Đế Quốc Thiên Phong

Chương 108: Chương 108


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

ĐẾ QUỐC THIÊN PHONG
Tác giả: Duyên Phận
Quyển 3: Cờ hữu tự tung bay
Chương 38:Quyết chiến thành Kinh Viễn (phần 3-4)
Người dịch : Hạo Thiên
Nguồn : sưu tầm

Tháp công thành là một loại khí giới cỡ lớn dùng để công thành.

Nó cao ngang với đầu tường thành phòng thủ, trên có cầu bằng ván gỗ, khi tiếp cận tường thành, các binh sĩ bên trong tháp có thể theo cầu bằng ván gỗ này mà xung phong lên đầu tường thành giáp lá cà với địch. Dưới tháp có bánh xe để có thể đẩy đi được, trong tháp có thang mây cho các chiến sĩ trèo lên trên, bởi vậy tháp công thành còn có tên gọi là xe thang. Một cái tháp công thành như vậy thông thường chứa được từ hai mươi tới ba mươi binh sĩ, một khi đã ẩn nấp bên trong, ngoài một ít binh sĩ trên đỉnh tháp, người bên ngoài căn bản không thể nhìn thấy người bên trong tháp là ai.

Vì muốn năng lực tấn công của chiến sĩ Hùng tộc càng tăng thêm hiệu quả, càng đạt tính bất ngờ cao nhất, Thiển Thủy Thanh cho tất cả các chiến sĩ Hùng tộc tham dự tấn công nấp bên trong tháp, bên ngoài tháp chỉ bố trí vài binh sĩ Hữu Tự Doanh để che mắt mọi người.

Lúc vừa công thành, Thiển Thủy Thanh không cho tháp công thành tham gia tấn công ngay lập tức, chỉ dùng chiến thuật biển người ép Bão Phi Tuyết phải sử dụng kế hoạch dự phòng của hắn.

Sau khi Thiển Thủy Thanh đã khám phá được mục đích và thủ đoạn của Bão Phi Tuyết, lập tức hắn ra lệnh cho binh sĩ của mình xông khói, tiến thêm một bước hạn chế tầm quan sát của Bão Phi Tuyết, nhờ đó yểm hộ cho tháp công thành thuận lợi tiếp cận tường thành.

Những chiêu quyền liên hoàn với nhau nhìn bề ngoài thì yếu ớt thiếu lực sát thương, nhưng đến chiêu cuối của bài quyền là một đòn chí mạng!

Hàng trăm tháp công thành chuyển động với tốc độ rất nhanh về phía tường thành, chúng nó vòng qua tường hộ thành, chuyển qua tấn công hai bên cửa thành. Lúc ván làm cầu trên đỉnh tháp vừa tiếp giáp đầu thành, tất cả binh sĩ bên trong tháp xông lên đầu thành làm cho binh sĩ Đế quốc Chỉ Thủy sợ hãi đến mức ngây người.

Đây là con người sao?

Từ trong tháp công thành nhảy ra rõ ràng là một đám ác ma từ địa ngục, bọn họ cao lớn cường tráng, vẻ ngoài đầy hoang dã, cơ bắp nổi đầy gân thể hiện sức mạnh vô cùng sung mãn.

Bọn họ tru lên như dã thú, chiến đấu như ma quỷ, bọn họ sử dụng vũ khí cỡ lớn trong tay giống như trẻ con chơi đồ chơi vậy!

Một tên chiến sĩ Hùng tộc vừa ở trong tháp công thành nhảy ra, vì bị nhốt trong tháp một thời gian khá dài khiến cho hắn có cảm giác ngột ngạt khó chịu, lập tức giật phăng chiếc khăn che mặt nhúng nước xuống, sau đó ngửa mặt lên trời rống lên một tràng dài như điên cuồng. Tiếng rống của hắn như tiếng sư tử rống, chấn động cả sơn lâm.

Chính là Tộc trưởng Hùng tộc Mục Sa Nhĩ.

