bị phản bội, thay vì vỗ vào mặt anh tôi vỗ tay

Chương 7: Bị phản bội, Thay vì vỗ vào mặt anh tôi vỗ tay


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Ngày tôi nhận lời làm trưởng bộ phận phát triển chiến lược toàn quốc, không khí trong văn phòng Cố thị thay đổi rõ rệt. Sự xuất hiện của tôi không chỉ là sự kiện nội bộ đơn thuần mà như một làn sóng mới thổi vào chốn thâm sâu quyền lực, nơi mà mọi lời nói, hành động đều được cân đo đong đếm kỹ càng.

Cố Dịch Thần đứng bên cạnh tôi, ánh mắt anh luôn tràn đầy sự tin tưởng và ủng hộ. Điều đó giúp tôi vững tin hơn khi bước vào những ngày tháng khó khăn phía trước.

Nhưng tôi biết rõ, đối thủ lớn nhất không phải ai khác chính là Giám đốc Vương – người không từ bỏ bất kỳ thủ đoạn nào để duy trì quyền lực của mình.

Ngày đầu tiên trên cương vị mới, tôi tổ chức một cuộc họp với toàn bộ bộ phận.

“Chúng ta sẽ đổi mới cách thức phát triển dự án, tăng cường khả năng sáng tạo và ứng dụng công nghệ hiện đại,” tôi mở đầu bằng giọng điềm đạm nhưng sắc lạnh.

Ánh mắt mọi người chăm chú, nhưng tôi biết trong đó có những kẻ đang âm mưu chống đối.

Sau cuộc họp, tôi nhận được email đe dọa từ một địa chỉ ẩn danh, cảnh báo tôi hãy biết điều nếu không muốn sự nghiệp kết thúc sớm.

Tôi cười thầm.

“Cứ thử đi,” tôi nghĩ, “mạnh mẽ là vậy, tôi không sợ.”

Một buổi tối, khi tôi đang làm việc muộn trong phòng, điện thoại vang lên.

Đầu dây bên kia là giọng của Giám đốc Vương:

“Lục Kỳ, cô nghĩ mình có thể dễ dàng đạp đổ mọi thứ tôi xây dựng sao? Tôi có cách để khiến cô trở thành người hối hận nhất.”

Tôi đáp lại bằng sự bình thản:

“Anh có thể thử, nhưng tôi không bao giờ là người dễ bị khuất phục.”

Cuộc gọi kết thúc, nhưng đó mới chỉ là khởi đầu của một chuỗi các thử thách đẫm nước mắt và chiến tranh âm thầm.

Giữa lúc đó, Cố Dịch Thần trở thành điểm tựa vững chắc cho tôi. Anh không chỉ giúp tôi xây dựng chiến lược mà còn trở thành người bạn, người đồng hành.

Một lần, khi tôi mệt mỏi sau một ngày dài, anh nhẹ nhàng hỏi:

“Cô có từng nghĩ đến việc buông tay không?”

Tôi lắc đầu:

“Không. Đã đến lúc tôi sống cho chính mình.”

Và từ đây, cuộc chiến trí tuệ thật sự bắt đầu.

Tôi dần phát hiện ra những âm mưu từ Giám đốc Vương và phe cánh, những người đã dùng mọi thủ đoạn để hạ bệ tôi.

Tôi tận dụng mọi nguồn lực, đưa ra những kế hoạch táo bạo, biến những điểm yếu thành sức mạnh.

Mỗi lần đối đầu, tôi đều giữ vững phong thái, luôn chuẩn bị kỹ càng và tạo bất ngờ.

Rồi một ngày, trong một cuộc họp nội bộ, tôi buộc Giám đốc Vương phải thừa nhận những sai phạm.

Ánh mắt hắn chứa đầy sự tức giận, nhưng không thể chối cãi.

Tôi đứng đó, kiêu hãnh và không ngại vả thẳng mặt hắn bằng sự thật.

Đó không chỉ là chiến thắng cá nhân, mà còn là lời tuyên ngôn cho một kỷ nguyên mới, nơi người tài năng và chính trực được trân trọng.

Cũng trong khoảng thời gian đó, tôi và Cố Dịch Thần dần gần nhau hơn. Anh không chỉ là đồng nghiệp, mà còn là người chia sẻ mọi nỗi niềm, động viên tôi vượt qua thử thách.

Tôi nhận ra, không phải ai cũng có thể tin tưởng, nhưng anh là ngoại lệ.

Và tôi bắt đầu tin vào một tương lai không chỉ là công việc, mà còn là tình yêu.

Dù thế, lời hứa với bản thân vẫn còn nguyên vẹn:

“Tôi sẽ không bao giờ quay đầu. Đường tôi đi là đường thẳng, dù có bao gian khó.”


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×