Hoa Thiên Cốt

Chương 85: Chương 24 - Phần 4


trước sau

Nghê Mạn Thiên cười lạnh từ tận đáy lòng, Đường Bảo bất chấp lệnh cấm định lén thả Yêu Thần, nàng ra tay trừng phạt là đúng lẽ thường. Dù có lỗi thì cùng lắm chỉ là xuống tay quá nặng mà thôi. Nàng không vừa mắt con sâu kia từ lâu rồi, đặc biệt là mấy năm nay, tình yêu sư phụ dành cho nó ngày càng sâu đậm. Chẳng qua chỉ là một con sâu mà dám cướp người thương của nàng. Cả ngày lẫn đêm nàng đều bị ghen ghét đố kị gặm cắn, muốn giết nó. Có điều tuy Hoa Thiên Cốt bị cầm tù, sư phụ lại không lúc nào không bảo vệ nó. Bây giờ trời ban cho nàng cơ hội, nàng cũng có lí do chính đáng giết nó, cuối cùng không còn ai cướp sư phụ của nàng nữa!
Bạch Tử Họa chứng kiến Hoa Thiên Cốt và Đường Bảo trưởng thành từng chút một trong Tuyệt Tình điện. Nhưng bây giờ Đường Bảo lại chết ngay dưới mắt hắn, sao hắn có thể không khó chịu, không áy náy được. Có điều người khiến hắn càng lo lắng hơn chính là Hoa Thiên Cốt. Nàng đã liên tiếp thấy Sát Thiên Mạch hôn mê, Đông Phương Úc Khanh và Nam Vô Nguyệt chết, bây giờ lại thêm Đường Bảo nữa, làm cách nào để thừa nhận đây?
Kết giới đã vỡ, hắn phải lập tức thi pháp, giam nàng lại lần nữa.
Bỗng thấy Hoa Thiên Cốt từ từ ngẩng đầu đứng dậy, không còn đau đớn như khi Đông Phương Úc Khanh và Nam Vô Nguyệt chết, mà thay vào đó là vẻ lạnh lùng mênh mông. Có lẽ chỉ khi người ta tuyệt vọng tới tận cùng, không còn lưu luyến gì thế gian này mới có ánh mắt vô tình lạnh băng như thế.
Tất cả mọi người đều bất giác rùng mình, hàn khí thấu xương.
“Tiểu Cốt! Đừng!”
Tiếc rằng giờ đây Bạch Tử Họa không thể ngăn cản được nữa. Hắn phụt một búng máu ra, khí huyệt trên người liên tục nổ tung, hai đầu gối mềm nhũn, ngã xuống đất, ấn kí màu đỏ giữa mi tâm nhấp nháy không ngừng, sau đó hoàn toàn biến mất.
Trên không gió nổi mây vần, bầu trời biến thành màu tím đậm, nước biển chảy ngược lên trên, giữa không gian xuất hiện vô số cột nước.
Đất rung núi chuyển còn dữ dội hơn mười sáu năm trước, mà đây, mới thật sự là Yêu Thần xuất thế, muôn dân lầm than.
Mặt biển mênh mông vô hạn lập tức nở đầy hoa trắng, theo cột nước chạy thẳng về phía chân trời, tựa như là một trận tuyết lớn, tản khắp trong gió. Da nàng lại trắng nõn như xưa, sau đó người dần cao lên, tóc chuyển tím, dài ra, tỏa khắp xung quanh.
Mọi người kinh ngạc lắc đầu, nhìn Hoa Thiên Cốt dần trưởng thành. Ánh sáng đã tắt, mái tóc như một tấm mành lớn khuấy động trong nước biển. Mái tóc dài tung bay từ từ rơi xuống, mềm mượt như dải ngân hà chảy dọc Cửu Thiên. Khói mỏng lượn lờ, váy hoa sắc tím, vạt áo đung đưa, ngọc bội đinh đang khẽ gõ.