Mười mấy tên binh sĩ Đế quốc Chỉ Thủy vừa giơ trường mâu trong tay đâm về phía Mục Sa Nhĩ vừa run lẩy bẩy. Mục Sa Nhĩ ngay cả mắt cũng không thèm chớp, đại đao bản rộng trong tay hắn quét ra một vòng nhanh như chớp, mười mấy cán gỗ của các loại vũ khí đang đâm về phía hắn bị một đao này chém đứt, lại thêm một vài chiếc thủ cấp bắn tung lên không.

Đám chiến sĩ Hùng tộc liên tiếp xông lên đầu thành Kinh Viễn, lập tức triển khai tàn sát như điên, thoải mái thể hiện ra năng lực tấn công hùng mạnh của mình, đầu thành Kinh Viễn trong khoảnh khắc trở nên đầy mưa máu gió tanh.

Đối với Thiển Thủy Thanh mà nói, tấn công thành Kinh Viễn là canh bạc lớn đầu tiên trong đời hắn. Sở dĩ hắn dám đặt vào canh bạc này, nguyên nhân nhờ vào số chiến sĩ Hùng tộc.

Bão Phi Tuyết tuyệt đối không thể ngờ rằng, từ lúc còn trên thảo nguyên Phong Nhiêu, Thiển Thủy Thanh đã sớm chuẩn bị sẵn sàng cho canh bạc đại chiến thành Kinh Viễn này.

Chỉ là lần này, Thiển Thủy Thanh đặt cược rằng địch nhân không phạm sai lầm, chứ không phải đặt cược địch nhân sẽ phạm sai lầm.

Một Tướng quân tài giỏi khi đối mặt với một trận chiến, luôn luôn có thói quen tính toán thực lực giữa hai bên đối lập, cố gắng phát huy ưu thế về chiến lực của quân mình lên đến mức cao nhất.

Mà cái gọi là ưu thế về chiến lực cũng không phải là làm cho binh sĩ của mình vượt xa địch nhân, mà là làm sao có thể ngăn chặn đối thủ một cách hợp lý thoả đáng. Đối với phe thủ thành mà nói, binh lực không thể nào đủ được, cho nên chuyện lãng phí binh lực, bố trí sai lầm là điều tối kỵ. Bởi vậy, Bão Phi Tuyết không thể nào làm như không nhìn thấy quân Đế quốc Thiên Phong tiến hành cường công ở năm cửa thành Kinh Viễn. Hắn phải tính toán cho thật kỹ bước tiến công thành của đối phương, phải phán đoán thật chính xác hướng nào là hướng chủ công, cùng với những tổn thất mà đối phương có thể gây ra cho bên mình, sau đó mới bố trí binh lực đối phó cho phù hợp.

Bão Phi Tuyết sẽ không vì Thiển Thủy Thanh cường công của Cảnh Thâm mà giảm binh lực phòng ngự bên cửa Định Vũ. Nhưng hắn cũng tuyệt đối không vì vậy mà tăng binh lực phòng ngự cho cửa Định Vũ.

Hắn có cách tính toán riêng của hắn.

Bão Phi Tuyết giao chiến với quân Đế quốc Thiên Phong đã nhiều năm, đối với chiến lực của quân Đế quốc Thiên Phong, hắn hiểu rất rõ ràng. Cho nên Thiển Thủy Thanh tin rằng hắn sẽ không tính toán sai lầm.

Mà chỉ cần hắn tính toán không sai, như vậy chiến lực của chiến sĩ Hùng tộc ra ngoài dự liệu của hắn sẽ làm cho sự tính toán đúng đắn của hắn xuất hiện một sai lầm rất lớn. Đương nhiên dưới màn khói dày đặc yểm hộ và nhờ tháp công thành che giấu, đã bảo đảm cho kế hoạch được tiến hành thuận lợi.

Cho dù là Thác Bạt Khai Sơn bán đứng bí mật về chiến sĩ Hùng tộc cho Bão Phi Tuyết đi nữa, nhưng hắn không biết cụ thể chiến thuật của Thiển Thủy Thanh ra sao, cho nên cũng không thể làm gì ảnh hưởng tới toàn thể chiến cuộc, nhiều nhất chỉ có thể tạo ra chút phiền phức nhỏ cho Thiển Thủy Thanh mà thôi.

