bị phản bội, thay vì vỗ vào mặt anh tôi vỗ tay

Chương 8: Bị phản bội, Thay vì vỗ vào mặt anh tôi vỗ tay


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Ánh sáng ban mai chiếu xuyên qua cửa kính của tòa nhà Cố Thị, phủ lên trên khuôn mặt sắc nét của Lục Kỳ một vẻ kiên định không lay chuyển. Bước chân cô dồn dập trên hành lang dài, mỗi bước đều vang lên tiếng vọng của một quyết tâm thép.

Cô đã từng tưởng rằng mình sẽ dễ dàng đánh bại Vương Phụng Kiều và phe cánh của hắn, nhưng hóa ra trận chiến này còn dài hơn rất nhiều, phức tạp hơn và nguy hiểm hơn tất thảy mọi thứ cô từng tưởng tượng.

Nhưng Lục Kỳ không phải kiểu người dễ dàng bị đánh bại.

Sau cuộc họp hôm trước, khi buộc Vương Phụng Kiều phải thừa nhận sai phạm, cô biết rõ rằng hắn sẽ không chịu ngồi yên. Tên giám đốc kia có quá nhiều mối quan hệ và sự ủng hộ từ các phe nhóm quyền lực trong công ty, nên nếu không cẩn thận, cô cũng sẽ trở thành con mồi tiếp theo trên bàn cờ của họ.

Vì vậy, hôm nay, cô tập hợp đội ngũ thân cận lại trong một phòng họp kín.

“Chúng ta sẽ thay đổi chiến thuật,” cô bắt đầu bằng giọng lạnh như băng, ánh mắt không rời từng người. “Từ giờ, không chỉ đơn thuần là chơi theo luật, mà là làm chủ trận đấu. Tôi muốn các anh chị thu thập toàn bộ thông tin liên quan đến phe Vương. Mọi động thái, mọi đối tác, mọi hợp đồng nghi vấn đều phải được kiểm tra.”

Trưởng bộ phận pháp lý gật đầu, “Chúng tôi sẽ phối hợp với bộ phận kiểm toán để rà soát tất cả các dấu hiệu gian lận.”

Nhân viên IT nhanh chóng triển khai hệ thống giám sát an ninh mạng để phát hiện các hành vi truy cập bất hợp pháp vào dữ liệu của công ty.

Lục Kỳ không quên nhiệm vụ quan trọng nhất: củng cố niềm tin trong đội ngũ. Cô biết rằng chỉ có sự đoàn kết, sự hỗ trợ lẫn nhau mới có thể vượt qua mọi hiểm nguy.

“Chúng ta phải là một khối thống nhất,” cô nói. “Kẻ thù của chúng ta không chỉ là một người, mà là cả một thế lực. Nhưng tôi tin, nếu chúng ta đồng lòng, không gì có thể cản bước.”

Mọi người đều cảm nhận được sức mạnh từ lời nói của cô. Đó không phải chỉ là lời kêu gọi, mà còn là lời hứa của một người lãnh đạo đầy bản lĩnh.

Ngoài công việc, cuộc sống của Lục Kỳ cũng bắt đầu có những biến chuyển thú vị. Cố Dịch Thần, người luôn âm thầm bên cạnh, ngày càng trở nên quan trọng trong mắt cô.

Một buổi chiều, khi mọi người tan làm, anh chủ động mời cô uống cà phê.

“Cô cần nghỉ ngơi,” anh nói với nụ cười nhẹ nhàng. “Chúng ta đã làm việc quá vất vả.”

Lục Kỳ không phủ nhận, cô cũng cần có thời gian để giải tỏa áp lực.

Họ ngồi nói chuyện rất lâu, từ công việc, đến sở thích và những giấc mơ chưa từng nói với ai.

Anh kể về những khó khăn khi tiếp nhận vị trí lãnh đạo, còn cô chia sẻ những nỗi đau từ quá khứ.

Cuộc trò chuyện khiến họ hiểu nhau hơn, tạo nên một sợi dây vô hình kéo họ lại gần nhau hơn.

Tuy nhiên, cuộc sống không bao giờ dễ dàng với một người phụ nữ mạnh mẽ như cô.

Chỉ vài ngày sau, cô phát hiện ra một kế hoạch bẩn thỉu mà phe Vương đang âm thầm triển khai để đánh bật cô khỏi công ty.

Đó là một chiến dịch tung tin thất thiệt, vu khống cô dùng quyền lực để thao túng các hợp đồng, tạo ra sự nghi ngờ trong mắt các cổ đông.

Những email ẩn danh bắt đầu gửi đến những đối tác quan trọng, những bài viết bôi nhọ cô xuất hiện trên các trang mạng xã hội.

Lục Kỳ không hề nao núng.

“Đó chỉ là những trò hèn hạ,” cô nói với đội ngũ. “Chúng ta sẽ không để những tin đồn này làm lung lay niềm tin của mình. Hãy chuẩn bị phương án phản bác mạnh mẽ.”

Cô liên hệ ngay với bộ phận PR để xây dựng một chiến dịch truyền thông minh bạch, công khai chứng minh sự trong sạch và minh bạch trong mọi hành động của mình.

Cô cũng chủ động gặp gỡ từng cổ đông lớn, thuyết phục họ rằng cô không hề có ý định lợi dụng vị trí để làm điều xấu xa.

Bên cạnh đó, cô dành thời gian tìm hiểu thêm về lịch sử hoạt động của phe Vương, phát hiện ra những mảnh tối còn giấu kín.

Mọi chuyện dần hé lộ, và một kế hoạch “đảo chiều” đang dần được hình thành.

Lục Kỳ biết, để chiến thắng, cô không chỉ cần mạnh mẽ mà còn phải thông minh, tinh tế.

Cố Dịch Thần cũng góp ý rất nhiều trong việc xây dựng kế hoạch chiến lược, thậm chí anh còn giúp cô tìm ra những lỗ hổng trong hệ thống quản lý hiện tại để tận dụng.

Sự phối hợp ăn ý của họ khiến nhiều người nghi ngờ về một mối quan hệ vượt ra ngoài công việc.

Nhưng Lục Kỳ chỉ cười khẩy:

“Công việc là công việc, tình cảm là tình cảm. Tôi không để chuyện này ảnh hưởng đến chiến thắng.”

Ngày tháng trôi qua, từng bước một, Lục Kỳ và đội ngũ của mình dần dần tạo dựng lại uy tín, xây dựng một bộ mặt mới cho Cố thị.

Những thành công nhỏ liên tiếp tiếp thêm sức mạnh, đẩy phe Vương vào thế phòng thủ.

Khi họ nghĩ rằng mình đã kiểm soát được tình hình, thì chính họ mới là người phải lo sợ.

Tại một cuộc họp ban lãnh đạo, Lục Kỳ đứng trước các thành viên, ánh mắt sắc lạnh:

“Tôi không đến đây để làm người phụ thuộc. Tôi đến đây để làm người thay đổi vận mệnh của tập đoàn này.”

Tiếng vỗ tay vang lên, không phải chỉ từ các đồng nghiệp mà còn từ nhiều vị cổ đông quan trọng.

Đó là minh chứng cho một bước chân vững chắc mà cô đã đi qua, một dấu mốc cho sự khởi đầu của cuộc chiến giành lại công lý và quyền lực.

Và trong trái tim cô, câu nói ấy vang vọng như một lời thề nguyện:

“Tôi sẽ không dừng lại. Tôi sẽ thắng, bằng chính sức mình.”


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×