Hương thơm ngào ngạt lan tỏa, tựa như chiếc đèn hoa cháy mạnh, vừa lẻ loi lại vừa lạnh lùng. Vẻ đẹp này, trong lộng lẫy lại có chút thần bí và tinh khiết. Đó là vẻ đẹp khuynh thành khiến vạn vật phai mờ, vẻ đẹp của tuyệt vọng, vẻ đẹp của cô độc. Rõ ràng cực kì mê người lại khiến người ta lạnh thấu xương, tựa như chỉ cần liếc một cái là nhìn thấy trái tim tan nát.
Hoa Thiên Cốt rũ mắt xuống, bước tới đâu là nơi đó nở đầy hoa tươi, chẳng mấy chốc đã trải một đường hoa rực rỡ trên bầu trời.
“Lạc Thập Nhất.”
Hoa Thiên Cốt khẽ gọi, giọng nói mang theo tiếng vọng cực lớn, quanh quẩn ở phía chân trời. Nửa khuôn mặt thấp thoáng dưới chiếc mao lĩnh màu tím, lông mi vì yêu hóa mà trở nên dài vô cùng, khẽ vểnh lên trên, giống như một lớp sa mỏng màu tím phủ sương, giọng nói nhẹ nhàng mà rung động.
“Đường Bảo quen cảnh nhộn nhịp, ghét nhất cô đơn. Không ai chăm sóc, lẻ loi một mình sẽ rất đáng thương. Con bé đã yêu huynh như thế, huynh đi theo nó được không?”
Vừa nói, tay đã bắn ra một bông hoa nhỏ xanh biếc.
Lạc Thập Nhất không nói gì, lẳng lặng nhìn nàng, sau đó mỉm cười gật đầu, từ từ nhắm mắt lại. Khoảnh khắc đóa hoa chạm tới thân thể, cả người hắn bỗng bừng sáng, rồi vỡ thành vô số đóa hoa nhỏ xanh biếc, tung bay theo gió.
Xung quanh vọng tới tiếng khóc thét rung chuyển đất trời của Nghê Mạn Thiên. Nàng ta nhào tới phía Hoa Thiên Cốt như một kẻ điên, nhưng Hoa Thiên Cốt chỉ khẽ nhấc tay, đã giữ chặt Nghê Mạn Thiên lại trên không trung.
Trong chớp mắt lại có một bóng người vụt tới, lần này nàng không tránh, mặc cho con dao găm lạnh như băng đâm sâu vào ngực.
Khinh Thủy khóc tới mức mặt đầy nước mắt, xé ruột xé gan gào lên: “Ngươi giết Thập Nhất sư huynh! Ngươi giết Thập Nhất sư huynh rồi!”
Hoa Thiên Cốt không nói gì, nhìn Khinh Thủy phẫn nộ kéo cổ áo nàng liên tục chất vấn.
“Tại sao lại thành ra thế này? Tại sao lại thành ra thế này? Ngươi giết ta là được! Tại sao còn giết Thập Nhất sư huynh? Đường Bảo là ta hại chết! Là ta hại chết nó!”
Khinh Thủy mệt mỏi buông nàng ra, ngã xuống đất, bưng mặt khóc không thành tiếng.
“Là ta phát hiện Đường Bảo tìm được cách cứu ngươi ra ngoài, sau đó nói cho Nghê Mạn Thiên và Thập Nhất sư huynh! Là ta bảo Nghê Mạn Thiên tới ngăn con bé!”
Hoa Thiên Cốt khẽ lùi lại, kinh ngạc nhìn Khinh Thủy. Đôi mày ấy, ánh mắt ấy, dưới dòng chảy thời gian đã không còn là người nàng thân thiết khi xưa nữa.
Khinh Thủy ngẩng đầu lên, hung hãn nhìn nàng.