Kế hoạch sử dụng chiến sĩ Hùng tộc này là Thiển Thủy Thanh nghĩ đến lúc thấy Mộc Huyết và Dạ Oanh luận chiến trên sa bàn.

Lợi dụng sự yểm hộ của khói mù và tháp công thành, khiến cho chủ lực công thành của bên ta lên đầu thành trong thời gian ngắn nhất, tránh những tổn thất vô ích trước khi lên được đầu thành.

Lợi dụng chuyện đối phương không biết về chiến lực, cũng không biết về chiến thuật của mình, tiến hành tập kích bất ngờ, trong khoảng thời gian ngắn nhất bộc phát ra toàn bộ lực tấn công lớn nhất.

Lợi dụng thói quen tư duy theo quán tính của đối phương, chuyển sự suy tính vốn chính xác của đối phương biến thành một sai lầm đáng sợ.

Đây là toàn bộ cốt lõi kế hoạch của Thiển Thủy Thanh!

Một kế hoạch hoàn hảo không phải là ở chỗ nó phức tạp đến mức nào, mà hoàn hảo ở chỗ nó có đánh trúng vào điểm yếu nhất trong lòng đối phương hay không, còn kế hoạch thì càng đơn giản lại càng dễ dàng thực hiện.

Kế hoạch của Thiển Thủy Thanh, đã thành công ngay lập tức!

Giữa màn khói mịt mù dày đặc, các chiến sĩ Hùng tộc dùng những tiếng kêu đặc biệt bằng ngôn ngữ của họ để xác định vị trí lẫn nhau. Bọn họ đều đã lão luyện sa trường, sở trường về phối hợp từng nhóm nhỏ, lại được chuẩn bị trước đối với màn khói mịt mù kia, vì vậy bọn họ chạy tới lui trên đầu thành như cá gặp nước, ung dung đi lại, nhờ vậy có thể phát huy ra hết năng lực tấn công đặc sắc và hùng mạnh của mình.

Các chiến sĩ Hùng tộc từng đánh cho quân Đế quốc Thiên Phong dũng mãnh thiện chiến phải vất vả trong trận Thiển Thủy Thanh hộ lương ngày trước, lúc này đối phó với đám binh sĩ Đế quốc Chỉ Thủy yếu ớt mệt mỏi này có thể nói là vô cùng đơn giản, gần như không gặp phải phản ứng gì đáng kể.

Các chiến sĩ Hùng tộc được Thiển Thủy Thanh dùng liên hoàn kế đưa lên đầu thành cửa Định Vũ múa may những món binh khí cỡ lớn trong tay, triển khai tàn sát quân thủ thành Kinh Viễn trên đầu thành như điên cuồng.

Tuy quân thủ có tới tám ngàn binh sĩ, nhưng chỉ trong khoảng thời gian ngắn đã bị ba ngàn chiến sĩ Hùng tộc đánh cho tơi bời hoa lá.

Không còn bị quân thủ thành tấn công, hành động công phá tường hộ thành của quân Đế quốc Thiên Phong phía dưới trở nên hiệu quả và nhanh chóng hết sức rõ ràng.

Bọn họ nhanh chóng phá sập lớp tường hộ thành cuối cùng, bắt đầu đưa xe công thành lên công phá vào cửa Định Vũ.

Gần chục chiếc xe công thành thay phiên nhau công phá như điên vào cửa Định Vũ, khiến cho nó trở nên lung lay sắp đổ.

Còn phía trên đầu thành, chiến sĩ Hùng tộc ra oai bốn phía, gần như đã hoàn toàn khống chế được đầu thành.

Tình thế chuyển biến đột ngột chỉ trong khoảnh khắc.

Quân Đế quốc Thiên Phong đã chiếm được đầu tường của Định Vũ, coi như đã mở ra cánh cửa quan trọng nhất dẫn tới chiến thắng của bọn họ. Canh bạc quan trọng nhất đời Thiển Thủy Thanh cũng đang tiến vào giai đoạn thắng lợi cuối cùng.

Lúc nhìn thấy trên đầu thành cửa Định Vũ tung bay một lá chiến kỳ màu máu đỏ của Đế quốc Thiên Phong, còn có một lá chiến kỳ đặc biệt trên mặt có thêu một chữ “Thiển” của các chiến sĩ Hùng tộc, Thiển Thủy Thanh chỉ khẽ lẩm bẩm một câu:

“Thác Bạt Khai Sơn, hắn sẽ không làm cho ta thất vọng!”

