gần hơn,cô cất lời
-Xin lỗi em có phải là Diệp không
Đưa ánh mắt mệt mỏi lên nhìn Trang vẻ dò xét rồi cô nói:
-Vâng em là Diệp,chị là
-Chị là Vân Trang,cách đây một tháng,anh Lâm chồng của em có đặt áo cưới ở cửa hàng chị.Vừa lúc đó thì Lâm bước vào,anh thoáng ngạc nhiên khi thấy Trang,cô cũng ra điều đó nên bắt chuyện trước
-Như đã hứa hôm nay tôi đem áo cưới tới cho hai người
-à, vâng cám ơn cô rất nhiều.Ánh mắt Lâm đầy lo lắng khi thấy Diệp ho lên mấy tiếng anh lao tới đỡ Diệp
-Em không sao chứ,em thấy trong ngừoi thế nào
-Em rất khỏe,anh đưng lo cho cho em,chị à, chị có thể giúp em mặc chiếc áo cưới này được không,em muốn được mặc nó một lần trước khi nhắm mắt
-Em nói gì kỳ vậy,chúng ta còn phải cử hành hôn lễ vào tuần sau nữa mà,đưng nói điều gỡ như vậy,anh xin em!
-Cô gái bật khóc,em sợ rằng em sẽ không đợi được đến ngày đó,chị ơi em xin chị,hãy giúp em
Trang thấy mắt mình cay cay,cố nén cảm xúc cô nghẹn ngào
-Được mà, chị sẽ giúp em, anh Lâm anh có thể ra ngoài một chút
Lâm lẳng lặng ra ngoài,hơn ai hết Trang hiểu anh đang rất đau khổ,nhưng làm sao khác được khi ông trời đã định sẵn số phận của mỗi người có trách thì hãy tách sao hai ngừoi lại gặp và yêu nhau để rồi định mệnh trái ngang nỡ chia rã đời nhau
Soi mình trong gương Diệp cảm thấy rất hài lòng,từng đường kim mũi chỉ của chiếc áo đều ánh lên những giọt mồ hôi công sức và tâm huyết cảu Trang mỉm cười mãn nguyện Trang gọi Lâm
-Anh vào đi,Lâm thoáng ngỡ ngàng rồi nước mắt tuôn trào ra,Lâm và Diệp chỉ biết ôm nhau mà khóc làm Trang không thể nào chiệu nổi cảnh này,cô cũng khóc theo,khóc thương cho số phận trớ trêu của hai con người,được một lúc Lâm nén giọng hỏi Trang
-Cảm ơn cô rất nhiều,chiếc áo rất đẹp,thứ 2 tuần sau là ngày cử hành hôn lễ của chúng tôi,không có nhiều khách khứa chỉ có người thân trong gia đình và một số người bạn thân thiết,nếu cô có thời gian hãy đến chung vui cùng chúng tôi

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Đọc tin tức mới nhất tại PhimTruyen.VN | AoTrang.COM.VN