người chăm sóc sinh vật phi nhân loại

Chương 1: Tháp Babel cuối cùng của nhân loại


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Đường Nhu nâng cấp thẻ quyền hạn, rời khỏi trạm điều khiển đảo, không thể tránh khỏi việc phải băng qua khu vực nhiễm bệnh.

Phía sau lớp kính thủy tinh là những sinh vật giống người quằn quại trong đau đớn. Chúng nhìn cô với ánh mắt đầy áy náy và tuyệt vọng, như đang cầu cứu, nhưng Đường Nhu chỉ có thể bất lực đứng nhìn.

Trong căn cứ, vẫn còn vô số sản phẩm thí nghiệm thất bại. Chúng rên rỉ trong đau đớn, gương mặt phân đôi: một nửa là người, nửa còn lại là sinh vật kỳ dị không tên.

Rất nhiều trong số đó từng là nhân viên nghiên cứu của chính căn cứ này. Vì một lý do nào đó, họ trở thành một phần của những cuộc thí nghiệm tàn khốc.

Chiều nay, căn cứ lại tiếp nhận một đợt tù nhân mới.

Tiếng la hét, gào khóc vang vọng khắp khu A.

Chàng trai thỏ biển nắm chặt lấy tay áo Đường Nhu, sợ hãi trước âm thanh đó, toàn thân run rẩy, thân hình yếu ớt nép sát, trốn dưới váy cô như tìm một nơi nương tựa.

“Đừng sợ.” Cô dịu dàng xoa đầu cậu, nhẹ giọng an ủi. “Không sao đâu, đừng sợ.”

Cậu trai xinh đẹp với đôi mắt đỏ hoe vì hoảng loạn, áp môi vào mu bàn tay cô, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, nhưng lại chẳng thể nói trọn một câu.

“Nhu…”

Âm thanh mềm mại, run rẩy. Cậu dụi đầu vào tay cô, nũng nịu nói nhỏ: “Sờ… đừng đi.”

Lời cầu xin ngọt ngào, giống như đang làm nũng.

Một thoáng mềm lòng, Đường Nhu chỉ có thể ngồi xuống, nhẹ nhàng vỗ về cậu.

Những âm thanh đau đớn kia là tiếng gào thét của những tù nhân đang bước vào giai đoạn đầu thí nghiệm, nỗi đau do thân thể bị xé rách, giày vò vượt xa bất kỳ hình phạt nào, đến mức khiến người ta khát khao được chết ngay lập tức.

Nhưng đáng tiếc, đó chỉ mới là khởi đầu. Phía trước họ là những cơn đau không thể tưởng tượng nổi, những chuỗi ngày sống không bằng chết. Đây là hình thức trừng phạt mới, để những tử tù cống hiến cơ thể mình cho khoa học trong những ngày cuối cùng.

Chàng thỏ biển nửa người nổi lên khỏi mặt bể, cánh tay dài yếu ớt quấn lấy chân cô, gương mặt trắng trẻo mềm mại áp vào đầu gối cô, làm ướt lớp đồ bảo hộ màu trắng của cô.

Ở nơi cô không nhìn thấy, trong đôi mắt đỏ hoe ấy, ánh lên một tia thỏa mãn dịu dàng và hạnh phúc.

Đó là sự phục tùng tuyệt đối.

Đó là cô, chủ nhân của cậu.

“11, em sợ lắm à?” Đường Nhu nhẹ nhàng hỏi.

“Sợ…” Chàng thỏ biển run rẩy dưới lòng bàn tay cô, hàng mi dài khẽ rung động, đôi má trắng hồng lên những vệt đỏ nhỏ.

Lời nói đứt quãng, mang theo sự ngập ngừng và xấu hổ.

Không xa đó, sau lớp kính thủy tinh, là chàng trai bạch tuộc, nửa người nửa quái vật. Khuôn mặt u ám lạnh lẽo như một bức tượng, ánh mắt sâu thẳm vô cảm chăm chú nhìn cô.

Anh không giống chàng thỏ biển. Với mức độ nguy hiểm cao, anh không được phép rời khỏi bể, cũng chưa từng có cơ hội đến gần Đường Nhu.

Anh là số 17, một thí nghiệm khác mà cô phụ trách.

Nếu lúc này Đường Nhu quay lại, có lẽ cô sẽ thấy trong mắt anh là một cơn bão đang cuộn trào dữ dội.

Arthuran từng nói, Đường Nhu có một sức hút kỳ lạ.

Việc các đối tượng thí nghiệm và nhân viên nghiên cứu nảy sinh cảm tình là chuyện hiếm thấy, nhất là ở khu này, nơi những sinh vật biển lạnh lùng được nuôi dưỡng.

Chúng sống cô độc, vô cảm, cực kỳ nguy hiểm.