“Đúng thế! Ta không muốn ngươi ra ngoài! Ta muốn ngươi bị nhốt cả đời! Sóc Phong vì ngươi mà chết, bao nhiêu đệ tử Trường Lưu vì ngươi mà chết! Bây giờ ngay cả Thập Nhất sư huynh cũng bị tự tay ngươi giết chết! Hoa Thiên Cốt! Ngươi là yêu quái! Là tai họa! Tại sao không ở nơi ngươi nên ở để tự hối lỗi đi, còn muốn ra ngoài hại người khác?! Bây giờ Đường Bảo đã chết, Thập Nhất sư huynh cũng chết! Đều là ngươi hại họ! Vì sao? Vì sao chứ? Ta chờ Hiên Viên Lãng suốt mười sáu năm! Khó khăn lắm mới tới ngày chàng từ bỏ ngươi! Rõ ràng chỉ cần thêm mấy ngày nữa thôi, chỉ cần vài ngày nữa thôi là bọn ta sẽ thành thân! Vì sao? Vì sao Đường Bảo lại muốn thả ngươi ra vào đúng lúc này?! Lần trước ngươi bị đày tới man hoang, chàng đã sắp chấp nhận ta rồi, vậy mà ngươi vừa về thì tất cả thay đổi hết! Cái gì cũng thay đổi! Từ nhỏ tới lớn, mặt nào ngươi cũng hơn ta, cái gì cũng muốn cướp của ta! Cướp sư phụ của ta! Ngay cả người ta yêu cũng muốn cướp! Đời này rốt cuộc ta nợ ngươi cái gì mà ngươi lại cướp hết trái tim của những người bên cạnh ta như vậy?!”
Hoa Thiên Cốt mệt mỏi buông tay xuống, ánh mắt càng lạnh lùng hơn. Tại nàng quá ngốc hay quá chậm chạp, ở bên Khinh Thủy bao năm mà vẫn không biết thâm tâm cậu ấy có nhiều nỗi đau và bất cam đến thế. Nhưng Khinh Thủy vẫn mỉm cười với nàng, khoan dung giúp đỡ nàng, mãi cho tới khi gút mắc trong lòng càng chặt, hai người họ đều không thể tháo nổi.
Hoa Thiên Cốt chậm rãi bước một bước, nhìn lên trời xanh, mắt hiện vẻ tự giễu. Bây giờ nàng lấy lại được tự do, nhưng trời đất bao la, lại không có nơi nào dung thân.
“Tiểu Cốt!” Bạch Tử Họa khó khăn gọi nàng. Phong ấn của hắn bị nàng phá tan, tu vi mất hết, tiên thân cũng mất, giờ chỉ còn là một người bình thường.
Hoa Thiên Cốt từ từ xoay người nhìn hắn, vạt áo tím bay trong gió, dùng giọng nói xa lạ sau khi trưởng thành mà gằn từng tiếng.
“Bạch Tử Họa, một trăm lẻ ba nhát kiếm, mười bảy lỗ thủng, sẹo khắp người ta, không chỗ nào không phải chàng tặng. Mười sáu năm giam cầm, thêm hai mạng người kia nữa, những gì nợ chàng ta sớm đã trả hết. Cung linh đã nát, Đoạn Niệm đã tàn, từ nay về sau, ta và chàng, thầy trò ân đoạn nghĩa tuyệt!”
Bạch Tử Họa đau lòng trợn tròn mắt, nhìn nàng không hề lưu luyến giương tay lên, ném đống mảnh vỡ cung linh xuống dưới chân hắn.
“Tiểu Cốt!” Giọng Bạch Tử Họa run bần bật, là tại hắn không chăm sóc Đường Bảo cẩn thận, là tại hắn khiến nàng chịu nhiều oan ức và khổ sở như thế. Giờ đây kẻ chết đã chết, ngươi đi đã đi, kẻ phản bội đã phản bội, nàng lại định vứt bỏ tất cả sao?
Họng Bạch Tử Họa không ngừng trào máu, hắn vươn tay muốn giữ chặt nàng, lại chỉ bắt được khoảng không vô tận.
