chiếc nhẫn dưới màn sương

Chương 10: Dấu Vết Trong Gương


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Mưa rơi đều đều, từng giọt tí tách trên mái nhà cổ, hòa quyện với sương mù dày đặc bao phủ thị trấn Dã Quỳ. Huyền ngồi bên bàn gỗ trong phòng khách, ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt cô những vệt sáng vàng vọt. Trên bàn là chiếc nhẫn bạc khắc H & P, chiếc lắc tay khắc chữ H, chiếc vòng cổ hình trái tim, và lá thư thứ hai với dòng chữ lạnh lùng: “Huyền, cô đang đi sai đường. Phong không muốn cô biết sự thật. Dừng lại, trước khi quá muộn.” Dấu tay mờ trên cửa sổ và bông hoa dã quỳ trên bậc thềm vẫn ám ảnh cô, như thể ai đó đang dõi theo từng bước đi của cô.

Huyền nắm chặt lá thư, cố sắp xếp lại những mảnh ghép rối rắm. Lá thư này không phải của Phong – nét chữ khác, giọng điệu xa lạ, gần như đe dọa. Nhưng nó nhắc đến ngôi nhà kính bỏ hoang sau cánh đồng Dã Quỳ, như một lời mời gọi đầy cám dỗ. Cô muốn đến đó, nhưng nỗi sợ khiến cô chần chừ. Lời cảnh báo của Phong trong nhật ký – “Đừng tìm nữa” – vang lên trong đầu, nhưng trái tim cô không thể buông bỏ. Cô cần biết sự thật, dù nó đau đớn đến đâu.

Cô đứng dậy, ánh mắt lướt qua căn phòng. Ngôi nhà cổ này, với những bức tường gỗ phủ rêu và tiếng cót két của sàn, dường như đang sống, đang quan sát cô. Cô tiến đến một chiếc gương treo tường cũ kỹ ở góc phòng, khung gỗ nứt nẻ, mặt kính mờ đục bởi thời gian. Cô chưa từng để ý đến nó trước đây, nhưng giờ, dưới ánh đèn dầu, gương phản chiếu hình ảnh cô một cách kỳ lạ – như thể không chỉ có cô trong đó.

Huyền bước gần hơn, hơi thở cô làm mờ thêm mặt kính. Cô chạm vào gương, và trong khoảnh khắc, cô giật mình. Một bóng dáng mờ mờ xuất hiện phía sau hình ảnh phản chiếu của cô, không rõ mặt, nhưng dáng người cao gầy, mặc áo mưa trùm kín, giống hệt bóng dáng cô thấy ở cánh đồng và nghĩa trang. Cô quay lại, tim đập thình thịch, nhưng phòng khách trống rỗng. Chỉ có tiếng mưa và ánh đèn dầu chập chờn.

Huyền nhìn lại gương, và lần này, cô thấy một dấu vết trên mặt kính – một dòng chữ viết tay, như được khắc bằng móng tay: “Đừng đến nhà kính.” Chữ viết run rẩy, không giống nét chữ của Phong hay lá thư thứ hai. Cô lùi lại, hơi thở gấp gáp. Ai đã viết dòng chữ này? Và làm sao nó xuất hiện trên gương? Cô lau kính bằng tay áo, nhưng dòng chữ vẫn ở đó, như thể được khắc từ bên trong.

Cô quay về bàn, lấy cuốn nhật ký của Phong, hy vọng tìm thêm manh mối. Cô lật đến một trang gần cuối, nơi một dòng chữ ngắn khiến cô khựng lại: “Ngày 1/7, mình thấy bà trong gương. Bà nói đừng để Huyền đến nhà kính. Mình không biết phải làm gì nữa.” Huyền run rẩy. Bà cô của Phong, người đã mất từ lâu, lại xuất hiện trong nhật ký như một bóng ma hiện hữu. Gương? Nhà kính? Có phải tất cả đều liên kết với nhau?

Cô trở lại trước gương, ánh đèn dầu trong tay run run. Cô nhìn vào, cố tìm kiếm dấu hiệu của bóng dáng kia, nhưng chỉ thấy hình ảnh mình – mệt mỏi, với đôi mắt đầy nghi ngờ. Rồi, đột nhiên, ánh sáng đèn dầu chớp tắt, và trong khoảnh khắc, cô thấy nó – một khuôn mặt mờ nhạt, không rõ nét, nhưng đôi mắt dường như đang nhìn thẳng vào cô. Huyền hét lên, làm rơi đèn dầu. Ngọn lửa tắt ngúm, để lại cô trong bóng tối, chỉ còn tiếng mưa và nhịp tim đập loạn.

Cô vội tìm diêm trong túi, thắp lại đèn. Ánh sáng trở lại, nhưng dòng chữ trên gương đã biến mất, như chưa từng tồn tại. Huyền ôm đầu, cố trấn tĩnh. Có phải cô đang mất trí? Hay ngôi nhà này, với những bí mật của nó, đang chơi đùa với tâm trí cô? Cô nghĩ đến lá thư thứ hai, đến bóng dáng bí ẩn, và đến Liên ở quán cà phê. Mọi thứ dường như đang dẫn cô đến ngôi nhà kính, dù cả Phong và dòng chữ trên gương đều cảnh báo cô đừng đi.

Huyền ngồi xuống ghế, ôm cuốn nhật ký. Cô lật lại trang có dòng chữ về bà cô của Phong. Bên dưới, cô tìm thấy một mẩu giấy nhỏ kẹp chặt, chữ viết của Phong: “Huyền, nếu em thấy gương, đừng nhìn quá lâu. Nó không chỉ phản chiếu.” Cô nắm chặt mẩu giấy, cảm giác như có ai bóp nghẹt trái tim. Phong biết về chiếc gương này? Và tại sao anh nhắc đến nó với sự sợ hãi như vậy?

Tiếng mưa ngoài trời mạnh hơn, gió rít qua khe cửa, làm rèm lay động. Huyền nhìn ra cửa sổ, nơi sương mù vẫn bám chặt lấy con đường Dã Quỳ. Cô biết mình không thể ở lại đây mãi, nhưng ngôi nhà kính bỏ hoang dường như là một ngã rẽ nguy hiểm. Cô nghĩ đến Phong, đến nụ cười của anh, và đến lời hứa rằng anh sẽ quay lại. Nhưng mỗi manh mối – nhẫn, lắc tay, vòng cổ, nhật ký, và giờ là gương – chỉ làm cô nghi ngờ liệu anh có thực sự muốn cô tìm thấy.

Huyền cất mẩu giấy vào túi, cùng với chiếc nhẫn và vòng cổ. Cô không biết điều gì đang chờ đợi ở ngôi nhà kính, nhưng cô biết mình phải đi. Dù là để tìm Phong, hay để đối mặt với sự thật mà anh đã cố giấu.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×