Chương 24: Thần khí nhận chủ
Mấy người Ca Ny và ma giới chiến sĩ kinh hoảng cùng cực vội nhằm hướng chiến thần đánh tới. Cuồng bạo chiến sĩ một lần nữa "cuồng hoá" nhanh như chớp, vạn quân vào thế hướng tới chiến thần Hoắc Ân nhưng chợt phát hiện ra hắn không còn khí tức. Những người ta thương yêu lập tức vây quanh ta, chỉ có duy nhất thánh quang hệ pháp sư Áo Lệ Na thi triển: "Hồi Phục Quang" để chữa trị cho ta.
Á Dạ biến lại hình người vội vàng nói: "Không được rồi, thương thế của chủ nhân rất nặng, với sức mạnh của Áo Lệ Na căn bản còn lâu mới đủ."
Ca Ny khóc nói: "cái này lỗi của ta, nếu không phải người đưa Tâm Chi Khải giáp cho ta, ngươi sẽ không ... ..."
Ta cố nén đau cười nói: "Tiểu ny tử, việc này và ngươi không quan hệ, đấy là ý của ta..."
Lời còn chưa dứt ta nhịn không được lại ho mạnh, một đám mưa máu từ miệng ta không ngừng phun ra.
Áo Lệ Na vội liều mạng thi triển: "Hồi Phục Quang", vừa khóc vừa nói:"Lai ... ngươi đừng nói nữa ... là Na Na vô dụng.
Đúng như Á Dạ nói, "Hồi Phục Quang" của nàng đối với ta căn bản mà nói chẳng có tác dụng gì, một quyền tập trung hết sức mạnh của chiến thần Hoắc Ân không chỉ làm vỡ nát xương mà kình khí mạnh mẽ còn xé rách kinh mạch, nếu ta không phải là thần ma lưỡng hợp - thân thể mạnh mẽ, chỉ sợ lúc này đã ở Minh Vương uống trà rồi.
Với những thương tích nghiêm trọng như vậy sợ rằng chỉ có thánh quang hệ chung cực trị liệu ma pháp "Sanh Mệnh Quang Huy" mới chữa được, nhưng bây giờ ta căn bản không cách nào tự liệu, Vũ y lại không có ở đây... ...thật là thảm.
Chư nữ khóc như mưa chẳng biết làm sao, bỗng Phỉ Lợi Áo ngắt lời nói: "công chúa, chư vị tiểu thư, thuộc hạ có biện pháp gì cứu Ma Thần vương đại nhân."
Chư nữ nghe vậy không khỏi vui mừng như điên, Á Dạ vội hỏi: "Phỉ Lợi Áo thúc thúc, vậy ngươi mau tới trị liệu cho chủ nhân! sao ngươi không nói sớm chứ... "
Phỉ Lợi Áo nói: "công chúa quan tâm quá thành loạn, người quên hắc ám hệ ma pháp cũng có ma pháp trị liệu sao? tỷ như Tử Minh huyển hoán cũng rất thích hợp với thương thế của chủ nhân."
Hắn vẫy tay một cái, một gã binh lính Lôi Nhân công quốc ở ngoài mười thước lập tức bị hắn hư không bắt lại.
Hắc ám hệ ma pháp quả thật có vài loại để trị liệu nhưng đều thuộc loại tổn nhân lợi kỷ, hôm nay Phỉ Lợi Áo định sử dụng Tử Minh huyển hoán đó là mang hết đau thương của một người chuyển lên một người, cho nên hắn mới bắt một gã binh lính.
Á Dạ đối với loại ma pháp này cũng không thích nên vẫn chưa truyền cho ta, ngay chính bản thân nàng cũng sẽ không sử dụng nhưng vừa nghe Phỉ Lợi Áo nói tựu chung ta hiểu ngay được nguyên lý của cái ma pháp này.
Ta biết mình bị thương nghiêm trọng, nếu chuyển qua tên binh lính kia thì hắn chết chắc, ta lập tức lên tiếng ngăn cản: "chờ chút... ... không làm thế được, ta không thể vì chính mình mà hy sinh một sanh mệnh vô tội ... ..."
Ha ha, vĩ đại thật, ngay cả ta cũng khâm phục chính mình, mặc dù bản thân ta cực kỳ sợ chết nhưng để cho ta sống mà hy sinh tính mạng người khác, ta làm không được, thật sự làm không được. Nhưng ta lại không cam lòng chết như thế, thật sự là mâu thuẫn ... ...