Tất cả mọi người trên thế gian đều vứt bỏ nàng, nàng cũng từ bỏ cả thế gian. Bây giờ, đối với nàng mà nói, thế gian không còn gì đáng lưu luyến quý trọng nữa.
Trái tim nàng đã chết theo Đường Bảo, vĩnh viễn hóa đá.
Nụ cười của nàng, sự nỗ lực của nàng ở Tuyệt Tình điện hắn đều thấy. Nàng vì hắn thái rau, vì hắn đánh đàn, buộc tóc cho hắn, đút máu cho hắn, trộm thần khí giải kịch độc cho hắn, chịu hình đi đày vì hắn mà vẫn không than một tiếng. Nàng vì hắn mà chịu hết khổ sở, nhận hết giày vò.
Cuối cùng của cuối cùng, nàng nói, cung linh đã nát, Đoạn Niệm đã tàn, từ nay về sau, thầy trò ân đoạn nghĩa tuyệt...
Tầm mắt Bạch Tử Họa trở nên mờ ảo, nhìn Hoa Thiên Cốt thu Nghê Mạn Thiên vào trong tay áo. Nếu ngay cả Lạc Thập Nhất nàng còn giận chó đánh mèo, thì Nghê Mạn Thiên chắc chắn sẽ sống dở chết dở.
“Tiểu Cốt... Đừng...” Đừng rời xa sư phụ.
Hắn cho rằng tất cả những gì mình làm đều đúng, thì ra hắn sai rồi, sai hết rồi! Cuối cùng chính hắn lại ép Tiểu Cốt thành Yêu Thần, đẩy thầy trò họ tới mức không thể cứu vãn được.
Bóng Hoa Thiên Cốt không chút lưu luyến ngày càng đi xa, chỉ để lại đường hoa thật dài phía sau trên bầu trời và tiếng khóc nghẹn ngào của Khinh Thủy.
Bạch Tử Họa từ từ nhắm mắt lại, hắn ở dưới đáy biển trông nàng suốt mười sáu năm, nàng bị nhốt, hắn cũng bị nhốt cùng nàng. Hắn không thể nói rõ đó là chuộc lỗi hay là gì. Ngày ngày nhìn nàng từ phía xa, hắn tưởng rằng có thể mãi mãi như thế. Nhưng giờ đây, tất cả đã không quay lại được nữa rồi...
“Sao rồi?”
Thấy bóng Sênh Tiêu Mặc chậm rãi lan vào điện như một làn khói mỏng, Ma Nghiêm đứng phắt dậy, nhất định đã chờ rất lâu.
Môi Sênh Tiêu Mặc hơi tái, mắt đặc sương mù không tản đi, từ lâu đã không còn vẻ ngả ngớn của ngày xưa, chỉ hơi chau mày, lắc đầu.
Ma Nghiêm ngã phịch xuống ghế chưởng môn, hai tay nắm chặt, mặt lộ vẻ oán hận khiến vết sẹo càng trở nên u ám đáng sợ.
“Xin lỗi, đệ không ngăn được nó.” Sênh Tiêu Mặc bước lên một bước, hơi lảo đảo, Ma Nghiêm giật mình muốn tới dìu hắn, Sênh Tiêu Mặc lại khẽ phất tay: “Đệ không sao.”
“Bị thương? Trúc Nhiễm?”
Sênh Tiêu Mặc cười khổ tự giễu: “Không hổ là đệ tử của sư huynh, nếu cứ tiếp tục thế này, sợ rằng Tiên giới không ai trị được.”
Ma Nghiêm đập bàn: “Chỉ tại ta trước kia mềm lòng mới khiến muôn dân Tam giới lầm than.”
“Sư huynh không cần tự trách mình, dù sao...” Tiếng vọng quẩn hai vòng quanh miệng rồi hoàn toàn biến mất, đệ tử ngoài điện vội vàng chạy tới bẩm báo.
