Mưa lất phất rơi, hòa vào sương mù dày đặc bao phủ thị trấn Dã Quỳ, tạo nên một bức màn mờ ảo che giấu mọi sự thật. Huyền bước trên con đường đất lầy lội dẫn qua cánh đồng Dã Quỳ, chiếc ô xám nhỏ nước xuống áo khoác. Trong túi cô là chiếc nhẫn bạc khắc H & P, chiếc lắc tay khắc chữ H, chiếc vòng cổ hình trái tim, và mẩu giấy từ chiếc gương với lời nhắn của Phong: “Huyền, nếu em thấy gương, đừng nhìn quá lâu. Nó không chỉ phản chiếu.” Dòng chữ trên gương – “Đừng đến nhà kính” – vẫn ám ảnh cô, nhưng lá thư thứ hai, với giọng điệu xa lạ, thúc đẩy cô đến ngôi nhà kính bỏ hoang. Cô không biết mình đang tìm gì, chỉ biết rằng mỗi bước đi đưa cô gần hơn đến Phong – hoặc đến một sự thật cô chưa sẵn sàng đối mặt.
Cánh đồng Dã Quỳ hiện ra, những bông hoa vàng ướt sũng cúi đầu dưới mưa. Huyền nhớ lại bóng dáng bí ẩn ở đây, người chỉ tay về phía cây cầu cũ. Giờ, cô hướng đến ngôi nhà kính, một khung kính vỡ nát ẩn trong sương mù, mà cô từng thấy từ xa. Con đường dẫn đến đó gập ghềnh, cỏ dại mọc um tùm, như muốn ngăn cản cô. Gió lạnh rít qua, làm chiếc ô rung lên trong tay cô. Cô siết chặt tay, cảm nhận chiếc nhẫn trong túi, như một lời nhắc nhở về lời hứa của Phong.
Ngôi nhà kính hiện ra trước mắt, lấp ló sau hàng cây bạch đàn. Kính vỡ từng mảng lớn, để lộ khung sắt rỉ sét bên trong. Cửa kính chính đã mất một cánh, mở toang ra bóng tối. Huyền dừng lại, tim đập mạnh. Cô nghĩ đến lời cảnh báo trên gương, đến nhật ký của Phong, và đến Liên ở quán cà phê. Mọi thứ đều chỉ về nơi này, nhưng không ai nói rõ điều gì đang chờ đợi. Cô hít sâu, bước qua ngưỡng cửa, tiếng kính vỡ kêu lạo xạo dưới đế giày.
Bên trong, không khí ẩm ướt và lạnh buốt, mùi đất và lá mục xộc vào mũi. Những chậu cây khô héo nằm ngổn ngang, một số còn giữ những cành khô gãy nát. Ánh sáng yếu ớt từ đèn pin điện thoại của Huyền chiếu lên, làm những mảnh kính còn sót lại lấp lánh như những con mắt vô hồn. Cô tiến sâu hơn, ánh mắt lướt qua từng góc. Ở trung tâm nhà kính, trên một chiếc bàn gỗ mục, cô thấy một chiếc hộp gỗ nhỏ, giống hệt chiếc hộp chứa chiếc nhẫn H & P trong ngôi nhà cổ.
Huyền mở hộp, tay run run. Bên trong là một chiếc chìa khóa bạc, nhỏ xíu, khắc chữ P. Kèm theo là một mẩu giấy, chữ viết của Phong: “Huyền, nếu em đến đây, anh đã thất bại. Chìa khóa này không phải để mở, mà để khóa lại. Đừng đi xa hơn.” Cô nắm chặt chìa khóa, lòng nặng trĩu. Không phải để mở, mà để khóa lại? Ý anh là gì? Cô nhìn quanh, hy vọng tìm thêm manh mối, nhưng nhà kính im lìm, chỉ có tiếng mưa tí tách trên mái kính vỡ.
Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ phía góc nhà kính – tiếng kính vỡ, như ai đó vừa giẫm lên. Huyền giật mình, đèn pin quét qua, nhưng chỉ thấy bóng tối và những mảnh kính lấp lánh. “Ai đó?” cô gọi, giọng run run. Không có tiếng trả lời, nhưng cô nghe rõ tiếng thở, rất khẽ, từ phía sau một bức tường kính mờ đục. Cô tiến đến, tim đập thình thịch. Qua lớp kính, cô thấy một bóng dáng mờ mờ, áo mưa trùm kín, đứng bất động. “Phong?” cô thì thầm, hy vọng xen lẫn nỗi sợ.
Bóng dáng không trả lời, chỉ giơ tay, chỉ về phía một góc nhà kính, nơi một chiếc rương sắt cũ nằm ẩn dưới đống lá khô. Rồi, như mọi lần, họ tan vào sương mù, để lại Huyền với cảm giác bất lực. Cô tiến đến chiếc rương, gạt lá khô ra. Ổ khóa trên rương vừa khít với chiếc chìa khóa bạc, nhưng lời nhắn của Phong khiến cô chần chừ. “Không phải để mở, mà để khóa lại.” Cô run rẩy, nhưng tò mò chiến thắng nỗi sợ. Cô tra chìa khóa, xoay nhẹ. Một tiếng “cạch” vang lên, và nắp rương bật mở.
Bên trong là một cuốn sổ nhỏ, bìa da sờn cũ, không phải nhật ký của Phong. Cô mở ra, nhận ra ngay nét chữ cứng cáp, sắc nét, giống lá thư thứ hai: “Huyền, cô không nghe lời. Phong đã cố bảo vệ cô, nhưng cô đang tự đặt mình vào nguy hiểm. Rương này là lời cảnh báo cuối cùng. Đi khỏi Dã Quỳ, hoặc cô sẽ không bao giờ thoát ra.” Không có chữ ký, nhưng dòng chữ cuối khiến cô lạnh người: “Chúng tôi đang quan sát.”
Huyền lùi lại, tay run run ôm cuốn sổ. “Chúng tôi”? Có bao nhiêu người biết về cô? Và họ muốn gì? Cô nghĩ đến Liên, đến bóng dáng bí ẩn, và đến những lời nhắn của Phong. Tất cả đều dẫn cô đến đây, nhưng mỗi manh mối chỉ làm sâu thêm bí ẩn. Cô cất chìa khóa và cuốn sổ vào túi, quyết định phải tìm hiểu thêm về “chúng tôi” là ai. Nhưng khi cô quay lại, một tiếng động lớn vang lên – như một mảnh kính lớn rơi vỡ. Cô quét đèn pin, và tim cô ngừng đập khi thấy một dòng chữ mới, viết bằng mực đỏ trên bức tường kính gần đó: “Huyền, chạy đi.”
Mưa bên ngoài mạnh hơn, đập vào mái nhà kính như muốn phá tan nó. Huyền nắm chặt chiếc nhẫn H & P, cảm giác như Phong vẫn đang ở đâu đó, cố cảnh báo cô. Cô chạy ra khỏi nhà kính, sương mù quấn lấy cô như một cái ôm lạnh giá. Cô không biết mình đang chạy khỏi điều gì, nhưng cô biết mình không thể dừng lại.