Giọng Yamada trầm xuống: “Chỉ mình cô ta trở nên như vậy sao?”
“Cho đến thời điểm hiện tại, chỉ có trường hợp này.”
Yamada dán mắt vào người phụ nữ dị biến trong đoạn ghi hình, hỏi tiếp: “Cô ta hiện đang ở đâu?”
“Đã bị khống chế, nhốt trong khoang giám sát dưới lòng đất.”
Yamada có ấn tượng với người phụ nữ này. Không lâu trước đây, cô ta từng đứng sau tấm kính một chiều, mỉm cười với anh. Khi ấy, Yamada đã cảm thấy có gì đó bất thường.
Một cảm giác cảnh giác đến từ bản năng sinh học sâu thẳm.
Anh hỏi thêm: “ADN của những người này đã được xác nhận trùng khớp với người mất tích mấy chục năm trước chứ?”
“Đã xác nhận. Tất cả đặc điểm đều trùng khớp với mẫu lưu trữ trong ngân hàng gene những nạn nhân năm xưa.”
Thế nhưng sinh vật trong đoạn băng này, tuyệt đối không thể gọi là con người.
Họ đã mất kiểm soát, hơn nữa còn ăn thịt con người theo một cách kỳ dị đến rợn người. Không lâu trước, một người vừa được vớt lên cũng từng tấn công y tá trong bệnh viện, tuy không xuất hiện dị biến thể chất, nhưng đã dùng răng cắn xé cô ta.
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra? Là biến dị sao?
Vị chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực virus học trầm ngâm suy nghĩ, lát sau hạ lệnh: “Quay lại nơi phát hiện những người đó, kiểm tra lần nữa.”
Ánh trăng rực rỡ bị lớp mây dày đặc che phủ, trên mặt biển mênh mông trỗi dậy làn sương mù dày đặc.
Có người đến báo với thuyền trưởng, hỏi: “Có cần quay đầu không?”
Cùng lúc đó, nhân viên dò tìm cũng thông báo: “Tầm quét radar đang thu hẹp, tầm nhìn tiếp tục giảm.”
Một trận sương mù dày chưa từng có đang bao trùm mặt biển.
Nhưng đúng lúc họ chuẩn bị trở về, lại nhận được lệnh từ căn cứ nghiên cứu sinh vật biển. Đại tá Yamada thuộc quân đội Liên minh Cộng đồng yêu cầu họ đến khu vực phát hiện người bị xóa hồ sơ để tuần tra và kiểm tra.
Thuyền trưởng còn đang do dự, thì nhân viên dò tìm liên tục cập nhật tình hình tầm nhìn.
“Mức cảnh báo nâng lên cấp đỏ.”
“Nồng độ sương tăng cao, tầm nhìn còn hai mươi mét.”
“Mười mét.”
“Năm mét.”
Tốc độ thay đổi quá nhanh, giọng nhân viên bắt đầu run rẩy.
“Một mét…”
Một mét?
Khái niệm ấy có nghĩa gì?
Chỉ cần cách nhau một mét là không thể nhìn rõ người trước mặt. Dù chỉ đứng cách vài bước, nếu có ai nói chuyện thì cũng chẳng thể nhận ra khuôn mặt đối phương. Nếu không vì giọng nói quen thuộc, thậm chí còn có thể nghi ngờ: người vừa nói chuyện với mình rốt cuộc là ai?
Có thủy thủ vì không nhìn rõ boong tàu dưới chân mà ngã lăn từ cầu thang xuống. Có người đứng giữa làn sương mờ mịt, mơ hồ không phân biệt nổi phương hướng. Nơi vốn quen thuộc, một khi mất đi thị giác, lại trở nên xa lạ như thể lạc vào mê cung.
Ánh trăng từ tầng mây dày nặng rơi xuống, lờ mờ như thể có một đôi mắt lạnh lẽo đang mở ra từ bầu trời.
Con tàu nhỏ bé trôi dạt vô định trên mặt biển cuộn trào, trong thế giới mờ ảo sương giăng, bất kỳ tiếng động nào cũng có thể khiến con người giật mình sợ hãi.
Cứ như bị vực sâu chăm chú nhìn vào, lạnh đến thấu xương.
Có người vì cảm giác tăm tối giơ tay không thấy ngón mà khụy gối xuống sàn, sợ chỉ một sơ suất là sẽ rơi tõm vào đại dương đen ngòm.
Tín hiệu mất hẳn, đại phó trên boong tàu chỉ có thể lần theo vách tường mò đến phòng thuyền trưởng, hét lớn vào bên trong: “Tinh thần thủy thủ dường như có vấn đề!”
Lại có người nói: “Radar mất kiểm soát, không thể quay đầu.”
“Khoan đã… Thuyền trưởng, hệ thống định vị gặp trục trặc. Chúng ta không còn di chuyển theo hướng quay về…”
“Không về à? Vậy chúng ta đang đi hướng nào?”
“Không rõ.” Nhân viên dò tìm cố đè nén nỗi sợ hãi. “Hướng đi liên tục thay đổi, tọa độ cũng vậy, không ngừng biến động.”
Không biết là ai khẽ nói: “Im lặng!”
Căn phòng rộng lớn bỗng im bặt.
Thuyền trưởng lắng tai nghe một lúc, rồi hỏi: “Mọi người có nghe thấy tiếng hát không?”