“Bẩm Thế tôn, Nho tôn, Bồng Lai đảo vừa nhận được chiến thiếp của yêu ma, lập tức xin các tiên phái khác cứu viện khẩn cấp.”
“Tiếp theo là Bồng Lai ư?” Sênh Tiêu Mặc thở dài nói nhỏ: “Sư huynh có dự tính gì không?”
“Mạn Thiên dù sao cũng là đồ nhi của Thập Nhất, bây giờ còn đang nằm trong tay yêu ma không rõ sống chết thế nào. Trường Lưu có thẹn với Bồng Lai, không thể bỏ mặc. Có điều chưa tới một năm đã hơn chín tiên phái bị diệt, bây giờ các tiên phái khác lo thân mình chưa xong, tránh còn không kịp, e rằng sẽ không có ai tới giúp.”
“Chẳng lẽ chỉ có thể ngồi chờ chết? Nhưng nếu như không có Yêu Thần, chỉ đối phó với Trúc Nhiễm và hai giới yêu ma...”
“Quả thật bây giờ nó chưa ra tay, nhưng nếu gặp chuyện Trúc Nhiễm không giải quyết được thì chẳng lẽ chịu khoanh tay đứng nhìn sao? Tới lúc đó, chỉ cần nó phẩy tay áo, sợ rằng Tiên giới còn không thể tồn tại. Bởi vậy các phái mới biết rõ có liên minh thì cũng là lấy trứng chọi với đá, càng sớm bị diệt, nên là tự bảo vệ mình, bất chấp tất cả, kéo dài được ngày nào thì hay ngày ấy.”
Mãi lâu Sênh Tiêu Mặc mới nói: “Chẳng phải bọn chúng hận Trường Lưu nhất sao...”
Ma Nghiêm lắc đầu: “Cho nên mới phải để tới cuối cùng. Dã tâm của Trúc Nhiễm ta hiểu rất rõ. Nó sẽ từ từ tiêu diệt mấy tiên phái nhỏ trước để mọi người hoang mang lo sợ, vừa hưởng thụ cảm giác thích thú đó, vừa trả thù...”
“Nếu không thể dùng sức thì dùng trí, chúng ta sẽ ra tay với Trúc Nhiễm trước.”
“Ngay từ đầu ta đã nghĩ thế, có điều bây giờ, e là không kịp...”
Hai người nhìn nhau, nghĩ tới điều gì, sắc mặt không hẹn mà cùng tái mét.
“Nhất định phải coi chừng Tử Họa.” Cuối cùng Ma Nghiêm vẫn sốt ruột đứng dậy vội vàng ra khỏi điện.
“Sư huynh! Huynh đi đâu?”
“Ta đi tìm Mặc Băng tiên.”
Sênh Tiêu Mặc nhớ lại một lát, trong đầu hiện ra một bóng người áo trắng, bất giác sững sờ, lập tức hiểu được ý của Ma Nghiêm.
“Sư huynh, huynh muốn tới Thục Sơn? Không được đâu, hắn chắc chắn sẽ không đồng ý. Hơn nữa... Không thể làm như vậy...”
Ma Nghiêm cố chấp lắc đầu: “Ai quản được nhiều thế.”
***
Ở Bắc Cực băng tuyết mênh mông vô bờ, trời rét đất lạnh, ngoài màu trắng ra thì không còn thấy một màu nào khác.
Trúc Nhiễm khoanh nhét hai tay vào ống áo, cúi đầu im lặng đứng trước vách băng đã ba ngày không hề nhúc nhích, nếu như không phải đôi mắt mở to thỉnh thoảng lại chớp một, hai cái thì người khác chắc chắn sẽ tưởng rằng gã đang ngủ hoặc đã bị đông cứng.
Cuối cùng cũng nghe thấy bên trong có động tĩnh, khuôn mặt đầy sẹo của gã nở nụ cười.
