Mưa vẫn rơi không ngớt, từng giọt nặng nề đập vào mái nhà cổ, như muốn đánh thức những bí mật chôn vùi. Huyền ngồi co ro trên ghế bành, chiếc chìa khóa đồng nhỏ xíu nằm trong lòng bàn tay, lạnh buốt như băng. Ánh đèn dầu chập chờn, hắt bóng lên tường, tạo thành những hình thù kỳ lạ, như đang thì thầm điều gì đó. Cô nhìn chiếc chìa khóa, rồi lại nhìn cầu thang dẫn lên gác mái. Tiếng gõ đêm qua – hay đúng hơn, tiếng bước chân – vẫn ám ảnh cô. Nó quá thật để là gió, nhưng cũng quá mơ hồ để cô dám tin.
Huyền đặt cuốn sổ đen và chiếc nhẫn bạc lên bàn, cố sắp xếp lại suy nghĩ. Cuốn sổ của Phong, với những dòng chữ rời rạc, nhắc đến “họ” và “đừng tin”. Cô lật lại trang đầu, đọc kỹ hơn. “Ngày 20/6, mình thấy họ ở quán cà phê cũ. Họ biết.” Quán cà phê cũ? Thị trấn Dã Quỳ nhỏ bé này liệu có một nơi như thế? Và “họ” là ai? Những câu hỏi chồng chất khiến đầu óc cô quay cuồng. Cô muốn tin rằng Phong vẫn còn đâu đó, nhưng mỗi manh mối lại đẩy cô vào một màn sương nghi ngờ dày đặc hơn.
Cô đứng dậy, quyết định không thể chờ đến sáng. Nếu chìa khóa này mở được cánh cửa gác mái, có lẽ cô sẽ tìm thấy câu trả lời. Huyền cầm đèn dầu, ánh sáng vàng vọt run rẩy trong tay cô. Cầu thang gỗ kêu cót két dưới mỗi bước chân, như thể ngôi nhà đang thở cùng cô. Lên đến cửa gác mái, cô dừng lại, tim đập thình thịch. Ổ khóa rỉ sét trông cũ kỹ, nhưng chiếc chìa khóa đồng lại vừa khít khi cô thử. Một tiếng “cạch” vang lên, và cánh cửa kêu kẽo kẹt, hé mở.
Không khí bên trong lạnh hơn cô tưởng, mang theo mùi ẩm mốc và một thứ gì đó khó định nghĩa – như mùi của ký ức cũ. Gác mái nhỏ, chất đầy thùng gỗ và đồ đạc phủ bụi. Một ô cửa sổ vỡ để lọt vài giọt mưa, làm sàn gỗ lấm tấm ướt. Huyền giơ đèn dầu lên, ánh sáng chiếu vào một góc phòng, nơi một chiếc rương sắt cũ nằm lẻ loi. Trên nắp rương, một ký hiệu khắc nổi: hai chữ H & P, giống hệt chiếc nhẫn. Cô quỳ xuống, tim đập mạnh. Đây không thể là ngẫu nhiên.
Cô chạm vào rương, nhưng nó bị khóa. Chiếc chìa khóa đồng không phù hợp với ổ khóa này. Huyền lướt tay qua ký hiệu H & P, cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ. Phong đã để lại dấu vết khắp nơi trong ngôi nhà này, như một trò chơi mà anh biết cô sẽ tham gia. Nhưng tại sao anh không xuất hiện? Tại sao chỉ có những mảnh ghép rời rạc này?
Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ phía cầu thang – tiếng bước chân, chậm rãi, nặng nề. Huyền giật mình, đèn dầu suýt rơi khỏi tay. Cô quay lại, nhưng hành lang tối om, chỉ có tiếng mưa vọng lại từ xa. “Ai đó?” cô gọi, giọng run run. Không có tiếng trả lời, nhưng tiếng bước chân lại vang lên, lần này gần hơn, như thể ai đó đang bước lên cầu thang. Huyền nắm chặt chìa khóa, lùi lại sát tường. Ánh đèn dầu chiếu ra cửa, nhưng chẳng thấy gì ngoài bóng tối.
Cô hít sâu, cố lấy can đảm. “Phong, là anh phải không?” Cô gần như thì thầm, nhưng trái tim cô hét lên hy vọng. Tiếng bước chân ngừng lại, và trong khoảnh khắc, cô nghĩ mình nghe thấy một tiếng thở dài, rất khẽ, như từ một nơi xa xôi. Rồi mọi thứ chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng mưa đều đều.
Huyền không biết mình đã đứng đó bao lâu, cho đến khi đôi chân tê cứng. Cô từ từ bước ra khỏi gác mái, khóa cửa lại, nhưng cảm giác bị quan sát vẫn bám theo cô. Khi xuống phòng khách, cô nhận ra một điều kỳ lạ: chiếc nhẫn bạc trên bàn đã không còn ở vị trí cũ. Nó nằm lăn lóc gần mép bàn, như thể ai đó vừa chạm vào. Huyền run rẩy nhặt nhẫn lên, kiểm tra cuốn sổ – vẫn nguyên vẹn. Cô nhìn quanh, nhưng ngôi nhà vẫn tĩnh lặng, chỉ có ánh đèn dầu và tiếng mưa.
Cô ngồi xuống, ôm đầu. Có phải cô đang tưởng tượng? Hay ngôi nhà này thực sự đang sống, đang chơi đùa với tâm trí cô? Huyền mở cuốn sổ, cố tìm thêm manh mối. Một mẩu giấy nhỏ kẹp giữa các trang rơi ra, chữ viết của Phong: “Đừng đi quán cà phê. Họ đang đợi.” Lòng cô lạnh đi. Quán cà phê – lại là nơi đó. Cô không biết nó ở đâu, nhưng rõ ràng Phong không muốn cô đến. Hay chính anh đang cảnh báo cô về một nguy hiểm nào đó?
Huyền nhìn ra cửa sổ, nơi sương mù vẫn bao phủ con đường Dã Quỳ. Cô nghĩ về Phong, về nụ cười của anh, về lần cuối cùng anh nắm tay cô dưới mưa, hứa sẽ không bao giờ rời xa. Nhưng anh đã rời đi, và giờ chỉ để lại những mảnh vỡ này. Cô siết chặt chiếc nhẫn, cảm giác nó như một sợi dây nối cô với anh, dù cô không biết anh đang ở đâu – hay còn sống hay không.
Cô quyết định sáng mai sẽ tìm đến thị trấn, hỏi thăm về quán cà phê cũ. Có thể người dân nơi đây biết điều gì đó. Nhưng sâu thẳm trong lòng, Huyền sợ rằng sự thật sẽ đau đớn hơn những gì cô tưởng tượng. Mưa vẫn rơi, và tiếng bước chân trong sương vẫn vang vọng đâu đó, như một lời nhắc nhở rằng cô không hề đơn độc trong ngôi nhà này.