Sau khi đưa cô về nhà , anh nói sẽ đi xử lý một số việc quan trọng nên để cô ở nhà .
Anh đi được một lúc thì chuông cửa reo lên , vừa mở cửa thì lập tức cô bị một người đàn ông cao lớn mặc vét đen dùng khăn trắng bịt miệng lại .
Chiếc khăn có thuốc mê nên cô ngất lịm đi do tác dụng của thuốc .
Chẳng biết đã ngất bao lâu nhưng khi tỉnh dậy , cô thấy mình nằm trên một chiếc giường phủ ga trắng tinh .
Một dáng người quen thuộc bước vào , cô nhíu mày - là Phong .
Cô nhạc nhiên mà hỏi : " Phong ?
Sao anh bắt em ?
Thả em ra nhanh lên " Phong nhếch môi : " Em tàn nhẫn bỏ tôi mà đi lâu như vậy ...
Em cho rằng tôi sẽ để em yên ? " Cô dùng ánh mắt lạnh lùng để nhìn anh .
Anh tiến về phía giường , đè cô xuống dưới thân mà cưỡng hôn cô .
Chiếc lưỡi lao vào hút mật ngọt , lại nhả ra khiến sợi chỉ bạc từ môi anh kéo xuống môi cô thật ma mị làm người nhìn không có cách dời .
Cúi xuống hôn cô thì bị cô liều mình cắn lưỡi anh đến đau đớn .
Vẫn cưỡng hôn cô , ép cô nuốt hết chỗ máu đỏ vào .
Khi anh nhả ra , cô lập tức chửi : " Đồ cầm thú , súc vật nhà anh mau thả tôi ra .
Con mẹ anh chứ thả tôi ra ngay lập tức ... " Anh tối sầm mặt cười man rợn như thần chết : " Do em " Nói xong liền đóng cửa đi ra ngoài .
Cô cố gượng dậy nhưng tay chân cô đều bị xích , chân mở ra hình chữ M gợi cảm , dù cô có cố khép nhưng cũng không được .
Rồi cách cửa chợt mở ra , hai người con gái trên tay cầm hai chiếc thùng khá lớn bước vào .
Một người cười dâm loạn : " Ai da ~~~ lâu lắm mới có hàng ngon như vậy nga " Người còn lại thọc tay vào áo cô , xoa bóp nơi đẫy đà mềm mại : " Mềm lắm nga " Nói xong liền đưa tay lên mũi ngửi : " Thơm nữa ~ " Cô khóc lóc cầu xin tha nhưng vô ích .
Họ vẫn xé quần áo của cô ra , vứt xuống đất nhanh chóng .