“Thần tôn, Trúc Nhiễm cầu kiến.”
“Vào đi.” Một giọng nói kì ảo vọng tới từ khắp nơi, giống như dung hòa tất cả những bản nhạc và âm thanh động lòng người, không ngừng quẩn quanh suốt từ tai tới lồng ngực.
Trúc Nhiễm khẽ hít sâu rồi đi vào, một luồng hương hoa thổi tấp vào mặt gã, màu sắc rực rỡ ngập tràn. Trúc Nhiễm có chút váng đầu, vội vàng phong bế khứu giác.
Hoa Thiên Cốt nằm trên đài băng đưa lưng về phía gã, tay phải nghiêng nghiêng đỡ đầu, khoác hờ chiếc áo lông cáo, bờ vai lộ ra ngoài, dây lưng và vạt váy màu tím trượt khỏi đài băng cao cao kéo dài trên mặt đất, mái tóc dài đen nhánh như mực chỉ dùng một nhành hoa vấn lên, đen tới mức như thể muốn hút cả người đối diện lại không cho chút ánh sáng, giống một dòng suối mượt mà uốn lượn từ trên đài xuống, không hề rối chút nào.
Trúc Nhiễm có chút nghẹt thở, ngẩng đầu lên chỉ thấy chiếc tua màu tím vắt qua lưng nàng lọt vừa tầm mắt. Dẫu ngoài kia gió có gào thét thì cũng không lạnh bằng một nửa trong này.
“Có chuyện gì?” Một năm nay, phần lớn thời gian nàng đều nghỉ ngơi ở đây. Nếu không cần thiết, Trúc Nhiễm sẽ không tới quấy rầy, nàng cũng lười quản hắn mưa nắng thất thường bên ngoài.
“Vân cung đã xây dựng xong, mời Thần tôn di giá.”
Trúc Nhiễm nhìn Hoa Thiên Cốt xa lạ cách trở trước mắt, từ bên ngoài tới nội tâm đã hoàn toàn thay đổi. Đó không còn là đứa bé ngây thơ tốt bụng mà gã biết nữa, tính tình cũng trở nên lãnh đạm và lập dị, nhưng điểm nào cũng hoàn mĩ như một vị thần.
Ánh mắt nàng khi đó còn đau đớn tuyệt vọng hơn cả khi bị Bạch Tử Họa tổn thương. Hoa Thiên Cốt chỉ thì thào nói ba chữ – cứu Đường Bảo.
Cho dù bây giờ đã trở thành Yêu Thần, Hoa Thiên Cốt lại không cầu gì cũng không mong gì, chỉ nghĩ tất cả mọi cách để đạt được mục đích cứu Đường Bảo.
Đông Phương Úc Khanh và Tiểu Nguyệt chết còn có thể nhập vào luân hồi, Sóc Phong chết còn để lại đá Nữ Oa. Còn Đường Bảo thì thật sự hoàn toàn tan biến, không để lại thứ gì. Dù có là Yêu Thần, nàng cũng không thể hồi sinh một con linh trùng ngay cả hồn phách cũng không còn.
Tất cả mọi chuyện đều nằm ngoài dự đoán của Trúc Nhiễm, nhưng vẫn nằm trong lộ trình gã chờ mong. Khi đó Trúc Nhiễm mỉm cười, miệng khẽ nhả ra bốn chữ – Tam Thiên Yêu Sát. Trong đôi mắt sắc tím của Hoa Thiên Cốt cuối cùng cũng có một chút ánh sáng.
“Ngươi đang lừa ta?” Khi đó nàng lẳng lặng nhìn Trúc Nhiễm. Bóp chết gã cực kì dễ dàng, bây giờ nàng chỉ cần nghĩ thôi cũng làm được, nhưng tại sao cứu một người lại khó đến thế?
Trúc Nhiễm vẫn cười, mắt sâu không thấy đáy: “Mặc dù có lúc giấu giếm, nhưng thần chưa từng lừa Thần tôn.”
