Anh vẫy tay rồi vỗ nhẹ lên đùi , tỏ ý muốn cô lại gần rồi ngồi lên .
Cô dĩ nhiên chưa muốn chết nên đành làm theo , ghé vào tai cô , anh hỏi nhỏ : " Tại sao lại muốn trốn , lại còn đi ra nước ngoài nữa .
Được sự cho phép của tôi chưa ...
HẢ " Cô run sợ , anh liền hạ giọng nhẹ nhàng : " Em nói tôi nghe xem , nếu hợp lí , tôi sẽ để em yên ổn mà sống " Cô khóc lớn : " Tôi không phải búp bê tình dục , tôi là con người mà , con người đó .
Anh cứ tiêm thuốc vào người tôi rồi bắt tôi làm việc đó cùng anh nữa , lại còn bắt tôi nghe lại âm thanh kinh tởm , vẻ mặt dâm đãng của mình .
Tôi cũng là con người như anh mà ... sao lại bị đối xử như vậy ?
Tôi thực sự không chịu nổi thêm nữa !
Xin anh , tôi chỉ muốn có cuộc sống bình thường như bao người .
Chỉ cần anh thả tôi đi , tôi sẽ đi thật xa để anh không thấy ngứa mắt nữa .
Xin anh mà Hạ Nam , tôi van xin anh bằng tất cả lòng tự trọng đấy ! " Anh bóp chặt tới nỗi ly máu trong tay vỡ vụn , là cô muốn thoát khỏi anh mãi mãi sao ?
Còn lâu anh mới để xảy ra chuyện đó .
Đem dây từng trói hai tay cô lại rồi treo lên chiếc đinh đóng trên tường , không nương tay xé rách bộ quần áo cô đang mặc , đến khi chỉ còn lại bộ nội y màu đen ren trắng , cô nức nở cầu xin anh tha cho cô .
Bỏ ngoài tai những lời cô nói , cầm chai máu đổ lên khắp người cô .
Nâng cằm cô lên rồi hôn thật mạnh , đôi môi cô dù chảy máu do bị cắn vẫn không chịu mở ra .
Xoa nắn đôi ngực trắng nõn mềm mại , khiến cô rên nhẹ khẽ mở miệng ra , nhân cơ hội đó chiếc lưỡi nóng bỏng của anh len vào hút hết mật ngọt từ chiếc lưỡi mềm mại bé nhỏ kia .