Phỉ Lợi Áo nói với ta là không đúng (đừng quên hắn là đoạ lạc thiên sứ, là ác ma), ở ma giới người mạnh ăn thịt người yếu để vi tôn ... cái không đáng giá nhất là tính mạng, nhất là loại tiểu tốt tánh mạng này, trong mắt hắn để cứu ta dù hy sinh hàng vạn tánh mạng cũng được, bao gồm cả chính hắn, nhưng nếu ta ra lệnh thì hắn tựu không thể cãi lời.
Hắn phóng hạ tay binh lính tay chân mềm nhũn, sau đó đưa tay thân thể hướng về phía ta vịnh xướng nổi lên chú văn: "Vô biên vô tếm không chỗ nào không có mặt hắc ám lực lượng, lắng nghe ta tứ dực đoạ lạc thiên sứ Phỉ Lợi Áo thỉnh cầu ... ..."
Đây là chú văn gì?
Ta trong lòng kinh hãi vội vàng kêu lên: "Á Dạ, Ca Ny, mau ngăn cản hắn! Nếu không ta vĩnh viễn sẽ không tha thứ các ngươi!"
Á Dạ chư nữ sớm nhìn ra Phỉ Lợi Áo muốn hy sinh chính mình để cứu ta, sự ích kỷ trong lòng họ nổi lên mặc dù trong mắt rưng rưng nước mắt nhưng lại không ngăn cản hành động của Phỉ Lợi Áo, sau khi nghe ta nói xong thân thể mềm mại của các nàng run rẩy dữ dội nhưng vẫn không có động tác.
Mắt thấy chú văn của Phỉ Lợi Áo sắp hoàn thành, ở ngực ta cũng loáng thoáng xuất hiện một đoàn quang cầu màu đỏ, Á Dạ đột nhiên tiến lên vài bước đi tới trước người ta nói: "Phỉ Lợi Áo thúc thúc, ta giúp ngươi chia sẻ một nửa nếu không chủ nhân thật sự sẽ hận ta cả đời.”
Nàng đưa tay lên, vịnh xướng nổi lên nghe từ Phỉ Lợi Áo:"Tử Minh huyển hoán" chú văn.
Mười đoạ lạc thiên sứ, hấp huyết quỷ và hắc ám nữ yêu cũng xông tới, vịnh xướng chú văn nổi lên, bọn họ đều là hắc ám hệ ma pháp cao thủ, "Tử Minh huyển hoán" tự nhiên có thể sử dụng.
Nhiều người chia sẻ như vậy chắc là cũng không xảy ra vấn đề gì lớn, đến lúc này ta mới hơi chút an tâm.
Theo vịnh xướng chú văn của mọi người trước ngực ta màu đỏ quang cầu ngày càng rõ ràng, càng lúc càng lớn, cuối cùng chia làm mười phần tiểu quang cầu tiến vào trong cơ thể mọi người.
Ta chỉ cảm thấy đau nhức toàn thân chợt biến mất, "Ma đấu khí" mênh mông trong nháy mắt bắt đầu phục hồi như cũ lưu chuyển trong kinh mạch
Sảng khoái, nguyên lai thoát khỏi cái chết lại thoải mái như vậy.
Tiếp nhận những đau khổ của ta khiến mọi người cũng không tốt lắm. Á Dạ, Phỉ Lợi Áo thân thể khoẻ mạnh và sức khỏe tốt, nhưng với thể chất yếu nhược như hấp huyết quỷ thiếu chút nữa xỉu. Cũng may mười mấy người chia sẻ, mọi người ngoại trừ cảm thấy đau đớn ngoài ra cũng không có xuất hiện vết thương nào nghiêm trọng.
Ngay sau khi ta đứng dậy Lỵ Vi Nhã chư nữ nước mắt hàm chứa sung sướng, tranh nhau hướng tới trong lòng trong ngực ta, ta nhất nhất an ủi các nàng, chuyện vừa rồi quả thật đã khiến các nàng lo lắng.
Thoát khỏi nguy cơ tử vong ta vừa vui sướng nhưng trong lòng cũng nổi lên một trận tiếc nuối, nếu khi nãy ta và Á Dạ hội dụng "Tử Minh huyển hoán" với Mạt Khắc có lẽ hắn sẽ không chết.
