Hạ Vy bước xuống chiếc xe cũ, mắt nhìn ngôi nhà nằm tách biệt giữa rừng thông ngoại ô. Ngôi nhà gỗ, mái ngói sẫm màu, cửa sổ đóng kín, như đang giữ cả một bí mật cũ kỹ mà chưa ai dám hé lộ. Cái lạnh của buổi chiều cuối hè khiến Vy rùng mình. Cô lặng lẽ kéo hành lý ra khỏi cốp, từng bước tiến lên bậc thềm phủ đầy lá khô.
“Ngôi nhà… vẫn thế, nhưng sao cảm giác khác quá,” Vy tự nhủ, tay đặt lên tay nắm cửa. Khi mở ra, mùi ẩm mốc xộc vào mũi, hòa cùng hương gỗ lâu năm khiến cô vừa bồi hồi vừa lo lắng. Những ký ức tuổi thơ ùa về, nhưng giờ đây không còn sự ấm áp mà thay vào đó là sự tĩnh lặng bất thường.
Chưa kịp bước vào phòng khách, Vy chợt nghe tiếng động lạ: một tiếng “cạch” nhẹ từ tầng trên. Cô giật mình, tim đập nhanh. “Chắc chỉ là cánh cửa cũ kêu thôi,” cô thầm nhủ, nhưng ánh mắt vẫn không rời trần nhà cũ kỹ.
Vy đặt vali xuống, đi dọc hành lang, mở từng cánh cửa. Phòng nào cũng bụi bám, tấm thảm cũ rách một góc, nhưng ở một góc tối, có cái gì đó thoáng qua khiến cô ngừng bước. Một bóng đen mờ, như vừa biến mất sau khung cửa sổ.
Cô nín thở, bước lại gần. “Chỉ là tưởng tượng thôi… phải không?” Nhưng trong lòng, Vy biết, đây không phải là trò đùa của tâm trí. Một cảm giác lạ lùng và lạnh buốt tràn xuống sống lưng.
Đang lúc Vy quay ra phòng khách, cánh cửa phòng trên lầu bỗng khép sập mạnh. Tiếng gió ào qua khe cửa, hòa với tiếng bước chân nhỏ nhẹ mà chắc chắn không phải của cô. Vy cứng người, mắt mở to. “Ai đó… ở trên kia?” giọng cô run rẩy.
Vừa lúc đó, điện thoại rung. Một tin nhắn hiện lên màn hình:
“Hạ Vy… ngôi nhà không như bạn nghĩ. Cẩn thận những bóng đen trong đêm.”
Vy nhìn quanh, nhưng bên ngoài hành lang chỉ còn tĩnh lặng. Tim cô đập nhanh, một nỗi sợ vừa kì lạ vừa thôi thúc cô tìm hiểu. Ngôi nhà này, rõ ràng là của gia đình cô, nhưng dường như đang ẩn giấu một bí mật nào đó – một bí mật không ai dám nhắc tới.
Và trong khoảnh khắc ấy, bóng đen thoáng qua lần nữa, ngay sau lưng Vy, khiến cô không kịp la lên, chỉ còn một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.