Cái Đồ Trời Đánh. Cô Cứ Đợi Đấy !!!

Chương 60: Bà Mối Bất Hạnh


trước sau

Nó vươn vai thức dậy, vscn rồi chọn cho mk 1 bộ váy hông cute năng động, xong hí hửng xuống nhà ăn sáng. Ý, sao sáng nay có cảm giác lạ thế nhở, nó nghe có tiếng vịt kêu. Quái lạ, nhà nó đâu phải trại chăn nuôi? Ngó đầu xuống sân, 1 cảnh tượng vô cùng hùng vĩ xảy ra. Thiên Nhi, Sky, Kevil, và Lay đang... chăn vịt, à mà k, là bắt vịt mới đúng. Cả thảm có trong hoa viên mượt như nhung bị trà đạp k thương tiếc. Con mẹ nó, nhà hay cái chuồng lợn, ý lộn chuồng vịt thế hả. Vậy là nó tiếp tục màn phi thân từ cửa sổ tầng ba xuống đất, k quên gọi Kevil đỡ mk.
- Mấy người, làm gì nhà tôi thế_ nó chống tay hỏi sau khi an toàn tiếp đất
- Quác, quác, quác quác...._ Đó là âm thanh đâu tiên trả lời nó
- Tôi hỏi mấy người đang làm gì
- Bắt vịt- Đồng thanh cả lũ
- Tài dữ hén, hết trò rồi sao đem vịt về nuôi?_ Nó cáu
- Em định làm bữa sáng bằng vịt đực ướp sâm panh, nhưng ai ngờ..._ Thiên Nhi tỏ vẻ ăn năn
- Ở đâu ra cái món vịt đấy vậy? Quản gia Kim, mau dọn dẹp chỗ này đi_ Nó hạ giọng rồi kéo cả lũ vào phòng ăn và.......
- Nói, đứa nào phá cái nhà bếp này?_ Nó trỏ vào 1 đống bầy nhầy hỗn tạp trong phòng bếp, như vừa trải qua 1 vụ nổ kinh hoàng
- Là Thiên Nhi đấy, con bé định làm bánh bông lan_ Sky đưa tay lên vuốt lại mái tóc, thờ ơ trả lời
- Quản gia Kim, làm ơn, dọn nốt, rồi đem bữa sáng lên sân thượng_ Nó kìm nén, ăn sáng trên sân thượng, quả k tồi, nó có trồng rất nhiều hoa hồng xanh trên đấy. Nhưng mọi chuyện lại k như ý muốn.
- Cái này là Thiên Nhi làm_ Nụ cười của nó tắt ngúm khi lên đến nơi, toàn bộ giống hoa hồng xanh nó mất công nhập khẩu rồi ghép gien đêu héo hắt xui lơ. Nó cảm nhận đc từng đợt máu nóng dồn nén trong lòng, hận k thể đem cái mặt baby kia chà xuống lòng đường cho bớt vênh váo. Bình tĩnh, bình tĩnh. Nó tự nhủ
- À, đám hoa hồng xanh này thật trướng mắt nên em quyết định xóa xổ để trồng hoa sen_ Thiên Nhi hồn nhiên giả thích
Trồng hoa sen trên sân thượng? Rút cuộc là đầu óc cô có vấn đề hay cố tình chọc tức nhau đây? Đến lúc này nó k thể chịu nổi, sáng ra mà đã... Quả nhiên con nhỏ này có sức phá hoại hơn cả nó.
- Đem đồ ăn sáng vào phòng tôi_ Ngữ khí của nó trầm hẳn xuống. Nó mò xuống phòng Windy, từ hôm qua đến giờ chưa thấy nhỏ ra khỏi phòng, cả Rany cũng k thấy đâu. Nó đẩy cửa bước vào, tay cầm 1 khay bánh nhỏ. Windy nằm im trên giường, trùm 1 đống chăn như tự kỉ, nó đặt khay bánh sang 1 bên, kéo chăn ra.