Người dù sao cũng chết rồi, vận mệnh thật sự trêu ngươi a.
Lúc này, Uy So Tư công tước vẫn phải chịu đau đớn nội thương không nhúc nhích nằm trên mặt đất trước Hoắc Ân, hắn thò tay vào người Hoắc Ân xem xét không cảm giác được tý hơi thở nhất thời bi thương hai dòng lệ rơi xuống, ôm thi thể Hoắc Ân khóc ròng nói: "Hoắc Ân, là ta đã hại ngươi, ta không nên đưa chiến thần vũ trang cho ngươi ... ..."
Hải Lực Khắc quốc vương cùng với hộ vệ đi tới, hắn vỗ vỗ vai Tư công tước không nói gì.
Uy So Tư công tước khuất tất quỳ xuống nói: "bệ hạ, vi thần... ... vi thần đáng chết ! vi thần không nên giao chiến thần vũ trang cho nghịch tử khiến cho hắn nguy hại đến an toàn của bệ hạ, vi thần thật đáng chết ... ..."
Hải Lực Khắc quốc vương thở dài nói: "ngươi cũng là vì ái tử tâm thiết (ý nói tấm lòng thương con của Uy So Tư), ta cũng không trách Hoắc Ân, ta biết hắn không điều khiển được cơ thể. Hôm nay... ... ai... ... không cần nói gì nữa."
Hộ vệ đưa thi thể của Mạt Khắc lại gần, Lôi Tư, Lạp Nã Đặc lập tức bi thống vạn phần nước mắt tuôn rơi.
Hải Lực Khắc quốc vương cũng rất đau lòng, Mạt Khắc theo hắn cũng nhiều năm, đã vì Lôi Nhân công quốc lập nhiều công lao hãn mã, quân thần quan hệ tốt đẹp, nếu không phải Phỉ Âu Á trái tim hướng về Ngô Lai chắc sẽ nhận hắn làm nữ tế (Hoắc Ân tuy cũng nằm trong danh sách, nhưng hắn quá kiêu ngạo, không phù hợp với tiêu chuẩn của Hải Lực Khắc quốc vương, cho nên dù Ngô Lai không xuất hiện thì Hoắc Ân cũng không có cơ hội) nghĩ không ra bây giờ vì bảo vệ mình mà hắn...
Ta đi tới ôm thi thể của Mạt Khắc nói: "ta và Mạt Khắc là huynh đệ tình thân, bệ hạ, xin đưa thi thể của hắn cho ta xử lý.”
Hải Lực Khắc quốc vương gật gật đầu.
Lỵ Vi Nhã hôn lên trên trán thi thể lạnh lẽo của mạt khắc, thì thào cầu khẩn nói: "sư huynh, cầu cho linh hồn ngươi vĩnh viễn an bình... ... amen!"
Thuỷ nguyên tố bắt đầu ngưng kết trên tay ta, trong nháy mắt thi thể Mạt Khắc đã bị phong nhập một khối hàn băng vĩnh viễn không tan.
Tay trái ta hư không vung lên trảm ra một "Thứ Nguyên Đao", "xuy" một tiếng trước người ta xuất hiện một cái khe.
Cái khe này chính là Dị Thứ Nguyên không gian, ta mang băng quan nhập vào cái khe, để nó vĩnh viễn ở lại không gian phiêu phù, đây là nơi an nghỉ tốt nhất cho anh hùng, người anh hùng không bao giờ chết.
"Thứ Nguyên Đao" sản sinh ra khe không gian rất nhanh tiêu biến.
Lúc này Uy So Tư công tước ôm thi thể Hoắc Ân hai chân tập tễnh đi ra phía ngoài, ta giương giọng nói:"công tước, ngươi muốn làm gì?"
Uy So Tư công tước trong ánh mắt tràn ngập phẫn nộ và cừu hận nói: "làm gì? đương nhiên mang theo nhi tử rời khỏi đây, người ngươi đã giết, ngươi còn muốn thế nào?"
Hoắc Ân chết cũng tại ta, mặc dù là bất đắc dĩ nhưng dù sao cũng chính tay ta giết hắn, nỗi đau mất con trai nên Uy So Tư công tước hận ta, ta cũng thông cảm.
T a lắc đầu nói: "công tước, nếu ngươi hy vọng Hoắc Ân bá tước không bao giờ tỉnh lại thì ngươi có thể rời khỏi."
