Minh Anh không thể xóa đi cảm giác lo lắng vẫn đang bao trùm lấy mình sau cuộc gặp với Vũ Hoàng. Mặc dù anh đã khen ngợi cô về sự tiến bộ và tiếp thu nhanh chóng, cô vẫn không thể phủ nhận rằng trong lòng có một sự trống vắng không thể giải thích được. Cô hiểu rằng mình vẫn chưa thể hoàn thiện, và việc đáp ứng kỳ vọng của Vũ Hoàng không phải là điều dễ dàng.
Trong những ngày tiếp theo, Minh Anh miệt mài làm việc. Cô tập trung vào các dự án và tiếp tục nhận được những phản hồi từ các giám đốc bộ phận, cùng với những yêu cầu chỉnh sửa từ Vũ Hoàng. Mỗi lần cô nộp báo cáo lại, cô lại cảm thấy sự căng thẳng trong lòng. Cô đã đạt được một chút thành công, nhưng vẫn có cảm giác rằng mình đang đứng trên một con đường đầy chông gai.
Một buổi sáng nọ, khi Minh Anh vừa đến văn phòng, cô nhận được một email từ Lan: "Tổng giám đốc yêu cầu cô vào văn phòng lúc 3 giờ chiều. Có chuyện quan trọng cần thảo luận."
Minh Anh dừng lại một chút, cảm giác căng thẳng lại bao trùm. Dù đã có nhiều cuộc gặp với Vũ Hoàng, nhưng lần này, cô cảm thấy có điều gì đó khác biệt. Cô tự hỏi liệu đây là một cơ hội hay là một thử thách lớn nữa mà cô phải đối mặt.
Cô chuẩn bị kỹ lưỡng cho buổi gặp mặt, dành thời gian rà soát lại tất cả các công việc và báo cáo mà cô đã thực hiện. Mặc dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng vẫn có một sự lo lắng không thể kìm nén trong lòng.
Khi đến 3 giờ chiều, Minh Anh đứng trước cửa phòng làm việc của Vũ Hoàng, cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn bao giờ hết. Cô gõ cửa nhẹ nhàng rồi bước vào. Vũ Hoàng đang ngồi sau bàn làm việc, mắt không rời khỏi màn hình máy tính.
"Chào Tổng giám đốc," Minh Anh lên tiếng, giữ thái độ nghiêm túc.
Vũ Hoàng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén của anh không rời khỏi cô. "Chào cô, Minh Anh. Ngồi đi."
Minh Anh ngồi xuống đối diện anh, cố gắng giữ bình tĩnh mặc dù trong lòng đang dâng lên một cảm giác lo âu. Vũ Hoàng im lặng một lúc, rồi anh lên tiếng: "Tôi đã xem qua các báo cáo và dự án mà cô đã thực hiện. Công việc của cô khá tốt, nhưng tôi nghĩ chúng ta có thể đi xa hơn nữa."
Minh Anh cảm thấy hơi nhẹ nhõm. Nhưng Vũ Hoàng không dừng lại ở đó.
"Nhưng," anh tiếp tục, "Cô cần phải chú ý hơn đến những chi tiết quan trọng. Công ty của chúng ta không chỉ cần những người làm việc chăm chỉ, mà còn cần những người có khả năng nhìn thấy những cơ hội và nguy cơ trong những chi tiết nhỏ nhất. Cô có hiểu ý tôi không?"
Minh Anh gật đầu, cảm thấy một chút lo lắng. "Vâng, tôi hiểu. Tôi sẽ cố gắng hoàn thiện hơn."
Vũ Hoàng nhìn cô chằm chằm một lúc lâu. Rồi anh đứng dậy, bước về phía cửa sổ, mắt nhìn ra thành phố. "Minh Anh, trong công ty này, không phải ai cũng có thể tồn tại. Công ty Hoàng Minh được xây dựng trên nền tảng của sự quyết đoán và tính cạnh tranh. Nếu cô muốn ở lại, cô cần phải học cách đối mặt với thực tế, học cách đối phó với những áp lực mà không phải ai cũng có thể vượt qua."
Minh Anh đứng dậy, cảm giác như mình đang đứng trước một ngã rẽ lớn. Cô không thể không cảm thấy sự căng thẳng trong từng lời Vũ Hoàng nói. Cô hiểu rằng anh đang thử thách cô, không chỉ về công việc mà còn về tinh thần, về khả năng chịu đựng những khó khăn mà cô chưa từng đối mặt trước đây.
"Tôi sẽ làm được," Minh Anh đáp, dù trong lòng vẫn có chút lo sợ. "Tôi sẽ không từ bỏ."
Vũ Hoàng quay lại nhìn cô, ánh mắt của anh lúc này không còn lạnh lùng như thường lệ. Có vẻ như anh đã thấy được một phần tiềm năng trong cô. Anh nhẹ nhàng gật đầu.
"Chúng ta sẽ xem cô có thể làm được gì trong vài tháng tới. Nhưng nhớ rằng, chỉ khi cô vượt qua được những thử thách này, cô mới thực sự thuộc về nơi này."
Minh Anh cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Những lời nói của Vũ Hoàng không chỉ là thử thách, mà cũng là sự công nhận. Mặc dù có phần khắc nghiệt, nhưng cô cảm thấy đây chính là cơ hội để mình bước ra ngoài giới hạn của bản thân.
Cô cúi đầu chào và bước ra khỏi phòng. Cảm giác lo lắng vẫn còn đọng lại trong lòng, nhưng cô hiểu rằng mình đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả. Cô không thể bỏ cuộc. Công ty Hoàng Minh đã cho cô một cơ hội, và cô sẽ không để nó trôi qua vô ích.
Khi Minh Anh quay lại phòng làm việc, cô không thể không cảm thấy sự thay đổi trong chính mình. Cô nhận ra rằng, để tồn tại trong thế giới này, cô cần phải cứng rắn hơn, quyết đoán hơn. Công việc tại Hoàng Minh không phải là một con đường bằng phẳng, nhưng nếu cô muốn thành công, cô phải học cách bước qua mọi thử thách.
Những ngày tiếp theo, cô bắt đầu nhìn nhận công việc của mình theo một cách khác. Cô không còn là một thực tập sinh ngây thơ nữa. Cô bắt đầu chú ý đến những chi tiết mà trước đây cô không để ý, tìm kiếm cơ hội và cách thức tối ưu hóa công việc. Cô không chỉ làm việc chăm chỉ, mà còn phải làm việc thông minh.
Một tuần sau, Minh Anh nhận được cuộc gọi từ Lan thông báo rằng cuộc họp tiếp theo sẽ có sự tham gia của các giám đốc cấp cao, và cô sẽ có cơ hội trình bày dự án của mình trước mặt họ.
Lần này, Minh Anh không còn cảm thấy lo sợ. Cô biết rằng, dù có phải đối mặt với bao nhiêu thử thách, cô vẫn sẽ đứng vững. Mỗi bước đi của cô đều là một bài học quý giá, và cô đã sẵn sàng đối diện với những gì sắp đến.
Chương 6 chứng kiến sự trưởng thành của Minh Anh, khi cô không chỉ học hỏi từ những thất bại, mà còn bắt đầu đón nhận những thử thách trong công việc. Sự khắc nghiệt của Vũ Hoàng là động lực để cô thay đổi và vươn lên. Liệu cô có thể tiếp tục đứng vững và chứng minh được bản lĩnh của mình trong công ty này? Câu chuyện sẽ tiếp tục mở ra những cơ hội và thử thách mà Minh Anh sẽ phải đối mặt.