Tất cả trong phòng thuyền trưởng đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt hoang mang.
Rõ ràng, ngoài thuyền trưởng ra, không ai nghe thấy tiếng hát cả.
“Khoan đã… tiếng hát?”
Có người lên tiếng: “Trước đây, người tham gia thử nghiệm hệ hô hấp kép cũng từng nói nghe thấy tiếng hát dưới nước.”
Sương mù từ từ tan đi, một số người đang trong trạng thái suy sụp thần kinh chậm rãi tỉnh táo lại, chẳng hiểu vì sao mình lại rơi vào những cảm xúc hỗn loạn khi nãy. Họ bối rối đứng dậy khỏi boong tàu, hướng mắt nhìn ra biển.
Bỗng nhiên, nhân viên dò tìm trong phòng thuyền trưởng lên tiếng: “Tôi nghe thấy rồi, có tiếng hát!”
Thanh âm dịu dàng, mơ hồ, dường như không có lời ca, mà như có một điều gì đó vô hình đang gọi mời.
Anh ta mở cửa bước ra, trên boong có người thốt lên khe khẽ: “…Đó là gì vậy?”
Mặt biển hiện ra sau lớp sương mù tĩnh lặng và thần bí, dưới ánh trăng, một vật thể khổng lồ mang dáng dấp cổ điển hiện lên như thể được vén bức màn thần bí, để lộ dáng hình khiến người ta kinh ngạc.
Thủy thủ hét lên: “Là tàu!”
Một con tàu cổ kính xa hoa lộng lẫy, như chiếc du thuyền khổng lồ từng được quý tộc sử dụng cho các chuyến hải trình viễn dương trong các tài liệu lịch sử.
Vào thế kỷ 15, Columbus dưới lệnh của quốc vương Tây Ban Nha, cùng đoàn thủy thủ và ba con tàu vượt Đại Tây Dương, mở ra làn sóng di cư lần thứ ba trong lịch sử nhân loại.
Họ kinh ngạc, tán thưởng, phát hiện thế giới mới. Giữa những tiếng ca tụng điều mới mẻ, con người bắt đầu chinh phục và bành trướng, liên kết toàn cầu thành một bản đồ hoàn chỉnh.
Thế nhưng, khám phá tân thế giới đã trở thành giai thoại lịch sử, đến mức con người dần quên mất cái giá khốc liệt đằng sau nó. Nhiều nền văn minh cổ đại bị nuốt chửng, diệt vong, hàng loạt dân tộc bị nô dịch, vùng đất ấy ngập tràn máu và nước mắt, biến thành khúc bi ai thê lương.
Sự tiến hóa của văn minh, suy cho cùng, cũng chỉ là một cuộc chiến tranh tàn sát lẫn nhau.
Từ khám phá đến diệt vong.
---
Trong cơn mộng hỗn loạn của người cá, thế giới âm thầm biến chuyển, sự mê man của Kẻ Giữ Chìa Khóa dẫn đến những dị tượng đáng ngờ.
Sau một thời gian, chiếc đuôi cá dần lành lại.
Lực lượng thần bí không thể gọi tên bị đè nén, trật tự hỗn loạn được vá lại từng mảnh, mọi thứ trở về tĩnh lặng.
Nửa đêm, giữa cơn mơ màng, Đường Nhu cảm thấy có thứ chất lỏng ướt đẫm nhỏ xuống mặt mình, mang theo cảm giác nhói rát như bị đốt.
Cô bừng tỉnh, trước mắt chỉ toàn bóng tối.
Trong màn đêm, có tiếng động dính nhớp kỳ lạ, ngay sau đó, trong khóe mắt chợt lóe lên chút ánh sáng, nhưng liền bị nuốt chửng bởi âm thanh rùng rợn kia.
Đường Nhu khựng lại, thần trí dần trở về, toàn thân cứng đờ.
Đợi mắt thích nghi với bóng tối, cô mới nhận ra trước mặt mình không phải là màn đêm, mà là một sinh vật khổng lồ, hình dạng kỳ quái, toàn thân rỉ ra chất lỏng đặc sệt.
Nó lớn đến mức che khuất hoàn toàn tầm nhìn của cô, khiến cô không thể thấy được gì khác.
Sinh vật ấy đang chậm rãi bò trườn, trông như một con sên biển khổng lồ. Nhưng khác với sự hiền lành của loài thân mềm kia, cổ sinh vật này nứt toác thành một vết rạch dài, bên trong là từng vòng răng cứng sắc nhọn như lươn bảy mang, xoáy sâu không thấy đáy.
Khoang miệng đỏ sẫm, hôi thối, cuộn chặt những chiếc răng rùng rợn, từ tốn ngọ nguậy miệng, nuốt lấy khay nuôi dưỡng chứa dinh dưỡng mà Đường Nhu đặt trên bàn làm việc, phát ra âm thanh quái dị.
May thay, sinh vật kinh khủng đó không phát hiện ra cô. Đôi mắt hình xúc tu dựng thẳng trên đầu nó khiến nó không thể thấy người đang nằm trên ghế sofa.
Đường Nhu cứng người xoay đầu, phát hiện cánh cửa văn phòng không biết từ lúc nào đã mở ra… Không, là tan chảy.
Cánh cửa kim loại tan chảy như nhựa đường nóng, nhỏ từng giọt nhầy nhụa xuống sàn.