Uy So Tư công tước thân hình run lên, trên mặt vừa mừng vừa sợ, kích động nói: "ý ngươi là ... là..."
Ta nói: "Hoắc Ân thân thể cơ năng mặc dù đã ngừng hoạt động nhưng linh hồn vẫn còn, thánh quang hệ "Sanh Mệnh Quang Huy" hẳn là có thể cứu được.
Uy So Tư công tước nhất thời mừng rỡ quá, hắn ôm thi thể Hoắc Ân lắc mình tiến lại, vội la lên: "Ma Thần vương" các hạ, xin mời ngài mau lên một chút, đại hiển thần thông cứu Hoắc Ân.. ..."
Ta tiếp nhận thi thể của Hoắc Ân, nói: "công tước, thương thế của ngươi cũng không nhẹ, hay là ngươi tiếp nhận một chút trị liệu đi. Na Na!"
Nghe tiếng của ta, lập tức Áo Lệ Na với mấy tên thánh quang hệ pháp sư cùng nhau trị liệu cho Lôi Tư và mấy tên hộ vệ bị thương, ta bắt đầu dùng "Hồi phục quang" chữa thương cho Hoắc Ân bá tước.
Ta trước tiên dùng lực lượng tinh thần xâm nhập vào thi thể Hoắc Ân tìm kiếm trạng thái linh hồn của hắn, nhưng "Thánh Linh Khải Giáp" đột nhiên phát ra một tràng năng lượng bắn ngược lực lượng tinh thần của ta.
Da?
Ta không tin lại ngưng tụ lực lượng tinh thần trực hướng mi tâm Hoắc Ân phóng đến, năng lượng của "Thánh Linh Khải Giáp" một lần nữa xuất hiện, sức mạnh tinh thần của ta vượt qua sức mạnh bình thường bỗng nhiên loé sáng, ta tiếp tục dồn sức mạnh tinh thần, cuối cùng cũng thành công xuất hiện một lỗ nhỏ xâm nhập vào thân thể từ mi tâm.
Khải giáp phòng ngự tốt, nhưng nó không phải là đối thủ của Ngô Lai đại sư vĩ đại này.
So với thi thể bình thường, kinh mạch trong thi thể Hoắc Ân có chút không giống, ta nào tức giận vận chuyển thẳng tới đỉnh đầu "Bách Hội huyệt" để tiêu diệt tinh thần của các lực lượng truyền vào linh hồn của cơ thể con người
Đột nhiên, một cỗ năng lượng cường đại kỳ dị từ "Bách Hội huyệt" hướng tới lực lượng tinh thần của ta đánh tới, tiềm năng hung hiểm, sắc bén tuyệt luân.
Ta không nghĩ tới lại gặp phải tình hình này, nên không kịp phản ứng, lực lượng tinh thần của ta liền bị cỗ năng lượng kỳ dị bao vây tấn cống, thần kinh não của ta nhất thời bị một trận đau nhức, toàn thân trên dưới mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Năng lượng kỳ dị đột nhiên tăng vọt so với lược lượng tinh thần của ta phảng phất muốn cắn nuốt tất cả, trong lòng ta linh quang chợt loé: "đây là ... ...đây là chiến thần - tinh thần lực lượng… …"
chiến thần - lực lượng tinh thần vốn ẩn trong huyệt bách hội của Hoắc Ân sau khi chết áp chế linh hồn hắn, nhưng dưới sự xâm nhập của lực lượng tinh thần của ta thì chiến thần chợt công kích, muốn đem lực lượng một lần tiêu diệt tinh thần của ta (nếu lực lượng tinh thần bi tiêu diệt thì thần kinh não cũng bị thương tổn, nói không chừng sẽ biến thành ngu ngốc)
Mắt nhìn lực lượng tinh thần bị chiến thần cắn nuốt ta hét lớn một tiếng dồn toàn bộ lực lượng tinh thần rót vào thần kinh của Hoắc Ân, sau khi ta phóng hết lực lựơng, cánh chim thoát khỏi sự khống chế liền mở rộng, một đôi, hai đôi, ba đôi ... ... cuối cùng sáu đôi tức là mười hai cánh hắc bạch thần ma lưỡng dực sau lưng ta triển động, hơi thở thuần tuý cường giả cùng vương giả phủ xuống.
