chiếc nhẫn dưới màn sương

Chương 1: Chiếc Nhẫn Lấp Lánh


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Mưa vẫn rơi đều ngoài hiên, tiếng tí tách như một giai điệu không dứt, hòa lẫn với hơi sương mù tràn vào qua khe cửa sổ. Huyền ngồi trên ghế bành cũ, ánh mắt dán chặt vào chiếc nhẫn bạc lấp lánh dưới ánh đèn dầu. Hai chữ H & P đan xen nhau trên bề mặt nhẫn như một lời nhắc nhở về những ngày tháng đã qua, khi cô và Phong từng nắm tay nhau dưới cánh đồng Dã Quỳ rực rỡ. Nhưng giờ đây, chiếc nhẫn ấy lại nằm đây, trong ngôi nhà cổ lạnh lẽo, như một câu đố không lời.

Cô cầm nhẫn lên, cảm nhận sự lạnh buốt của kim loại. Mẩu giấy nhỏ với dòng chữ "Khi sương tan, anh sẽ ở đó" vẫn nằm trên bàn, cạnh chiếc hộp gỗ. Huyền đọc lại, lần này chậm rãi hơn, như thể muốn tìm một ý nghĩa ẩn giấu. Sương tan? Ở đây, sương mù dường như chẳng bao giờ rời đi. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi màn sương dày đặc che phủ con đường dẫn xuống thị trấn. Lời nhắn ấy là của Phong, hay chỉ là một trò đùa độc ác của ai đó muốn khuấy động quá khứ cô đã cố chôn vùi?

Huyền đứng dậy, bước quanh căn phòng khách. Ngôi nhà này, dù cũ kỹ, vẫn mang một vẻ đẹp u hoài. Những bức tường gỗ phủ rêu xanh, giá sách đầy bụi, và chiếc đồng hồ treo tường đã ngừng chạy từ lâu. Cô tiến đến giá sách, ngón tay lướt qua những cuốn sách cũ, bìa da sờn rách. Một cuốn sổ nhỏ, bìa đen, rơi xuống sàn, phát ra tiếng động khẽ trong không gian tĩnh lặng. Cô cúi nhặt, tim đập nhanh hơn. Liệu đây có phải là manh mối tiếp theo?

Bìa sổ không ghi gì, nhưng khi mở ra, cô nhận ra ngay nét chữ của Phong. Những dòng đầu tiên là những ghi chép rời rạc: “Ngày 15/6, mưa lớn. Bà bảo đừng đi, nhưng mình phải làm.” “Ngày 20/6, mình thấy họ ở quán cà phê cũ. Họ biết.” Huyền cau mày. “Họ” là ai? Và tại sao Phong lại viết những dòng này? Cô lật tiếp, nhưng các trang sau bị xé mất, chỉ còn lại vài mẩu giấy rách với những từ vô nghĩa: “đừng tin”, “cẩn thận”, “nhẫn”. Cô cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Phong từng ở đây, trong ngôi nhà này, và anh đang cố che giấu điều gì đó.

Huyền quay lại bàn, đặt cuốn sổ cạnh chiếc nhẫn. Ánh đèn dầu hắt lên, tạo những bóng mờ lập lòe trên trần nhà. Cô thử đeo nhẫn vào ngón áp út, nơi nó từng thuộc về hai năm trước. Vừa khít, như thể nó chưa từng rời xa cô. Nhưng cảm giác ấy không mang lại niềm vui, mà thay vào đó là một nỗi bất an khó tả. Cô tháo nhẫn ra, đặt lại vào hộp, rồi đóng nắp lại. Cô cần thêm manh mối, cần hiểu tại sao Phong dẫn cô đến đây.

Tiếng mưa ngoài trời bỗng mạnh hơn, gió rít qua khe cửa, làm ngọn đèn dầu chập chờn. Huyền giật mình khi nghe một âm thanh lạ – không phải tiếng mưa, mà là tiếng gõ nhẹ, đều đặn, từ phía tầng trên. Cô ngẩng đầu, nhìn lên trần nhà. Ngôi nhà này, theo lời Phong từng kể, chỉ có một tầng. Vậy âm thanh ấy từ đâu ra? Cô nắm chặt tay, cố trấn tĩnh. Có thể chỉ là gió, hay một cành cây va vào mái nhà. Nhưng trái tim cô lại mách bảo điều khác.

Cô bước đến cầu thang gỗ dẫn lên gác mái, mỗi bước chân làm sàn kêu cót két. Cầu thang hẹp, tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ đèn dầu trong tay cô. Khi lên đến nơi, cô thấy một cánh cửa gỗ nhỏ, khóa bằng một ổ khóa rỉ sét. Tiếng gõ đã ngừng, nhưng không khí lạnh buốt khiến cô run lên. Cô chạm vào ổ khóa, lạnh như băng. Không có chìa, nhưng cô nhận ra một khe hở nhỏ trên cửa, đủ để nhìn qua. Huyền áp mắt vào, nhưng chỉ thấy bóng tối dày đặc. Hay là cô đã tưởng tượng ra tất cả?

Cô quay xuống, nhưng khi bước qua giá sách một lần nữa, một vật nhỏ rơi ra từ khe hở giữa hai cuốn sách. Một chiếc chìa khóa đồng, nhỏ xíu, phủ bụi. Huyền nhặt lên, tim đập thình thịch. Liệu đây có phải chìa khóa cho cánh cửa trên gác mái? Cô muốn thử ngay, nhưng một cảm giác kỳ lạ ngăn cô lại. Đã khuya, mưa vẫn rơi, và ngôi nhà này dường như đang quan sát cô. Cô quyết định để đến sáng, khi ánh sáng có thể xua đi phần nào nỗi sợ vô hình.

Huyền trở lại ghế bành, ôm cuốn sổ và chiếc nhẫn vào lòng. Cô nhắm mắt, cố nhớ lại giọng nói của Phong, nụ cười của anh, và cả những lời cuối cùng trước khi anh rời đi: “Nếu một ngày anh không trở lại, em hãy giữ lấy chiếc nhẫn.” Lúc đó, cô nghĩ đó chỉ là lời nói đùa. Nhưng giờ, cô không còn chắc nữa.

Ngoài trời, mưa vẫn rơi, và sương mù vẫn bám chặt lấy thị trấn. Huyền không biết ngày mai sẽ mang đến gì, nhưng cô biết mình không thể quay đầu. Chiếc nhẫn, cuốn sổ, và ngôi nhà này – tất cả đều là một phần của câu đố mà Phong để lại. Và cô sẽ tìm ra, dù sự thật có đau đớn đến thế nào.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×