tình yêu giữa những mảnh vỡ

Chương 1: Cuộc Gặp Gỡ Tình Cờ


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Cơn mưa nhẹ nhàng buông xuống, mang theo không khí se lạnh của mùa thu. Những giọt mưa đập vào cửa sổ, lấp lánh như những viên ngọc rơi xuống từ bầu trời u ám. Minh bước vào văn phòng với vẻ mặt đăm chiêu, tay ôm một cặp tài liệu dày cộp. Đó là một ngày không hề khác biệt với những ngày trước, một ngày bận rộn và đầy công việc. Tuy nhiên, Minh không ngờ rằng hôm nay sẽ là ngày đánh dấu sự xuất hiện của một người quan trọng trong cuộc đời mình.

Với vẻ ngoài lạnh lùng và trầm tĩnh, Minh không phải là người dễ dàng kết bạn, nhất là trong môi trường công sở. Anh luôn giữ khoảng cách với mọi người, chuyên tâm vào công việc mà không bao giờ để tâm đến những câu chuyện bên lề hay những cuộc trò chuyện phiếm. Tuy nhiên, khi anh bước vào phòng họp lớn, ánh mắt của anh vô tình chạm phải ánh mắt của cô gái ngồi ở bàn đối diện.

Cô gái ấy có mái tóc dài, xoã nhẹ, và đôi mắt sáng đầy sự tự tin nhưng cũng không thiếu sự dè dặt. Cô ngồi đó, trong bộ vest công sở nghiêm túc, đang chăm chú ghi chép vào cuốn sổ tay. Chỉ một giây nhìn thấy cô, Minh cảm thấy có điều gì đó khác biệt trong không khí. Một cảm giác khó tả, như thể trong một khoảnh khắc, mọi thứ xung quanh đều trở nên mờ nhạt.

“Chào mọi người, tôi là Thu, sẽ là đồng nghiệp mới của các bạn,” cô gái lên tiếng, nhẹ nhàng nhưng đầy sự tự tin.

Thu là nhân viên mới của bộ phận Marketing, một người mà Minh chưa từng nghe đến trước đây. Cô là người mà công ty vừa tuyển dụng trong đợt tuyển dụng mới nhất, và buổi họp hôm nay là buổi làm quen với các đồng nghiệp trong văn phòng. Minh không quan tâm lắm đến những buổi họp như thế này, nhưng điều gì đó đã kéo anh lại gần hơn với cô gái ấy.

Khi buổi họp kết thúc, Minh đứng dậy chuẩn bị rời phòng, nhưng một giọng nói nhẹ nhàng gọi anh lại.

“Minh, có thể giúp tôi một chút được không?”

Minh quay lại, thấy Thu đang đứng gần bàn, ánh mắt cô có chút ngại ngùng. Cô mỉm cười, nhưng lại mang một vẻ gì đó thận trọng, như thể cô không quen với sự chú ý quá mức.

“Có chuyện gì vậy?” Minh hỏi, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng anh cảm thấy một chút tò mò.

“Thực ra, tôi mới bắt đầu làm quen với hệ thống của công ty. Nếu không phiền, bạn có thể chỉ tôi cách sử dụng một số công cụ trong phần mềm quản lý công việc không?”

Minh nhìn cô gái đứng trước mặt mình, nhận ra rằng cô không giống như những người khác trong công ty. Thu là một người mới, nhưng có vẻ cô khá nhanh nhẹn và thông minh. Minh không ngần ngại, bước lại gần và giải thích cho cô về cách sử dụng hệ thống.

Trong suốt buổi trò chuyện, Minh nhận thấy sự chăm chú của Thu. Cô không vội vàng, mà kiên nhẫn lắng nghe và ghi chép cẩn thận từng chi tiết mà Minh chia sẻ. Đôi mắt cô không chỉ sáng lên vì sự nhiệt tình trong công việc, mà còn vì một sự tò mò chân thành về những điều xung quanh.

“Cảm ơn bạn rất nhiều, Minh. Tôi nghĩ tôi đã hiểu rõ hơn rồi,” Thu cười nhẹ, ánh mắt cô đầy sự biết ơn.

Minh mỉm cười gật đầu. “Không có gì đâu, nếu cần giúp đỡ gì thì cứ nói.”

Khi Thu quay lưng đi, Minh đứng lại, cảm giác lạ lẫm lại dâng lên trong lòng anh. Anh không thể lý giải được tại sao mình lại cảm thấy như vậy, nhưng có một điều chắc chắn – buổi gặp gỡ này đã tạo ra một ấn tượng mạnh mẽ, và anh biết rằng, dù chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ, nhưng nó sẽ không dễ dàng phai nhòa trong ký ức của anh.

Và với những bước chân của Thu dần khuất xa, Minh không thể ngừng suy nghĩ về cô. Những câu hỏi về sự tình cờ, về mối liên kết kỳ lạ giữa họ bắt đầu xuất hiện trong đầu anh. Một cuộc gặp gỡ, tưởng chừng như chỉ là những giây phút bình thường, nhưng lại dường như đã mở ra một câu chuyện hoàn toàn mới.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×