tổng giám đốc phùng, phu nhân đã muốn ly hôn với anh từ lâu rồi

Chương 6:


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Tuy nhiên,trong hơn một năm nay,vì con gái gần như sống với Phùng Đình Thâm ở nước A,nên cô cũng có ít cơ hội mua đồ cho họ hơn trước.<div>Hiện tại vẫn còn hơn ba mươi triệu trong thẻ.</div><div>Số tiền này tuy không đáng kể với Phùng Đình Thâm,nhưng với cô thì không phải là con số nhỏ.</div><div>Vốn dĩ là tiền của cô,nên Dung Từ không do dự gì mà chuyển hết đi.</div><div>Cầm hai chiếc thẻ,cô kéo vali rời đi,không quay đầu lại.</div><div>Cô có một căn hộ ở gần công ty,cách chỗ làm không xa.</div><div>Không lớn,hơn trăm mét vuông một chút.</div><div>Dung Từ đã mua ngôi nhà này bốn năm trước để chăm lo cho một người bạn bỏ nhà đi và cô chưa từng sống ở đó.</div><div>Giờ thì cuối cùng cũng có dịp dùng đến.</div><div>Căn hộ đã có người giúp dọn dẹp trước khi đến,không bẩn lắm,chỉ cần quét dọn sơ là có thể dọn vào ở.</div><div>Sau một ngày mệt mỏi,khoảng mười một giờ tối,Dung Từ tắm rửa xong rồi về phòng nghỉ ngơi.</div><div>'Ding ding,ding ding,ding ding...'</div><div>Tiếng chuông báo thức chói tai vang lên,Dung Từ tỉnh dậy khỏi giấc mơ.</div><div>Đột nhiên bị đánh thức,đầu óc Dung Từ trống rỗng trong giây lát.</div><div>Sau khi đầu óc tỉnh táo lại,cô mới sực nhớ ra bây giờ là rạng sáng,tức là hơn bảy giờ sáng một chút nơi Phùng Đình Thâm và con gái đang ở.</div><div>Phùng Đình Thâm và con gái thường ăn sáng vào khoảng thời gian này.</div><div>Từ sau khi Tâm Tâm theo Phùng Đình Thâm sang quốc gia A,cô thường gọi điện cho con vào giờ này.</div><div>Chỉ là vì bình thường đi làm mệt mỏi,đã quen ngủ nướng,lại sợ bỏ lỡ thời gian nói chuyện với con,nên cô đặt báo thức.</div><div>Lúc đầu khi con gái mới sang nước A,không quen,rất nhớ mẹ,luôn muốn gọi cho cô bất cứ lúc nào.</div><div>Nhưng thời gian ở nước A ngày càng dài,trong các cuộc gọi,sự phụ thuộc,nỗi nhớ nhung ban đầu của con dần biến thành sự thờ ơ và khó chịu.</div><div>Chiếc đồng hồ báo thức này,thật ra đã không phải đặt từ lâu rồi.</div><div>Chỉ là cô không nỡ.</div><div>Nghĩ đến đây,Dung Từ bật cười khổ.</div><div>Ngập ngừng một lúc,cô xóa đồng hồ báo thức,rồi tắt máy đi ngủ tiếp.</div><div>...</div><div>Ở phía bên kia.</div><div>Phùng Đình Thâm và Phùng Cảnh Tâm đã gần ăn sáng xong.</div><div>Tuy Phùng Đình Thâm biết rằng gần như mỗi ngày Dung Từ đều gọi điện cho Tâm Tâm vào giờ này,nhưng anh không phải lúc nào cũng ở nhà,cũng không quá để tâm đến chuyện đó.</div><div>Hôm nay Dung Từ không gọi điện,anh có chú ý nhưng không quan tâm,ăn sáng xong thì lên lầu thay đồ.</div><div>Phùng Cảnh Tâm cảm thấy Dung Từ ngày càng không muốn nói chuyện với cô bé.</div><div>Thấy hôm nay Dung Từ vẫn chưa gọi điện như thường lệ,Phùng Cảnh Tâm đoán rằng có thể Dung Từ đang bận chuyện gì.</div><div>Đôi mắt đen láy của Tâm Tâm đảo quanh một vòng,cô lấy cặp sách rồi chạy ra ngoài.</div><div>Dì Lưu thấy vậy vội vàng chạy theo:</div><div>"Tiểu thư,bây giờ vẫn còn sớm,lát nữa ra ngoài vẫn còn kịp!"</div><div>Phùng Cảnh Tâm không nghe,vui vẻ leo lên xe.</div><div>Cô cười thầm,chắc hôm nay mẹ bận việc nên chưa kịp goi điện.</div><div>Nếu bây giờ cô không ra ngoài,lát nữa mẹ gọi đến,cô lại phải nói chuyện cả buổi,thế thì cô chẳng muốn chút nào!</div><div>...</div><div>Sau khi kết hôn,Dung Từ bắt đầu làm việc tại tập đoàn Phùng Thị.</div><div>Ban đầu cô gia nhập tập đoàn Phùng Thị là vì Phùng Đình Thâm.</div><div>Giờ đã ly hôn,cô cũng không còn lý do gì để ở lại Phùng Thị nữa.</div><div>Sáng hôm sau,sau khi đến công ty,Dung Từ đã đưa đơn từ chức cho Giang Triết.</div>


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×