Buổi chiều hôm sau, Hạ Vy và Thành quyết định kiểm tra lại tầng trên của ngôi nhà. Căn nhà cũ phủ bụi dày, ánh sáng từ những ô cửa sổ mờ ảo chiếu xuống sàn gỗ tạo những bóng tối sâu hun hút. Không gian yên tĩnh đến mức từng tiếng bước chân, từng hơi thở cũng vang lên rõ rệt.
Vy cầm đèn pin, ánh sáng hắt lên từng góc phòng, nhưng mắt vẫn dõi theo mọi chuyển động xung quanh. Thành bước theo sau, tay đặt nhẹ lên lưng cô như để trấn an. Tuy nhiên, cả hai đều cảm nhận sự căng thẳng, nỗi nghi ngờ âm ỉ len lỏi trong lòng.
“Cậu chắc là… không phải tưởng tượng đâu chứ?” Vy thì thầm, giọng run run.
“Chắc chắn rồi. Tôi cũng thấy bóng tối và nghe tiếng bước chân,” Thành đáp, nhưng ánh mắt vẫn dò xét Vy. “Nhưng… sao cậu lại ở đây một mình tối qua mà không gọi cho tôi?”
Vy nheo mắt, cảm giác hơi bực bội. “Tôi… tôi muốn tự kiểm chứng trước. Cậu cũng không có mặt, nên không thể biết chuyện gì xảy ra.”
Thành khẽ thở dài, ánh mắt nghiêm nghị nhưng không nói gì thêm. Khoảng cách giữa họ lúc này không chỉ là nỗi sợ hãi mà còn là nghi ngờ lẫn nhau. Liệu người kia có đang che giấu điều gì, hay chính họ cũng không hoàn toàn tin vào những gì mình thấy?
Cả hai đi đến căn phòng góc, nơi tối hôm qua Vy đã thấy bóng đen thoáng qua. Lúc mở cửa, họ cùng giật mình: một luồng gió lạnh thổi qua, khiến tấm rèm cửa rung lên, vài tờ giấy trên bàn bay tứ tung. Ánh đèn pin chiếu lên một vệt bóng mờ di chuyển chậm dọc theo bức tường, như một hình dáng u ám lướt qua.
“Cậu thấy chứ?” Vy thốt lên, giọng run rẩy. “Tôi không hề tưởng tượng đâu!”
Thành nắm chặt tay cô, mắt dán vào bóng tối. “Tôi… tôi cũng thấy rồi. Không thể giải thích được.”
Khoảnh khắc ấy, sự nghi ngờ giữa họ tạm lắng xuống, nhường chỗ cho cảm giác sợ hãi và tò mò cùng lúc. Họ đứng song song, ánh sáng đèn pin lia theo những bóng tối di chuyển, cố gắng ghi nhận mọi chi tiết.
Một tiếng động khác vang lên, rõ ràng hơn lần trước: tiếng cửa tủ tự mở, sau đó là âm thanh như bàn tay vô hình chạm vào đồ vật. Vy lùi lại, trượt chân một chút, và Thành lập tức đỡ lấy cô. “Cẩn thận!” anh nói, giọng thấp nhưng dứt khoát.
Vy hít một hơi sâu, cố trấn tĩnh. “Chúng ta cần kiểm tra… từng chi tiết một. Không thể bỏ qua bất cứ dấu hiệu nào.”
Thành gật đầu, ánh mắt nghiêm trọng. Cả hai cùng tiến lại tủ quần áo cũ. Khi mở ra, chỉ có những bộ quần áo phủ bụi và vài món đồ cũ, nhưng bỗng nhiên, một vệt bóng mờ xuất hiện phía sau tủ, kéo dài và xoay tròn như đang quan sát họ.
Vy lùi lại một bước, trấn tĩnh lại bản thân. “Chúng ta đang đứng trước điều gì đó… không phải con người.”
Thành hít một hơi, nhíu mày. “Phải. Có lẽ đây là nguyên nhân lời nguyền ngôi nhà mà tôi từng nghe kể. Nó… tồn tại thật.”
Trong khoảnh khắc ấy, Vy và Thành cùng nhìn thấy bóng đen rõ ràng hơn, hình dạng mờ ảo nhưng lại có cảm giác như đang cố gắng truyền tải thông điệp. Tiếng bước chân lại vang lên, đi vòng quanh phòng, nhịp đi đều đặn nhưng không thể xác định. Vy cảm thấy một luồng khí lạnh quét qua, làm lông tóc dựng đứng.
Cả hai đứng im, không ai nói gì. Sự nghi ngờ trước đó dường như tan biến, nhường chỗ cho một nhận thức chung: họ đang cùng chứng kiến điều siêu nhiên, và cả hai đều không thể phủ nhận. Ánh mắt Vy và Thành gặp nhau, có sự đồng cảm và quyết tâm. Họ hiểu rằng, nếu muốn tìm ra sự thật, họ phải hợp tác và tin tưởng nhau, bất chấp những nghi ngờ ban đầu.
Tiếng bước chân cuối cùng dừng lại, và bóng đen từ từ tan biến vào góc phòng. Sự tĩnh lặng trở lại, nhưng bầu không khí vẫn còn căng như dây đàn. Vy thở gấp, mắt vẫn dán vào khoảng không vừa biến mất bóng ma. Thành đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng: “Chúng ta phải chuẩn bị tinh thần. Đây chỉ mới là sự khởi đầu.”
Vy gật đầu, cảm giác sợ hãi và tò mò trộn lẫn trong lòng. Cô nhận ra rằng, ngôi nhà này không chỉ là nơi lưu giữ ký ức gia đình, mà còn che giấu một bí mật vượt ngoài trí tưởng tượng. Và bây giờ, với Thành bên cạnh, họ sẽ cùng nhau khám phá những điều chưa biết, đối mặt với hiện tượng siêu nhiên và dần hé lộ lời nguyền đã ám ngôi nhà qua nhiều thế hệ.
Buổi tối hôm đó, khi bóng đêm buông xuống, Vy ngồi bên cửa sổ nhìn ra khoảng sân tối mờ. Tiếng bước chân nửa đêm lại vang lên đâu đó trong hành lang, nhưng lần này, cô không còn cảm giác cô đơn. Bóng đen thoáng qua một lần nữa, gần ngay bên cửa sổ. Vy không rùng mình, không lùi bước. Cô hít một hơi sâu, ánh mắt dán vào khoảng tối, sẵn sàng cùng Thành đối mặt với những bí ẩn sắp tới.
Ngôi nhà cũ, với tất cả những bóng tối và hiện tượng siêu nhiên, đã chính thức kéo họ vào một hành trình đầy rùng rợn nhưng hấp dẫn, nơi sự thật và nguy hiểm đan xen, nơi mà nỗi sợ và tò mò sẽ là động lực để Vy và Thành cùng nhau bước tiếp.