Cái Đồ Trời Đánh. Cô Cứ Đợi Đấy !!!

Chương 51: Chỉ cần vậy thôi


trước sau

Nó kiên nhẫn ngồi chờ chút nữa để xem phản ứng của hắn, nhưng hắn cứ đơ như cây cơ, thậm chí còn tỏ vẻ thích thú với nhỏ Lucy kia nữa. Nó cau mày đứng phắt dậy kéo Quân đi thẳng. Haray cx chạy theo nó, chỉ có Kevil là nhìn hắn với 1 nụ cười khó hiểu.

- Chăm sóc người tình tốt nhé_ Kevil đặt tay lên vai hắn, hắn cx k đáp lại. Khi m.n đã bỏ đi hết, Lucy khá thỏa mãn vì nghĩ đã đạt đc mục đích. Nhỏ vươn tay ra cởi 1 cúc áo của hắn, ánh mắt lẳng lơ quyến rũ. Hắn cầm chặt tay nhỏ, đẩy mạnh xuống mặt bàn, vẻ mặt vẫn lạnh tanh

- Sao? sao vậy anh?..._ Lucy nhỏ giọng, cố che chút hoảng sợ trong mắt. Hắn vẫn k đáp lại, ghé mặt mình sát với ả, khẽ thầm thì

- Cô biết k? Tôi ghét nhất hạng người như cô, nếu cô định dở trò với Seny thì nên dừng lại ngay đi, dám đụng vào 1 ngón tay của Seny thì cô biết kết cục rồi đấy_ Hắn buông lời đe dọa, ánh mắt như cảnh cáo, nhìn thấu con mồi, tay cầm nhanh con dao gọt trái cây trên bàn, ghim xuống sát bên cổ cô ta. Lucy lộ rõ vẻ hoảng sợ trong ánh mắt, con người này k hề đơn giản. Sky đứng thẳng dậy xoay người bỏ đi. Lucy lúc này mới nhanh lấy lại bình tĩnh, thu hết can đảm nhỏ thét lên đây uất ức

- Tại sao? tại sao anh chỉ quan tâm đến cô ta thôi cơ chứ? Cô ta là gì đối với anh?

- Cô ấy... là tất cả với tôi_ Không quay lại, nhưng Sky khẽ đáp

- Tất cả? vậy em sẽ cướp thứ anh cho là tất cả đấy_ Vẻ tà ác lộ rõ trên mặt, Lucy như đã lên sẵn 1 kế hoạch cho mk.

Sky lơ đãng tiến về khuôn viên sau trường, lại cúp học nữa. nhưng có lẽ cx k có tâm trạng để học. Hắn ngả người xuống gốc cây, chợt nhớ tới hình ảnh của 1 con bé ngang ngạnh từng ngủ ở đây, hắn mỉm cười thật nhẹ. Nụ cười thoáng qua.

- Ê, là gì ở đây?_ Seny đã đứng sau lưng hắn từ lúc nào

- Hở? sao cô ở đây?

- Hay nhỉ tôi hỏi anh mà anh lại hỏi ngược lại tôi, à mà, tôi tưởng anh đang ôm gái chứ

- Gái chạy rồi, nên tôi ôm cô thay thế nhá_ Sky cười, lao vào ôm nó

- Xê ra, tên biến thái này, bà cho vào nồi bây giờ_ Nó hung dữ đẩy Sky ra

- Mà... cô k giận hả?

- Có, giận vì anh k nói thật, anh sợ con nhỏ đó gây phiền cho tôi à_ Nó phồng má giận dỗi

- Cô biết?_ Sky ngạc nhiên

- Vô tình nhìn thấy

- Chứ k phải dình trộm hả?

- Ai... ai mà thèm, anh đi với ai mắc mớ gì đến tôi?_ Nó cự lại

- Ờ phải rồi, tôi đi với mấy em chân dài thì mặc kệ tôi, nhỉ?_ Hắn cười gian

- Đồ biến thái, có giỏi thì đi luôn đi_ Nó rút giày ra nện hắn.

- Rồi rồi, đeo giày vào đi, k đeo vào là tui đi đó_ hắn nựng như nựng trẻ con, mang giầy vào chân nó, rồi thuận đà cõng nó trên lưng.