Quân Đế quốc Chỉ Thủy trên đầu thành cửa Định Vũ bị các chiến sĩ Hùng tộc tấn công mạnh mẽ, gần như đã mất đi quyền khống chế cục diện trong tay.

Thiển Thủy Thanh tấn công vô cùng linh hoạt, sắc bén, hung hãn. Sau khi chiến sĩ Hùng tộc được đưa lên đầu thành, lập tức phát huy ra đặc tính công thủ toàn diện của bọn họ, trở thành một mũi nhọn chủ lực tấn công. Mà theo sát sau lưng bọn họ, chính là rất nhiều binh sĩ Đế quốc Thiên Phong.

Cửa Định Vũ vốn dựa vào một số đông binh sĩ phòng thủ giờ đây giống hệt như vừa bị Thiển Thủy Thanh tung ra một quyền thật mạnh, làm nứt ra một khe hở rất rộng. Con đê dài ngàn dặm còn bị vỡ vì tổ kiến, huống chi lực lượng phòng thủ của cả một cửa thành chỉ trong khoảnh khắc bị tiêu diệt sạch.

Một mặt, quân Đế quốc Thiên Phong vẫn đang nhanh chóng công phá cửa thành cùng với các loại bẫy rập phòng ngự, mặt khác, rất nhiều binh sĩ Đế quốc Thiên Phong cũng đã bắt đầu leo lên đầu thành.

Lần này bọn họ lên thành đã không còn gặp phải trở ngại gì cả.

Bọn họ nhanh chóng chiếm lĩnh những nơi hiểm yếu quan trọng trên đầu thành, đồng thời bắt đầu triển khai bắn qua bắn lại với quân thủ bên trong thành. Ngoài ra quân Đế quốc Thiên Phong không ngừng phái ra rất nhiều binh sĩ men theo tường thành xông tới các cửa còn lại, để nhanh chóng mở rộng thành quả thắng lợi, cuối cùng đi tới chiến thắng trận đánh quyết định này.

Cùng lúc đó, Bão Phi Tuyết vẫn đang đứng sừng sững trên vọng tháp.

Trước mắt hắn, đâu đâu cũng chỉ thấy toàn là khói, lại nghe tiếng la chém giết dữ dội theo gió vọng tới, sau đó là tiếng kèn cảnh báo cửa Định Vũ gặp nguy đang vang vọng không thôi.

Trong màn khói mịt mờ, hắn có thể nhìn thấy rất nhiều binh sĩ Đế quốc Thiên Phong xuất hiện trên đầu tường. Máu tươi văng tung toé giữa làn khói, vẽ ra trên tường thành một dòng máu chảy dài rất đậm.

Khắp nơi đều bị khói mù tràn ngập, hắn không thể thấy rõ quân địch đã lên đầu thành được bao nhiêu, cũng không thể biết được rõ ràng tình hình chiến cuộc như thế nào, nhưng ít ra hắn cũng có thể nghe thấy.

Những tiếng kêu la thảm thiết, tiếng vũ khí bén nhọn cắt đứt xương thịt truyền đến, cũng nghe được tiếng tứ chi bị chặt rời khỏi thân thể giữa trường gió tanh mưa máu kia…

Hắn có thể nghe được tiếng tường thành đang bị công phá ầm ầm, tiếng xạ thủ trên tiễn tháp bị bắn rơi xuống đất, mật đạo bị phá huỷ, phục binh trong đó bị chém giết tơi bời. Còn có thể nghe được tiếng hô xung phong đặc biệt của quân địch đợt sau cao hơn đợt trước, đập vào tai hắn từng hồi.

Sắc mặt Bão Phi Tuyết lúc này âm trầm vô kể.

Chiêu thả khói mù này của Thiển Thủy Thanh, quả thật đã đánh vào tử huyệt của hắn.

Thiển Thủy Thanh có thể tạm thời không chỉ huy binh sĩ của mình, nhưng hắn lại không thể!

trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!