Vì thế Hoa Thiên Cốt gật đầu, hai người thỏa thuận xong. Có lẽ điều nàng cần lúc này chỉ là một tia hi vọng hoặc là lí do để tiếp tục sống, dẫu là một lời nói dối.
Tất cả mọi việc trái lẽ trời đều phải dùng máu để trả. Giống như khi họ ra man hoang, Đường Bảo đã tu thành hình người, dùng cấm thuật mới có thể cứu được. Có điều linh trùng quá tinh khiết, ngoài ba nghìn người làm vật tế, phải thêm một đôi đồng nam đồng nữ có pháp lực.
Hoa Thiên Cốt không hề do dự một giây, bây giờ trên thế gian này, ngoài Đường Bảo ra nàng không cần gì cả.
Nhưng ba nghìn người tu hành đã khó tìm, huống chi đồng nam đồng nữ, đành phải bắt trẻ con ép luyện từ nhỏ. Mấy năm, mấy chục năm, mấy trăm năm cũng được, nàng có thể chờ.
Vì thế cuối cùng Trúc Nhiễm cũng có được thứ gã muốn, có lí do quang minh chính đại giương cờ Yêu Thần thống nhất Lục giới.
Những người ở man hoang trước kia đều quy dưới trướng, sau khi Sát Thiên Mạch hôn mê, hai giới yêu ma cũng cúi đầu nghe lệnh. Một Trúc Nhiễm có sức mạnh to lớn đến thế, căn bản không cần Hoa Thiên Cốt giúp. Bằng mưu lược của gã, xóa sạch Lục giới chỉ là chuyện sớm hay muộn, hơn nữa gã cũng thích hưởng thụ quá trình trả thù và thực hiện dã tâm này.
Hoa Thiên Cốt không ngại bị lợi dụng, chỉ cần có thể cứu được Đường Bảo, nàng sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì. Bất cứ chuyện gì...
“Thần tôn, nơi này lạnh quá, lại chẳng có gì. Người hồi cung với thần thì hơn.”
“Nơi này rất yên tĩnh cho ta ngủ.”
Trúc Nhiễm cười: “Thần cam đoan Vân cung còn yên tĩnh hơn ở đây. Thuộc hạ có món quà lớn muốn tặng người.”
Hoa Thiên Cốt không quen gã ra vẻ nhún nhường: “Ngươi chỉ cần làm những chuyện ngươi muốn là được, không cần phí công tới lấy lòng ta.”
Nhìn vết sẹo nước ao Tham Lam để lại trên mặt Trúc Nhiễm, nàng bỗng thấy hơi gai mắt: “Ngươi muốn lấy lại gương mặt trước kia không? Ta giúp ngươi tẩy sẹo?” Giờ đây đối với nàng mà nói đó chỉ là chuyện cỏn con.
Không ngờ Trúc Nhiễm lùi lại một bước: “Cám ơn Thần tôn, thế này đã tốt lắm rồi.”
Hoa Thiên Cốt chẳng nói chẳng rằng, lập tức đi ra ngoài. Trúc Nhiễm vẫn không hề ngẩng đầu nhìn nàng, chỉ thấy mỗi bước chân trên băng của nàng đều nở một đóa hoa.
Hoa Thiên Cốt cưỡi gió bay quá nhanh, Trúc Nhiễm đuổi theo vết hoa uốn lượn trong không trung. Nhân gian đã không còn thái bình như trước, thiên tai nhân họa, chiến tranh bệnh dịch, nơi nơi hoang vắng, vạn dặm không người, nếu không thì chính là những đống xác chết ngổn ngang như núi chất đầy ven đường.
Hoa Thiên Cốt làm như hoàn toàn không thấy, chẳng mấy chốc đã bay tới Vân cung ở Nam Hải. Trong biển mây không ngừng trôi lại có cả ngàn tòa cung điện to nhỏ bồng bềnh, ánh nắng chiếu rọi xuống, nguy nga đồ sộ biết bao. Một năm trước, nơi đây chẳng qua chỉ là một hòn đảo nhỏ mà thôi.