Lần đầu nhìn thấy tư thái này của ta Hải Lực Khắc quốc vương, Lạp Nã Đặc không khỏi sợ ngây người thiếu chút nữa hướng tới ta quỳ xuống cúng bái.
Sức mạnh tinh thần của ta như một thanh kiếm vô hình không gì phá huỷ nổi từ từ đâm xuyên qua lực cản của chiến thần - sức mạnh tinh thần, khi ta hoàn toàn hết cách thì bỗng nhiên trong đầu ta xuất hiện một ý niệm.
Lập tức ta quay đầu nói: "Ny tử, nhanh lại đây!"
Ca Ny khó hiểu nhưng vẫn lắc mình lại gần.
Ta từ một thân khiết bạch của nàng gỡ "Tâm Chi khải giáp" xuống, sau đó nói: "Ny tử, ngươi cùng ta dẫn đạo sức mạnh tinh thần khảm nhập "Thánh Linh khải giáp". Nhanh ! nếu không thì không kịp!"
Ca Ny mặc dù không rõ ta muốn làm gì nhưng vẫn tập trung sức mạnh tinh thần hướng "Thánh Linh Khải Giáp" khảm nhập, ta vừa bao vây chiến thần - tinh thần thể lại vừa phân ra một cỗ lực lượng cùng sức mạnh tinh thần của Ca Ny dẫn đạo hướng tới năng lượng bên ngoài của "Thánh Linh Khải Giáp" mà đánh tới.
Sau một hồi năng lượng bên ngoài rất nhanh bị ta công phá, sức mạnh tinh thần của Ca Ny thành công xâm nhập vào trong "Thánh Linh Khải Giáp".
Ta trong lòng niệm: "Chiến thần lão huynh, xin thứ lỗi!"
Ta bao vây sức mạnh tinh thần của chiến thần, đột nhiên ta rót thêm năng lượng tinh thần vào trong thi thể, sau đó công phá ra.
Sức mạnh tinh thần của chiến thần trong phút chốc bị sức mạnh tinh thần của ta bạo liệt nên cường độ giảm bớt rất nhiều, chỉ bằng một phần trăm sức mạnh trước đó, nói cách khác chiến thần năng lượng thể đã không còn tồn tại, bây giờ sức mạnh tinh thần của hắn so với trẻ sơ sinh là giống nhau, không có ý thức của chính mình.
Sau đó, sức mạnh tinh thần nguyên thuỷ (đơn thuần một loại năng lượng, không có ý thức) bị sức mạnh tinh thần của ta cường chế khảm nhập vào "Thánh Linh khải giáp", vốn dĩ ẩn sau trong khải giáp có sức mạnh tinh thần của Ca Ny tiếp xúc, sức mạnh tinh thần nguyên thuỷ theo bản năng nhận nàng làm chủ nhân.
"Thánh Linh Khải Giáp" phát tán kim mang chói mắt, Ca Ny đột nhiên thân thể mềm nhũn. "Thánh Linh Khải Giáp" thoát ly thân thể Hoắc Ân tự nhiên xuyên qua thân thể mềm mại của nàng, "Thứ Thiên long thương", "Thần Tích Chi thuẫn" ở đằng xa cũng tự động phi lại đây cùng với "Quang Minh thánh kiếm" cùng nhau xếp hàng trên mặt đất trước mặt nàng.
Ca Ny đã trở thành tân chủ nhân của "Chiến thần võ trang" .
Chương 24: Thần khí nhận chủ (2)
Ca Ny vừa mừng vừa sợ nói: "Lai, cái này... ... là... ...”
Ta mỉm cười, nói: "Ny tử, chúng là của ngươi, hãy sử dụng tốt nhé, nữ chiến thần của ta."
Á Dạ chư nữ đang ở một bên lo lắng nhìn chúng ta liền hướng tới Ca Ny tỏ vẻ chúc mừng, đây thực sự là một lễ vật quá tốt.
Uy So Tư công tước vẻ mặt cầu khẩn nói: "các hạ, xin ngài cứu Hoắc Ân sớm một chút, nếu không ta sợ không kịp... ..."
Ah, thiếu chút nữa đã quên mất vấn đề chính.
Ta hướng tới Uy So Tư công tước nở nụ cười rồi bắt đầu ngưng tụ quang minh lực lượng, từ trên tay ta tràn ngập hơi thở thần thánh của "Sanh Mệnh Quang Huy" chiếu rọi tới thi thể của Hoắc Ân.