- Hôm qua Haray có việc, về bên Mĩ rồi, cả Rin cũng đi theo. _ Nó độc thoại, chẳng cần biết cô có nghe k
- Thiên Nhi, em gái của Sky làm tao tức điên lên vì những trò đùa của nó. Nè, bộ mày định ở trong này cả đời hả
- K biết
- Sao thế?
- Tao sợ
- Sợ đối mặt với Rany? Mày ngốc thật, hắn ta đi đâu cả buổi từ hôm qua đến giờ, Mà theo như quan sát của tao, Rany thật sự có tình cảm với mày, vậy nên, đừng lo gì cả_ Nó lựa lời an ủi, rồi rời khỏi phòng. Tiếng chuông điên thoại bất chợt reo lên, là Rany. Nó đang định mắng xối xả cho cái tên chết bằm ấy 1 trận.
- Chết ở chỗ nào rồi, cần tôi đến nhặt xác k_ Nó phán
- Đừng giận mà, tôi có việc muốn nhờ cô. _ Rany năn nỉ cầu hòa
- Nói
- Cô dụ Windy đến bến cảng hộ tôi, tôi sẽ xin lỗi cô ấy
- Anh định Tỉnh tò chứ gì, vậy để tôi bày cho cách này.... thế, như thế đó....... Biết rồi mà_ nó mỉn cười rồi cụp máy, nghe cả tiếng đương sự bên kia đang đỏ mặt. Sau đó hí hửng quay vào phòng Windy
-Nè, tụi mk ra ngoài chơi nha_ Nó kì kèo
- K_ Cô quả quyết_
- Đừng như vậy mà, đi ra ngoài cho khuây khỏa_ Nó vẫn van nài, và đáp lại là 1 sự im lặng. Nó biết có nói cũng chẳng đc gì, thôi thì đi tìm viện binh vậy. Cơ mà nhờ Lay thì k đc, Kevil và Sky, 2 tên ấy biến đâu từ sáng. Nó ngồi 1 mk ở bên hồ nước, làm sao để dụ Windy ra ngoài đây?
- Chị nghĩ gì thế_ Thiên Nhi đứng sau nó cất tiếng hỏi
- Mắc mớ gì đến nhóc
- Em cũng đâu cần biết, đồ bà già khó ưa_Nhi lè lưỡi châm chọc. Nó đành bật mí mọi chuyện cho Nhi nghe. Thiên Nhi cười lém lỉnh vẻ ưng thuận, sau đó kéo nó vào phòng Windy.
- Chị Windy, nguy rồi, nguy rồi, anh Kevil, anh ấy, anh ấy bị tai nạn nhập viện rồi_ Thiên Nhi hốt hoảng
- Cái gì?_ Cả nó và Windy nhất tề hét toáng lên. Thiên Nhi đạp 1 nhát vào chân nó. Nó nuốt nước miếng cái ực, chuẩn bị lên sàn diễn.
- Windy, anh Kevil bị tông xe, k biết có sống nổi k, bác sĩ bảo có thể đây là lần cuối gặp anh ấy, phải làm sao đây? Mày, mau đến bệnh viện cùng tao đi._ Nó uốn lưỡi 3 lân, cầu cho Kevil k bao giờ nghe thấy mấy lời này, nếu k đứa em gái như nó hẳn đc đi thăm quỷ môn quan rồi rồi
- K thể nào, sao lại..._ Winy tin ngay khi nhìn hấy khuôn mắt lo sợ tràn ngập của nó, cô nấc lên từng hồi, như muốn khóc
- Hiện anh Lay và Sky đang ở đấy, nhờ bác sĩ kéo dài sự sống của Kevil_ Thiên Nhi phụ họa
- Anh ấy, bị đâm đến lòi ruột, hộc máu rất khó coi, tay trái bị nãy, gẫy mất cả hàm răng, bầm dập cả mặt mày, hơn nữa, hơn nữa còn bị .... oaoa anh ơi anh mà chết ai lo cho em đây, hixhix, anh ơi..._ Nó kể lể đủ thứ.
