chiếc nhẫn dưới màn sương

Chương 4: Nhật Ký Dưới Lớp Bụi


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Mưa đã dịu đi, nhưng sương mù vẫn quấn lấy thị trấn Dã Quỳ như một tấm màn không thể xuyên thủng. Huyền ngồi bên bàn gỗ, ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt cô những vệt sáng vàng vọt. Trước mặt cô là cuốn sổ đen – nhật ký của Phong – với những dòng chữ rời rạc như những mảnh vỡ của một câu chuyện mà cô chưa thể ghép lại. Chiếc nhẫn bạc khắc H & P nằm cạnh, lấp lánh như đang thầm thì những bí mật mà cô chưa thể chạm tới. Sau đêm qua, với tiếng bước chân kỳ lạ và chiếc nhẫn bị xê dịch, Huyền không còn chắc mình đang tìm kiếm sự thật hay bị nó dẫn dắt.

Cô mở cuốn sổ, ngón tay lướt qua những dòng chữ quen thuộc của Phong. Anh luôn viết bằng bút mực, nét chữ nghiêng nghiêng, lúc nào cũng vội vàng như sợ thời gian sẽ cướp mất suy nghĩ. “Ngày 25/6, mình đã sai. Mình không nên đến đó. Họ đã thấy mình.” Huyền cau mày. Lại là “họ”. Từ này xuất hiện quá nhiều, nhưng không một gợi ý rõ ràng. Cô lật sang trang tiếp theo, hy vọng tìm thêm manh mối. “Ngày 27/6, bà nói chiếc nhẫn là chìa khóa. Nhưng mình không thể để Huyền biết, chưa phải lúc.” Tim cô thắt lại. Phong đang nói về cô, về chiếc nhẫn, nhưng tại sao anh phải giấu? Và bà – bà cô của Phong – biết gì về chuyện này?

Huyền đặt cuốn sổ xuống, nhìn chiếc nhẫn. Cô thử đeo nó lần nữa, cảm giác kim loại lạnh buốt như gợi lại ký ức về những ngày tháng cũ. Cô nhớ lần đầu Phong đeo chiếc nhẫn này, trong một buổi chiều mưa trên cánh đồng Dã Quỳ. Anh nói nó là lời hứa, rằng dù thế giới có sụp đổ, anh vẫn sẽ ở bên cô. Nhưng rồi anh biến mất, để lại cô với những câu hỏi không lời đáp. Giờ đây, chiếc nhẫn này dường như không chỉ là kỷ vật, mà là một phần của bí mật mà Phong muốn cô tìm ra.

Cô lật tiếp cuốn sổ, nhưng các trang sau càng khó hiểu hơn. Một số dòng bị gạch xóa mạnh tay, như thể Phong không muốn ai đọc được. Một trang ghi: “Quán cà phê cũ, 8 giờ tối. Nếu mình không trở lại, Huyền sẽ là người tiếp theo.” Lòng cô lạnh đi. Người tiếp theo? Nghĩa là gì? Cô nhớ mẩu giấy kẹp trong sổ: “Đừng đi quán cà phê. Họ đang đợi.” Lời cảnh báo ấy giờ đây càng khiến cô bất an. Có phải Phong đang cố bảo vệ cô, hay chính anh đang kéo cô vào một trò chơi nguy hiểm?

Tiếng mưa ngoài trời bỗng mạnh hơn, gió rít qua khe cửa, làm ngọn đèn dầu chập chờn. Huyền giật mình khi nghe một âm thanh khác – không phải tiếng mưa, mà là tiếng gỗ kêu cót két từ phía phòng khách. Cô nắm chặt cuốn sổ, đứng dậy, và chậm rãi tiến ra cửa. Ánh sáng yếu ớt từ đèn dầu không đủ chiếu sáng cả căn phòng, nhưng cô thấy rõ một điều: cánh cửa chính, mà cô chắc chắn đã khóa, giờ đang hé mở. Gió lạnh ùa vào, mang theo hơi sương mù.

“Ai đó?” Huyền gọi, giọng cô vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng mưa đều đều. Cô bước đến cửa, tay run run kéo nó đóng lại, nhưng khi quay lại, cô gần như hét lên. Trên bàn gỗ, nơi cô để cuốn sổ và chiếc nhẫn, giờ xuất hiện một vật mới: một bông hoa dã quỳ, còn ướt sũng nước mưa, nằm ngay cạnh chiếc nhẫn. Huyền lùi lại, tim đập thình thịch. Cô không nghe thấy ai vào nhà, không thấy bất kỳ dấu chân nào trên sàn ướt. Vậy bông hoa này từ đâu ra?

Cô nhặt bông hoa lên, cánh hoa vàng rực giờ ủ rũ dưới lớp nước mưa. Phong từng hái những bông dã quỳ như thế này cho cô, từng nói chúng là biểu tượng của thị trấn này – của những ngày họ bên nhau. Nhưng giờ, bông hoa này lại khiến cô cảm thấy như bị theo dõi. Cô nhìn quanh, nhưng ngôi nhà vẫn im lìm, chỉ có tiếng mưa và tiếng gió rít ngoài kia.

Huyền trở lại ghế, ôm cuốn sổ vào lòng. Cô không muốn thừa nhận, nhưng nỗi sợ đang len lỏi trong cô. Ngôi nhà này không chỉ là nơi lưu giữ ký ức, mà còn là một mê cung của những bí ẩn. Cô lật lại cuốn sổ, tìm kiếm thêm manh mối. Một trang gần cuối, bị kẹp bởi một mẩu giấy nhỏ, ghi: “Nếu em đọc được, hãy đi khỏi đây. Đừng tìm anh.” Lời nhắn này khác với những dòng trước – giọng điệu tuyệt vọng hơn, như thể Phong biết mình đang đối mặt với nguy hiểm.

Cô siết chặt bông hoa dã quỳ, cánh hoa mềm nhũn trong tay. Đi khỏi đây? Bỏ lại tất cả? Cô không thể. Không phải sau khi đã đến đây, sau khi đã cầm chiếc nhẫn và đọc những dòng chữ của anh. Huyền nhìn ra cửa sổ, nơi sương mù vẫn bám chặt lấy con đường dẫn xuống thị trấn. Cô biết mình phải tìm quán cà phê cũ, dù Phong đã cảnh báo. Có lẽ đó là nơi cô sẽ tìm thấy câu trả lời – hoặc đối mặt với điều mà anh sợ hãi.

Mưa vẫn rơi, và sương mù càng dày đặc. Huyền không biết điều gì đang chờ đợi cô, nhưng cô cảm nhận rõ một điều: ngôi nhà này, và cả thị trấn này, đang giữ một bí mật mà cô chỉ vừa chạm đến bề mặt.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×