- Này, thả tôi xuống_ nó ngượng chín mặt, tên này làm gì thế, nó có gãy chân đâu

- Yên nào, tôi đáp xuống đấy_ Hắn đe dọa, phải rồi, nó đâu có biết, hắn muốn đc ôm nó như nào. Muốn cô gái nhỏ bé này chỉ cần dựa vào hắn, chỉ cần luôn nhìn về hắn là đủ. Hắn k quan tâm, k màng tới bất kì điều gì, mặc kệ luôn cả tình cảm nó giành cho hắn, dù có hay k cx đc. Chỉ cần bản thân hắn yêu, chỉ cần trái tim hắn thuộc về nó, vậy là đủ

_ Phải, hắn đối với nó là vô giá, nó đã nhận ra điều này từ lâu rồi, chỉ là nó k đủ can đảm vứt bỏ quá khứ, k đủ can đảm đối mặt với tương lại, và càng k dám tiến tới trong thực tại. Đối với nó, chỉ cần như vầy là đủ rồi, nó sẽ k đòi hỏi gì thêm nữa, thứ tình cảm này, mình nó chịu, mk nó giấu kín là đc rồi, k cần phải nói nữa. Nó cx chưa từng biết, lưng hắn lại rộng và mền như thế, cảm giác an tòa và đc che chở. Giống như vòng tay hắn vậy, dù cho nó có gặp khó khăn hay thử thách, nó cx k sợ, vì nó tin chắc, sẽ có 1 vòng tay rộng mở đón chờ mk. Nếu có thể, nó mong cảm giác hạnh phúc này đừng ngừng lại, để nó đc hắn cõng đi mãi, chỉ vậy thôi, là quá đủ với nó rồi

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

- Ế, đi biển hả?_ nó ngồi khoanh chân trên giường, mắt háo hức nhìn Haray như thể chưa tin vào những điều nhỏ nói

- Thật, tại mày cúp học lên có biết gì đâu_ Haray dí đầu nó

- Hura thích quá, biển muôn năm_ nó gieo lên sung sướng. Nó thích biển cx chẳng có gì là lạ

- Cái con này, sống ở biển mà cứ như chư tới biển lần nào ấy_ Haray lắc đầu

- Thì sao? Lâu rồi k đến biển mà, Windy nhỉ_ nó quay sang Windy hớn hở

- Tao... ưm có lẽ sẽ k đi_ Windy có vẻ tiếc nuối

- Tại sao?_ Nó ngạc nhiên

- Thì, đuôi cá ý, tao k xuống nc đc, chẳng lẽ mày bảo tao ngồi trên bờ xây lâu đài cát?_ Windy phụng phịu, lúc này nó mới chợt nhớ ra.

- K sao đâu, cứ đi đi, buổi sáng mày chơi trên bờ, buổi tối tụi mk đi bơi, lúc ấy k có ai, biển là của tụi mk_ Nó ôm Windy vào lòng, nó biết nhỏ thích biển lắm, nhưng sợ bị nhìn thấy nên lâu rồi cx k dám đi

- Thật hả?_ Windy nhìn nó

- Thật, cứ đi đi tao đảm bảo cho_ Haray trả lời, vẻ mặt chắc chắn, đáng tin tưởng

- Tuyệt, đúng là hạnh phúc mà_ Tụi nó reo vang.

- À mà, mày với Rany sao rồi? hình như mày giận cậu ta mà_ nó chợt hỏi

- K biết, tên đó muốn làm gì thì làm_ Windy đang vui tỏ ra bực dọc

- Này, hỏi thật mày thích Rany đúng k?_ Haray ra vẻ nghi ngờ

- Ai nói chứ? K có mà_ Windy nhảy dựng lên quát

- Rồi, k có thì thôi, làm gì ghê thế?_ Haray xua tay cười thầm

- Người ta đã nói k rồi mà_ nó cx hùa heo

- Tụi... tụi mày, tụi mày chẳng thế

- Đâu nào, tao thích ai đâu

- Còn dám ngụy biện hả

- Ai thèm, xem có người thẹn quá hóa giận kìa

- Đã bảo k mà..................................

Vậy là cả 3 con xông vào quật nhau bằng gối ôm

.

.

.

- Mà thật ra là có đấy............


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Đọc tin tức mới nhất tại PhimTruyen.VN | AoTrang.COM.VN