tưởng tổng đài hóa ra là tổng tài

Chương 15: Tưởng Tổng đài hóa ra là Tổng tài


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Sau những ngày căng thẳng với kế hoạch phản công và đối đầu với những kẻ thù trong bóng tối, không khí trong công ty và trong cuộc sống của tôi lẫn Thẩm Cảnh đều nặng nề và áp lực. Anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, kiên cường như mọi khi, nhưng tôi biết bên trong đó là một con người đầy mệt mỏi và lo lắng.

Một buổi tối nọ, khi trời mưa to gió lớn, sau một ngày dài làm việc đến kiệt sức, Thẩm Cảnh gọi tôi về nhà. Không giống mọi khi, lần này anh không nói nhiều, chỉ im lặng đưa tôi vào phòng khách, nơi ánh đèn ấm áp được bật lên.

Anh kéo tôi ngồi xuống ghế sofa, rồi nhẹ nhàng nói:

“Em biết không, đôi khi anh cũng muốn buông bỏ tất cả, chỉ để được làm người bình thường, được cười và yêu thương mà không cần phải giấu cảm xúc.”

Tôi nhìn anh, lần đầu thấy được ánh mắt không phải của một tổng tài lạnh lùng, mà là của một người đàn ông thật sự yếu mềm và cần được chở che.

Thẩm Cảnh tiếp tục, giọng nói khẽ khàng:

“Anh xin lỗi vì đã không thể dành cho em nhiều thời gian, vì những lúc anh quá tập trung vào công việc, mà quên mất em cũng cần anh.”

Tôi cười, đặt tay lên tay anh, nói:

“Em không trách anh đâu. Em biết anh đang cố gắng vì tương lai của chúng ta. Nhưng em muốn anh biết, em cũng muốn được là nơi để anh dựa vào.”

Chúng tôi cùng ngồi bên nhau, chia sẻ những suy nghĩ, những nỗi lo giấu kín bấy lâu. Tôi kể cho anh nghe về những ngày tháng mình đã trải qua, về cảm giác cô đơn khi anh luôn phải giữ khoảng cách.

Anh nghe tôi, rồi ôm tôi thật chặt, như muốn níu giữ khoảnh khắc bình yên giữa bao sóng gió.

Bất chợt, anh nhìn sâu vào mắt tôi, nói:

“Em là người duy nhất khiến anh muốn buông bỏ bộ mặt lãnh đạm kia, muốn sống thật với cảm xúc của mình.”

Tôi cảm nhận được sự chân thành, và trong khoảnh khắc ấy, mọi mệt mỏi dường như tan biến.

Mưa ngoài cửa sổ vẫn rơi rả rích, nhưng trong căn phòng nhỏ, chỉ còn có tiếng thở đều và hơi ấm từ đôi bàn tay đan xen.

Đó là lần đầu tiên Thẩm Cảnh buông bỏ chiếc áo giáp tổng tài, để cho tôi nhìn thấy con người thật của anh – một người đàn ông đầy tình cảm và cần được yêu thương.

Chúng tôi không cần nói nhiều, chỉ cần ở bên nhau là đủ. Giữa những bão tố ngoài kia, trong lòng tôi tìm thấy sự bình yên.

Từ hôm đó, mối quan hệ của chúng tôi càng bền chặt hơn. Thẩm Cảnh không còn giấu cảm xúc, anh học cách chia sẻ, học cách để tôi bước vào thế giới của anh mà không phải là một người ngoài cuộc.

Tôi biết rằng, dù còn nhiều khó khăn phía trước, nhưng chỉ cần có nhau, chúng tôi sẽ cùng vượt qua tất cả.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×