- Đi, tao với mày đến bệnh viện, thằng khốn nào gây ra tai nạn, tao sẽ đánh nó bẹp mỏ. _Windy hùng hổ, kéo nó đi. Nó nháy mắt ra dấu với Thiên Nhi, thành công mĩ mãn. Bây giờ chỉ còn tìm cách đưa Windy đến bến cảng mà thôi. Tụi nó phóng xe lao nhanh với vận tốc ánh sáng, rồi dừng lại ở 1 hiệu thời trang cao cấp trc sự ngỡ ngàng của Windy
- Sao lại dừng ở đây_ Windy thắc mắc.
- À, mày cũng lên thay đồ ở nhà ra và trang điểm chút chứ, biết đâu đây là lần cuối gặp anh ấy,, phải để anh ấy lưu lại ình ảnh đẹp nhất chứ. Huhuhu anh ơi_ Nó viện cớ
Sau 20' vật lộn, Windy bước ra với bộ váy lụa tím quý phái, mái tóc búi cao tôn lên khuôn mặt góc cạnh, cùng với những trang sức phụ kiện lấp lánh. Đẹp hoàn hỏa như 1 nữ thần. Nó lại kéo Windy lên xe, phi thẳng tới bến cảng.
- Sao lại ở đây, phải đến bệnh viện chứ_ Windy thắc mắc. Nó chẳng còn biết phải viện cớ gì, đành phải đưa ánh mắt cầu cứu Thiên Nhi
- À... à... thì là... Haray, chị ấy nghe tin hoảng qúa lên từ Mĩ bay thẳng về, khi nãy chị ấy bảo anh Kevil đang đc đưa đến tàu, dù sao anh ấy cũng sống trong thủy cung, nên muốn về với biển đó_ Thiên Nhi nhanh miệng.
- Vậy, phải làm sao? Chẳng lẽ anh ấy sẽ chết_ Windy tức tưởi
- K chết đâu, bây giờ mày lên tàu đi, tao về Long cung 1 chuyến để xem có cách cứu k_ Nó tỏ vẻ rầu rĩ, rồi nhanh chóng rời đi. Để mk Windy bước lên tàu với khuôn mặt âu lo. Tàu nhanh chóng nhổ neo, rời bến cảng, nó ngồi thụp xuống, thở dốc, thật may mà có thể lừa đc Windy, cũng nhờ có Thiên Nhi. Nó quay sang cô bé tươi cười.
- Cảm ơn
- K cần đâu, em rất thích giúp người mà_ Cô bé cười vui vẻ
- Haha thế sao_ Nó cười gượng, giúp người cái nỗi gì, giết người thì có
- À mà, chắc anh Kevil sẽ thích món quà này lắm nhỉ_ Thiên Nhi rút trong túi ra 1 chiếc máy ghi âm.
- " Anh Kevil bị tông xe, k biết có sống nổi k"....." Anh ấy bị đâm đến lì ruột, hộc máu rất khó coi, tay trái bị gãy, lại bầm dập cả mặt mày...." đoạn ghi âm cuộc hội thoại của nó và Windy đã bị thâu lại, tiêu rồi, để Kevil nghe đc thì nó xác định cuộc đời chỉ còn 1 con đường.
- Thiên Nhi à, như thế là k tốt đâu, đưa chị đi
- K
- Đưa đi, chị mua kẹo cho
- Xin lỗi, tôi k phải con nít ranh để dụ kiểu đấy
- Có đưa k?
- K đấy, bà già _ Thế là mặc kệ nó năn nỉ, van xin, đe dọa, Thiên Nhi nhất quyết k đưa. Trên bến cảng, từng cơn gió biển lùa đến mát lạnh, đùa nghịch từng lọn tóc. Có 2 cô gái vừa chạy vừa nô đùa vui vẻ dưới ánh mặt trời, đẹp như 1 thiên sứ. ( Ấy là trong mắt người ta, còn trong mắt tôi, đó là 2 mụ quỷ cái đang sống chết tranh nhau cái máy thu âm )

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Đọc tin tức mới nhất tại PhimTruyen.VN | AoTrang.COM.VN