chốn duyên phận

Chương 2: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Minh Anh cảm thấy mình như một con cá lạ lẫm trong môi trường mới. Mỗi sáng, cô đều đi bộ từ ký túc xá đến trụ sở công ty, với một chiếc ba lô cũ và đôi giày thể thao đã sờn. Thành phố này lớn quá, quá khác biệt so với quê hương cô. Những tòa nhà cao chọc trời, những con đường rộng thênh thang, và dòng người vội vã khiến cô cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng.

Ngày đầu tiên làm việc tại Hoàng Minh, cô có chút bỡ ngỡ. Tuy nhiên, cô biết rằng nếu muốn đạt được ước mơ, cô không thể để nỗi sợ hãi và sự thiếu tự tin chi phối. Mỗi bước đi cô đều nghĩ về gia đình và những kỳ vọng mà họ đặt vào cô. Cô không thể thất bại.

Công ty của Vũ Hoàng không phải là một nơi bình thường. Là một trong những tập đoàn lớn nhất trong ngành tài chính, mọi thứ ở đây đều được điều hành một cách chuyên nghiệp và nhanh chóng. Những nhân viên tại đây đều là những người tài năng, thông minh, và dường như có một sức mạnh riêng biệt mà Minh Anh chưa thể hiểu hết. Cô thấy mình như một mảnh ghép nhỏ bé giữa một bức tranh khổng lồ mà cô chưa thể nhìn thấu.

Cô được phân công làm trợ lý cho bộ phận nghiên cứu thị trường. Mặc dù công việc không hề đơn giản, nhưng Minh Anh hiểu rằng đây là cơ hội để học hỏi và phát triển. Mỗi ngày, cô chăm chỉ làm việc, cố gắng hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao một cách tốt nhất có thể. Tuy nhiên, trong lòng cô vẫn luôn có một nỗi lo lắng, đó là việc liệu mình có thể giữ vững được vị trí này trong một môi trường cạnh tranh khốc liệt như vậy.

Một tuần trôi qua, Minh Anh đã dần quen với nhịp sống ở đây. Tuy nhiên, có một điều khiến cô không thể không lo lắng: Tổng giám đốc Vũ Hoàng. Dù cô nghe nói nhiều về anh qua các cuộc trò chuyện của đồng nghiệp, nhưng chưa một lần cô được gặp mặt trực tiếp.

Cứ mỗi buổi sáng, khi cô bước vào văn phòng, ánh mắt cô lại vô tình lướt qua văn phòng riêng của Vũ Hoàng, nơi mà không ai dám bước vào nếu không có lý do chính đáng. Cửa kính rộng mở, có thể thấy một phần của căn phòng sang trọng, nhưng tuyệt nhiên không có ai ra vào. Cô tò mò, nhưng lại không dám tìm hiểu quá nhiều, vì biết rằng với địa vị của anh, mọi hành động đều phải có sự tính toán.

Một hôm, khi cô đang sắp xếp lại tài liệu trong phòng làm việc, trợ lý của Vũ Hoàng, cô Lan, bước vào với một tờ giấy trên tay.

"Minh Anh, Tổng giám đốc yêu cầu cô tham gia cuộc họp lúc 3 giờ chiều nay. Đây là cuộc họp quan trọng, vì vậy hãy chuẩn bị thật kỹ," Lan nói, giọng điệu lạnh lùng và nghiêm nghị, như mọi khi.

Minh Anh hơi bất ngờ, nhưng cũng không thể từ chối. Đây là cơ hội hiếm có, và cô biết rằng cô phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng. "Vâng, tôi sẽ chuẩn bị ngay," cô đáp, rồi nhanh chóng thu dọn tài liệu.

Cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng cô. Cuộc gặp gỡ này có thể là một cơ hội lớn, nhưng cũng có thể là một thử thách lớn mà cô chưa thể lường trước.


Buổi chiều, Lệ Vy bước vào phòng họp, nơi tất cả các trưởng bộ phận và giám đốc cấp cao đang có mặt. Mọi người đều nhìn cô với ánh mắt dò xét. Cô tự nhủ mình phải giữ bình tĩnh, dù trong lòng có chút lo lắng. Cuộc họp bắt đầu, và cô nhanh chóng hiểu rằng đây không phải là một cuộc họp bình thường. Những con số, các kế hoạch chiến lược, và các quyết định quan trọng đều được thảo luận với sự căng thẳng rõ rệt.

Minh Anh ngồi im lặng lắng nghe, cảm giác như mình là một khán giả trong cuộc chiến của những người lớn. Nhưng rồi, khi cuộc họp gần kết thúc, Vũ Hoàng bước vào phòng. Mọi người ngay lập tức đứng dậy và chào đón anh. Cả căn phòng lập tức im lặng, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía anh.

Vũ Hoàng, với vóc dáng cao ráo, bộ vest đen tinh tế, và ánh mắt sắc bén, là hình ảnh của quyền lực và thành công. Minh Anh không thể không cảm nhận được sự mạnh mẽ, uy nghiêm toát ra từ anh. Mặc dù anh chỉ đứng một cách điềm tĩnh ở cuối phòng, nhưng sự hiện diện của anh khiến không khí trong phòng trở nên căng thẳng và đầy quyền lực.

"Xin chào mọi người. Chúng ta bắt đầu cuộc họp nào," giọng Vũ Hoàng trầm ấm nhưng đầy sự quyết đoán.

Minh Anh không thể rời mắt khỏi anh. Cô không thể phủ nhận rằng Vũ Hoàng là một người đàn ông đặc biệt. Mặc dù anh không nói nhiều, nhưng mỗi từ anh thốt ra đều có sự ảnh hưởng lớn đến tất cả những người có mặt trong phòng.

Khi cuộc họp kết thúc, Vũ Hoàng đứng dậy và bước ra khỏi phòng mà không nói thêm lời nào. Mọi người lại tiếp tục công việc của mình, nhưng Lệ Vy vẫn đứng đó, cảm giác như mọi thứ đều mơ hồ và không thể tin vào mắt mình.

Dù cuộc họp đã kết thúc, cô vẫn cảm thấy trái tim mình đập mạnh. Cô không thể hiểu tại sao, nhưng có một sự thôi thúc mãnh liệt trong lòng. Minh Anh nhận ra rằng cuộc gặp gỡ này, mặc dù ngắn ngủi, có thể sẽ là bước ngoặt lớn trong cuộc đời cô.

Cô phải làm gì tiếp theo? Làm sao để không chỉ đứng vững trong công ty mà còn phát triển, học hỏi từ những người như Vũ Hoàng?

Câu trả lời dường như vẫn còn mơ hồ, nhưng Minh Anh biết một điều chắc chắn: con đường phía trước của cô sẽ không dễ dàng, và cô sẽ phải chiến đấu để đạt được tất cả những gì mình mong muốn.


Chương 2 tiếp tục theo đuổi câu chuyện về Minh Anh khi cô lần đầu tiên đối mặt với Vũ Hoàng, và cũng là lúc cô nhận ra rằng công việc tại Hoàng Minh sẽ không đơn giản như cô nghĩ. Cô sẽ phải học cách đối mặt với sự cạnh tranh, quyền lực và những thử thách mới trong công ty. Liệu cô có đủ bản lĩnh để vượt qua?


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×