Thi thể trước đó bị "Kiếm cương" của ta tạo nên vết thương bây giờ dần khép lại, kinh mạch, nội phủ, da tay lần lượt khôi phục cực nhanhm trở lại như cũ. Tiếp theo huyết nhục dưới "Sanh Mệnh Quang Huy" từ từ lưu động trở lại, thi thể lạnh lẽo cũng dần ấm lên.
Sau khi cơ năng thân thể hoàn toàn hồi phục, linh hồn Hoắc Ân từ "Bách Hội huyệt" dung hợp cùng với thân thể, đồng thời tiếp quản quyền điểu khiển thân thể.
"Sanh Mệnh Quang Huy" công hiệu như thần, Hoắc Ân cũng được ta cứu trở về từ Minh giới.
Bản thân ta thật không muốn cứu gã tiểu tử đang ghét này, bất quá nhìn lại "Chiến thần võ trang" cứu hắn coi như cũng đáng giá.
Quang huy dần tan, ta không chút thương tiếc buông tay Hoắc Ân rơi trên mặt đất (là ta cố ý), tiểu tử này ở trên mặt đất bi thống kêu lên một tiếng, vẻ mặt đầy thống khổ.
Uy So Tư công tước mừng rỡ như điên tiến lên ôm lấy bả vai Hoắc Ân, nhìn con trai từ cõi chết trở về hắn cũng không nhịn được lão lệ hoành lưu (nước mắt người già), dù sao đây cũng là nhi tử duy nhất của hắn.
Ta hướng tới phía Ca Ny đánh giá sức mạnh "Chiến thần võ trang" rồi nói: "Ny tử, cảm giác thế nào?"
Ca Ny huy vũ vài lần "Quang Minh thánh kiếm", hưng phấn nói: "sức mạnh sung mãn, ta có thể cảm nhận rõ ràng sức mạnh ba động. Lai, nếu ta phối hợp thêm sức mạnh tinh thần sẽ sinh ra lực phá hoại lớn hơn, ta thật sự rất cao hứng."
Phỉ Âu Á cười duyên nói: "Ca Ny tỷ tỷ, ngươi đừng cao hứng quá sớm, ngươi bây giờ thoạt nhìn chính là hoàng kim quái vật, không sợ Lai đối với ngươi mất đi hứng thú uh?"
Ca Ny biết đó là sự thật (bởi vì Thánh Linh khải giáp hình dạng cố định toàn thân là giáp, hơn nữa mũ mội đầu cũng phong bế, từ bên ngoài nhìn qua thì ngay cả nam nữ cũng không phân biệt được), nàng vội vàng dùng sức mạnh tinh thần ra lệnh giải trừ hình dáng khải giáp, "Thánh Linh khải giáp" từ trên thân thể mềm mại của nàng tự động thoát ly, liền hiện ra thân thể hoàn mỹ của nàng
Ta cười nói: "Ngươi đừng nghe tiểu Á nói bậy, ta không phải sắc lang."
Băng Tuyết nhi giả vờ khinh thường, cái mũi cau có một cách đáng yêu, nói: "Lai ngươi đích xác không phải là sắc lang, ngươi là sắc quỷ! hihi... ..."
Ta "he he" trừng mắt nhìn nàng một cái sau đó nhìn Ca Ny nói: "hình dạng Chiến Thần võ trang để thế thực sự không tiện, mặc dù đã thu vào cơ thể cũng không được. Uhm, như vậy đi, Ny tử ngươi đưa tay cho ta."
Ca Ny nghi hoặc không giải thích được, khó hiểu đưa tay phải cho ta, ta vươn ngón trỏ cầm lấy bàn tay ngọc nhỏ bé để vào lòng bàn tay một cái ma pháp trận siêu nhỏ. Ca Ny chỉ thấy lòng bàn tay nóng lên, một cỗ sức mạnh từ đâu chảy vào trong cơ thể nàng.
Ta nói: "đây là một cái ma pháp trận nhỏ, có thể trực tiếp đưa một người vào dị thứ nguyên không gian, ta đưa một chút ít ma lực của ta để trong cơ thể ngươi để tuỳ thời có thể mở ra không gian này, Chiến Thần võ trang đặt ở bên trong thì tốt hơn".