Thế nhưng, những sinh vật do Đường Nhu chăm sóc lại khác. Chúng thể hiện sự tin tưởng và ỷ lại tuyệt đối vào cô, điều đó khiến ai nấy đều phải kinh ngạc.

Chàng thỏ biển, từng tế bào và dòng máu đều có khả năng chữa bệnh.

Chàng bạch tuộc, sắc lạnh như tượng tạc.

Và một sinh vật nữa, con sứa trong suốt khổng lồ, biến thể số 4 màu xanh lam.

Đối tượng thí nghiệm không được phép có tên, đó là quy định.

Có tên, nghĩa là sẽ có tình cảm. Tình cảm là thứ dây dưa vô nghĩa với những nhân viên căn cứ như cô.

Từng có một lần, Đường Nhu phá lệ, bí mật đặt tên cho một đối tượng. Nhưng khi thí nghiệm thất bại, cô đã khóc nhiều ngày liền.

Từ đó về sau, cô chỉ gọi chúng theo số hiệu.

“Ngày mai gặp lại.”

Kết thúc công việc, Đường Nhu thay đồ bảo hộ, bước vào thời khắc khó khăn nhất mỗi ngày.

Chàng thỏ biển rên rỉ, đôi mắt đỏ hoe nhìn cô như sắp khóc.

“Sắp đi… sao? Không… ngủ ở đây không?”

Lời nói ngập ngừng, bàn tay gầy yếu vươn khỏi mặt bể, cố với lấy tà áo cô, nhưng chỉ chạm vào khoảng không.

Số 17 cũng lặng lẽ nhìn theo cô. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng đặt lên tấm kính lạnh, đôi mắt dõi theo cô đầy nồng nàn, sâu lắng.

Cảnh chia tay thế này lặp lại gần như mỗi ngày, giống như những đứa trẻ ở trường mẫu giáo khóc đòi không rời mẹ.

Chúng như những cai ngục khó tính của căn cứ này, chỉ mong Đường Nhu phải làm việc suốt 24 giờ cho đến khi kiệt sức mà chết.

Đường Nhu đã miễn dịch với những cảnh tượng cảm động này, chỉ cảm thấy vừa buồn cười vừa bất lực.

Ra khỏi cửa, cô bước vào đường hầm dưới nước.

Bên trên khu nuôi dưỡng sinh vật biển, một con sứa khổng lồ trong suốt đang lơ lửng.

Sinh vật ấy bao phủ cả bầu trời, những xúc tu mềm mại như thạch giãn ra rồi co lại, trôi theo hướng Đường Nhu, phát hoạ hình bóng cô qua lớp kính.

Con vật xinh đẹp này thoạt nhìn có vẻ vô hại, nhưng độc tố trong cơ thể nó có thể giết người trong nháy mắt.

Đây là loài sứa nguy hiểm và độc nhất thế giới.

“Tôi đi đây.” Cô vẫy tay với nó. “Chào buổi tối, số 4.”

Những xúc tu mềm mại khẽ quét qua tấm kính, như đang đáp lại lời cô.

---

Trút bỏ mọi mỏi mệt, Đường Nhu đứng trước khung cửa sổ sát đất trong căn hộ, cúi đầu nhìn xuống bên dưới.

Mặt biển cuộn trào dữ dội như hổ rình mồi, tham lam nuốt chửng rìa đất liền, bầu trời như bị xé rách, trút xuống trận mưa như thác đổ.

Khu căn hộ kiểu khách sạn thuộc trung tâm thí nghiệm có tổng cộng 278 tầng, một con số khiến người ta kinh ngạc nếu là trăm năm trước. Tầng 162 nơi cô ở từng là độ cao kỷ lục thế giới, nay chỉ còn là con số trung bình.

Diện tích đất liền chỉ còn lại mười phần trăm, thế giới không còn phân chia châu lục, tất cả chủng tộc, ngôn ngữ đều cùng tồn tại, đất liền trở thành “Tháp Babel” cuối cùng của nhân loại.

Tháp Babel, trong Kinh Thánh là tòa tháp nhân loại cùng nhau dựng lên để ngăn đại hồng thủy hủy diệt mặt đất, nhằm vươn tới thiên đường.

Hành tinh này đã trải qua dị biến vào mấy chục năm trước.

Diện tích bị biển bao phủ không ngừng mở rộng, lãnh thổ thuộc về loài người ngày càng thu hẹp.

Hơn 90% trái đất đã trở thành đại dương.

Những cơn mưa kéo dài dường như chẳng còn tuân theo định luật bảo toàn vật chất. Băng tan, tuyết lở, kèm theo đó là virus, biến dị, cùng vô vàn loại tiến hóa kỳ dị.

Và cả những sinh vật lạ lùng, kinh hoàng, từ hư không xuất hiện.

Khu trung tâm thí nghiệm sinh vật ‘Tháp Babel’ cũng từ đó mà ra đời.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×