bóng ma trong ngõ cũ

Chương 6: Khoảnh khắc ma hiện hình


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Đêm hôm đó, ngôi nhà cũ chìm trong bóng tối đặc quánh. Ánh trăng mờ xuyên qua ô cửa sổ phủ bụi, chiếu những dải sáng bạc lên sàn gỗ. Hạ Vy ngồi bên bàn, cuốn nhật ký cũ mở ra trước mặt, tay run run, mắt dán vào từng chữ viết mờ nhòe. Thành đứng bên cạnh, ánh mắt nghiêm nghị, tay cầm đèn pin, ánh sáng hắt lên các bức tường phủ bụi tạo nên những bóng dài hun hút.

Vy thở hổn hển. Cô cảm thấy tim mình đập mạnh, như thể đoán trước rằng điều gì đó sẽ xảy ra. Từ phía tầng trên, tiếng bước chân vang lên, đều đặn, chậm rãi nhưng rõ ràng, từng nhịp đi vào tận tâm can. Vy nín thở, ánh mắt lia theo hành lang tối mờ. Thành khẽ siết tay cô, như để trấn an, nhưng cả hai đều hiểu rằng không có sự trấn an nào có thể xua tan cảm giác rùng rợn đang trỗi dậy.

Một luồng gió lạnh ùa qua, làm tấm rèm cửa rung lên, tờ giấy trong cuốn nhật ký bay nhẹ. Bóng tối phía cuối hành lang như dày đặc hơn, chuyển động như có hình thù riêng. Thành bước tới, ánh đèn pin chiếu thẳng về phía bóng đó, nhưng thay vì tan biến, bóng mờ lại dần hiện hình.

Vy nuốt nước bọt. Hình dáng trước mắt cô mờ ảo, nhưng rõ ràng là một người phụ nữ, mặc chiếc váy dài cũ kỹ, mặt hướng về phía họ nhưng không có nét mặt, chỉ là một khoảng trắng mờ u ám. Hơi thở lạnh buốt lan khắp căn phòng, làm tóc Vy dựng đứng và làn da rùng mình. Cô lùi lại một bước, tim đập mạnh.

“Thành… cậu có thấy không?” giọng Vy run run.

“Đây không phải tưởng tượng… tôi thấy rõ rồi,” Thành đáp, giọng trầm và chắc. Ánh mắt anh dõi theo hình bóng, nhận ra rằng đây là hồn ma mà họ từng nghe kể trong những câu chuyện dân gian.

Khoảnh khắc ấy, hồn ma dường như cố gắng giao tiếp. Vệt sáng từ đèn pin chiếu lên, phản chiếu trên sàn, tạo thành hình bóng mờ như đang di chuyển chậm quanh họ. Tiếng bước chân ngưng lại, thay bằng một luồng hơi lạnh lướt qua, làm cả Vy và Thành run rẩy.

Vy muốn hét lên, muốn bỏ chạy, nhưng đôi chân như bị đóng băng. Trong lòng vừa sợ hãi vừa tò mò. Cô nhận ra rằng đây không chỉ là bóng tối hay hiện tượng ngẫu nhiên – đây là sự hiện hình của hồn ma người chủ trước, và mọi dấu hiệu từ trước đến nay chỉ là tiền đề cho khoảnh khắc này.

Hồn ma chậm rãi tiến gần hơn, khuôn mặt mờ dần lộ những nét cũ kỹ, u uất. Vy nhận ra những dòng nhật ký mà cô vừa đọc, từng chi tiết về nỗi đau, sự mất mát và những bí mật gia đình của người phụ nữ này, đều hiện lên trong ánh mắt trống rỗng nhưng đầy bi thương. Một cảm giác vừa sợ vừa thương trộn lẫn trong lòng Vy.

Thành đặt tay lên vai Vy, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát: “Cô ấy… muốn nói điều gì đó. Chúng ta phải lắng nghe.”

Hồn ma không nói gì bằng lời, nhưng luồng khí lạnh và những cử chỉ mờ ảo như muốn hướng dẫn họ đến một vật dụng trong phòng. Vy hít một hơi sâu, nhấc chân bước theo hình bóng, tay run run, mắt dán vào hồn ma. Thành đi theo sát phía sau, ánh đèn pin hắt vào những vật dụng cũ kỹ, tạo bóng dài phản chiếu trên tường.

Khi tiến đến chiếc tủ gỗ cũ, hồn ma dừng lại, khuôn mặt hướng về họ. Một luồng gió lạnh quét qua, làm chiếc khóa tủ rung nhẹ. Vy nhận ra, đây chính là manh mối mà hồn ma muốn họ tìm – chìa khóa giải mã lời nguyền và bí ẩn ngôi nhà.

Cả hai đứng lặng nhìn nhau, cảm giác vừa sợ hãi vừa tò mò. Lần đầu tiên, Vy thấy rõ hồn ma hiện hình, hiểu rằng những gì cô chứng kiến từ trước đến nay không phải trò tưởng tượng. Ngôi nhà cũ chứa những bí mật vượt ngoài sức tưởng tượng, và hồn ma người chủ trước chính là chìa khóa để họ giải mã lời nguyền.

Khoảnh khắc ấy kéo dài, tĩnh lặng đến mức cả hai gần như quên thở. Ánh sáng từ đèn pin hắt lên bức chân dung cổ trong tủ, tạo thành hình ảnh mờ u ám, phản chiếu nỗi đau và bí mật mà người chủ trước đã để lại. Vy cảm thấy vừa sợ, vừa tò mò, vừa thôi thúc muốn khám phá đến cùng.

Cuối cùng, hồn ma từ từ tan biến, nhưng không hoàn toàn biến mất. Một luồng hơi lạnh còn vương lại, nhắc nhở họ rằng bí ẩn vẫn chưa kết thúc. Vy đứng sững, tay vẫn chạm vào chiếc tủ, tim đập mạnh, cảm giác vừa sợ hãi vừa hưng phấn. Thành nhìn cô, ánh mắt đồng cảm và quyết tâm.

“Đêm nay… chúng ta vừa gặp cô ấy. Nhưng đây mới chỉ là bước khởi đầu. Ngôi nhà này còn nhiều bí ẩn hơn chúng ta tưởng,” Thành nói, giọng trầm nhưng chắc.

Vy gật đầu. Lần đầu tiên, cô cảm thấy nỗi sợ không còn khiến mình muốn bỏ chạy nữa. Ngược lại, nó thôi thúc cô tìm hiểu, giải mã và đối diện với sự thật đang ẩn giấu trong ngôi nhà cũ. Khoảnh khắc ma hiện hình vừa kết thúc, nhưng cũng mở ra cánh cửa dẫn Vy và Thành bước sâu vào những bí mật rùng rợn đang chờ phía trước.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×