Đầu Hương đập nhẹ vào ngực một người đàn ông. Mũi Hương hít mùi nước hoa tỏa ra từ cơ thể người đó.
Không cần phải ngẩng mặt lên nhìn, Hương cũng biết người mình vừa mới va đập vào là ai.
Hương sợ hãi vội đi giật lùi mấy bước. Một khí lạnh xông thẳng vào trái tim. Cơ thể Hương bắt đầu run rẩy.
- Cô !
Hắn nghiến răng.
- Lại đây !
Hương ngước mắt lên nhìn hắn.
Hắn ung dung đứng một chỗ, hai tay đút vào túi quần. Gió làm bay mái tóc đen dày của hắn. Nhìn hắn phiêu dật như một lãng tử đang hòa cùng gió cùng hoa.
Càng nhìn hắn, Hương càng bị hút chặt.
Hương nhận ra ánh mắt hắn xanh thẫm hơn mọi ngày, trong ánh mắt như chứa hàng vạn, hàng nghìn sợi chỉ hồng, chúng đang quấn lấy Hương.
Từ từ, chậm chạp Hương bước lại gần hắn, mắt vẫn không rời khuôn mặt và ánh mắt hắn.
- Anh...anh...!
Hắn âu yếm nhìn Hương, ánh mắt lạnh giá của hắn hoàn toàn thay đổi. Hắn nhìn Hương bằng ánh mắt vừa ôn nhu, vừa dịu dàng, vừa mê đắm, vừa cuồng si.
Hắn đang yêu !
- Theo tôi vào lớp.
Giọng nói của hắn vang lên như một tiếng hát ru ngủ trong giấc mơ, như một ngụm sữa được pha với đường, hoàn toàn ngọt ngào và đắm say.
- Vâng.
Hương e lệ gật đầu, mặt Hương đỏ hồng như ánh nắng sớm mai, mắt Hương long lanh như giọt sương đang đậu trên cành lá biếc.
Cả mây trời và vũ trụ đang tụ hội lại trong ánh mắt Hương và trong ánh mắt hắn.
Hắn đi trước, Hương bước theo sau.
Hai con tim đang hòa theo một nhịp đập, hơi thở đang cùng quấn quýt và âu yếm lẫn nhau.
Hắn vừa đi vừa nở một nụ cười ngơ ngẩn như một đứa trẻ lần đầu tiên được nhận một nụ hôn trên má, như một kẻ mới biết thế nào là rung động đầu đời.
Bọn con gái nhìn hắn cười, họ đỏ bừng mặt, ánh mắt không dấu vẻ thèm khát và ngưỡng mộ.
Ai cũng muốn hắn ban tặng nụ cười đó cho họ nhưng hắn chỉ ban tặng cho một người con gái đang đi phía sau lưng hắn.