Xung quanh có rất nhiều thủ vệ yêu ma và tiên tì, thấy nàng đều đồng loạt quỳ xuống yết kiến.
“Thần tôn xin đi theo thần.” Trúc Nhiễm cũng tới rồi, dẫn nàng tiến đến đám mây cao nhất. Hoa Thiên Cốt nhíu mày, nếu không biết, nàng còn tưởng gã mang cả Tuyệt Tình điện đến đây.
“Thần tôn thích không?”
“Không thích.” Hoa Thiên Cốt phẩy tay áo, hiện giờ đã là một dáng vẻ khác: “Ta nói rồi, không cần hao tâm tổn trí, những thứ ngươi muốn ta đều cho ngươi rồi.”
Trúc Nhiễm nhướn mày, cười mà không nói.
Đột nhiên xung quanh bùng lên một luồng sát khí cực lớn, Trúc Nhiễm vội vã quay người, kiếm khí cắt qua góc áo gã. Quả đúng là Đấu Lan Can đang hổn hển xông vào đây.
“Ngươi sai người đuổi giết Lam Vũ Lan Phong?”
Trúc Nhiễm có chút kinh ngạc, quay đầu nhìn Hoa Thiên Cốt.
Hoa Thiên Cốt thản nhiên nói: “Là ta sai.”
Đấu Lan Can giật mình, một năm nay ông nhìn Hoa Thiên Cốt thay đổi mà không ngừng dằn vặt, bất kể có nói gì thì một người đã không còn trái tim cũng không nghe thấy, ông chỉ có thể đứng bên cạnh mà lo lắng. Con bé và Trúc Nhiễm muốn báo thù cũng được, muốn thống nhất Lục giới cũng được, ông không cản cũng không để ý, nhưng tại sao ngay cả Lam Vũ Lan Phong cũng không chịu buông tha?
“Tại sao?”
“Chẳng tại sao cả.”
“Nha đầu, ngươi...”
“Đừng gọi ta là nha đầu.” Hoa Thiên Cốt lạnh lùng xoay người sang chỗ khác.
Đấu Lan Can nổi giận đùng đùng bỏ đi, đã mấy năm từ khi ra khỏi man hoang, Lam Vũ Lan Phong chưa hề xuất hiện như đã quy ẩn, ông cũng chưa từng gặp nàng. Cho dù trước kia nàng có sai, ông tin chắc nàng sẽ tỉnh ngộ, nhưng vì sao lại muốn giết nàng vào lúc này. Ông không hiểu, cũng không có thời gian suy nghĩ, phải tìm được nàng trước những kẻ khác rồi bảo vệ nàng.
Trúc Nhiễm nhìn bóng Đấu Lan Can nhanh chóng biến mất, khẽ lắc đầu.
“Thần không hiểu, người tội gì phải ép người cuối cùng ở bên cạnh mình bỏ đi.”
Hoa Thiên Cốt không đáp.
Mắt Trúc Nhiễm ánh lên vẻ đau lòng, chớp mắt lại đổi thành nụ cười nịnh nọt: “Có mấy vật muốn dâng cho Thần tôn.”
Lật lòng bàn tay, mười sáu món thần khí lập tức hiện ra giữa không trung. Hoa Thiên Cốt hơi ngẩn người, chậm rãi bước tới, nắm chặt đá Nữ Oa trong tay.
“Sao lại ở chỗ ngươi, ngươi cướp của hắn?”
“Thần không dám dùng sức, là hắn ta tự nguyện.”
Hoa Thiên Cốt gật đầu ý bảo đã biết, thờ ơ bước vào phòng ngủ trong nội điện.
Nàng lại buồn ngủ rồi.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Đọc tin tức mới nhất tại PhimTruyen.VN | AoTrang.COM.VN