Ca Ny nghe xong đương nhiên thập phần cao hứng, nàng hôn nhẹ lên tay ta rồi xem xét "Chiến Thần võ trang" trên mặt đất, một đạo bạch mang từ trong lòng bàn tay của nàng bắn vào chiến thần võ trang nhất thời xuất hiện một cái ma pháp trận sau đó biến mất vô tung.
Hoắc Ân từ chính miệng phụ thân biết được sau khi mình mất đi lý trí thì đã gây nên hậu quả gì lập từ quỳ xuống trước Hải Lực Khắc quốc vương khóc rống tự trách mình, yêu cầu quốc vương bệ hạ xử tử mình để chuộc tội.
Hải Lực Khắc quốc vương vốn ôn văn nho nhã nhưng giờ đây trên mặt phẫn nộ, hung hăng quát vào tai Hoắc Ân nói: "ngươi tưởng rằng chết có thể giải quyết vấn đề àh? Mạt Khắc kỵ trường và đông đảo tướng sĩ hy sinh có thể sống lại không? Cha ngươi vì ngươi hy sinh những gì ngươi có thấy không? vì ngươi hắn không nghe lời tổ tiên giao Chiến Thần võ trang cho ngươi, vì ngươi hắn không để ý công tước tôn nghiêm khẩn cầu Ngô Lai cứu ngươi, ngươi cứ chết nếu cảm thấy xứng đáng với cha ngươi? ngu ngốc!"
Hải Lực Khắc quốc vương lúc này hiển thị phong thế của bậc vương giả, không giận mà uy khiến kẻ khác nhìn cũng thấy sợ, khó trách người như Uy So Tư công tước cũng cam tâm phục tùng, nay chân thị giảo nhân đích cẩu không hội gọi (cái này người ta gọi là chó cắn - chả hiểu tác giả nói gì =.=!), xem ra thánh ma đại lục tứ đại quốc vương của loài người đều không đơn giản.
Hoắc Ân trước sự dạy dỗ của Hải Lực Khắc quốc vương quỳ xuống trên mặt đất không ngừng khấu đầu, ngay cả trán đều có một màu đỏ, nước mắt ràn rụa bộ dáng nhìn thảm không để đâu cho hết, còn đâu phong thái của "Vô Song quý công tử".
Ta không đành lòng, tiến đến kéo Hoắc Ân dậy, nói: "tất cả đều là quá khứ, lỗi không phải do ngươi, ngươi cũng không cần tự trách mình. Hoắc Ân bá tước ngươi còn rất nhiều điều phải làm, chết như vậy là nhầm lẫn lớn (vô tác dụng)
Hoắc Ân nghĩ tới "đại cừu địch" lúc này không ném đá xuống giếng ngược lại còn an ủi hắn, hắn run sợ lập tức tránh né khi ta đến đỡ, nói: "Chuyện của ta không cần ngươi quan tâm!"
Hắn đối với ta vẫn chưa buông tâm kết, nhưng rõ ràng hắn đã không còn muốn chết, ta cũng không để ý đến thái độ của hắn mỉm cười quay về với đám mỹ nữ.
Uy So Tư công tước hướng tới ta gật đầu cảm tạ, sự giới bị trong lòng ta dưới tình phụ tử mãnh liệt của hắn tự nhiên tiêu biến.
Ta ở lại Lôi Nhân công quốc hơn mười ngày thì rời đi, đi theo ta tự nhiên là có thêm Phỉ Âu Á công chúa, "Chiến Thần vũ trang" cũng chánh thức cấp cho Ca Ny (không cấp cũng không được, Chiến Thần vũ trang đã nhân chủ, trừ Ca Ny bất cứ kẻ nào cũng không thể sử dụng nó).
Y Liên công chúa vốn cũng định đi với Lai nhưng bị Hải Lực Khắc quốc vương ngăn cản, hắn muốn ta sau khi phổ hi công thành danh toại thì trở về cưới nàng.
Hoắc Ân thuỷ chung không nói với ta câu nào, ngay cả khi ta rời đi hắn cũng không có cùng với Hải Lực Khắc quốc vương, Uy So Tư công tước tiễn ta, lúc ấy ta cũng không biết một toà thạch tượng cao hơn mười thước thuần bạch thạch cự tượng Vũ Dực của Ma Thần vương lại thành hình trong tay cừu nhân Quý công tử.