chiếc nhẫn dưới màn sương

Chương 5: Cánh Đồng Dã Quỳ Ướt Át


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Mưa đã ngớt, nhưng sương mù vẫn bám chặt lấy thị trấn Dã Quỳ, như một tấm màn che giấu mọi bí mật. Huyền đứng trước cửa ngôi nhà cổ, tay siết chặt chiếc ô xám, mắt hướng về con đường dẫn xuống cánh đồng Dã Quỳ. Bông hoa ướt sũng đêm qua vẫn nằm trên bàn gỗ, cạnh cuốn nhật ký của Phong, như một lời mời gọi cô bước ra ngoài. Lời cảnh báo trong sổ – “Đừng đi quán cà phê. Họ đang đợi.” – vang vọng trong đầu, nhưng cô không thể ở yên. Cánh đồng Dã Quỳ, nơi cô và Phong từng nắm tay nhau dưới ánh hoàng hôn, dường như đang gọi cô.

Huyền khoác áo mưa, nhét chiếc nhẫn bạc khắc H & P vào túi áo, và bước ra con đường đá trơn trượt. Sương mù quấn quanh cô, làm mờ những hàng cây hai bên. Tiếng mưa tí tách trên ô hòa lẫn với nhịp tim cô, vừa hồi hộp vừa bất an. Cuốn nhật ký của Phong nhắc đến cánh đồng này, trong một dòng chữ ngắn: “Ngày 22/6, Dã Quỳ. Mình để lại dấu hiệu cho em.” Dấu hiệu gì? Cô không biết, nhưng trực giác mách bảo rằng câu trả lời đang chờ cô ở đó.

Con đường dẫn đến cánh đồng uốn lượn qua những ngọn đồi thấp. Càng đi, sương mù càng dày, như muốn nuốt chửng mọi thứ. Huyền dừng lại khi cánh đồng hiện ra trước mắt. Những bông dã quỳ vàng rực giờ cúi đầu dưới lớp nước mưa, ướt át và ủ rũ. Cô nhớ những buổi chiều hè năm xưa, khi Phong hái một bông hoa cài lên tóc cô, cười nói rằng chúng đẹp như nụ cười của cô. Nhưng giờ, cánh đồng này chỉ mang lại cảm giác trống vắng, như thể nó cũng đang chờ đợi điều gì đó.

Huyền bước vào cánh đồng, cỏ ướt thấm qua đế giày. Cô không biết mình đang tìm gì, nhưng ánh mắt lướt qua từng bụi hoa, từng khoảng đất. Gần một cây cổ thụ giữa cánh đồng, cô nhận ra một điều kỳ lạ: một vòng hoa dã quỳ được xếp thành hình tròn, như một dấu hiệu cố ý. Tim cô đập mạnh. Cô quỳ xuống, sương mù lạnh buốt quấn lấy đầu gối. Ở trung tâm vòng hoa, một hòn đá nhỏ được đặt ngay ngắn, bên dưới là một mẩu giấy gấp đôi, bọc trong túi nhựa để tránh mưa.

Huyền run run mở túi, lấy mẩu giấy ra. Chữ viết của Phong, như mọi lần, nghiêng nghiêng và vội vã: “Huyền, nếu em tìm thấy, hãy nhớ: đừng tin những gì họ nói về anh. Đi đến cây cầu cũ, nhưng cẩn thận.” Cô nắm chặt mẩu giấy, nhìn quanh. Cánh đồng vắng lặng, chỉ có tiếng gió rít qua những bông dã quỳ. Cây cầu cũ? Cô biết nơi đó, ở rìa thị trấn, nơi cô và Phong từng ngồi hàng giờ, nghe tiếng nước chảy dưới cầu. Nhưng tại sao Phong lại dẫn cô đi vòng quanh như thế này? Và “họ” là ai, mà anh nhắc đến với sự sợ hãi rõ ràng?

Cô đứng dậy, định rời đi, thì một âm thanh khiến cô khựng lại – tiếng cành cây gãy, không xa chỗ cô đứng. Huyền quay lại, ánh mắt quét qua cánh đồng mù sương. Một bóng dáng mờ mờ xuất hiện, đứng dưới tán cây cổ thụ cách đó vài mét. Người đó mặc áo mưa trùm kín, khuôn mặt ẩn trong bóng tối. Huyền siết chặt chiếc ô, giọng run run: “Phong? Là anh phải không?”

Bóng dáng không trả lời, chỉ đứng im, như đang quan sát cô. Rồi, chậm rãi, họ giơ tay, chỉ về phía cây cầu cũ ở cuối cánh đồng, trước khi quay người và tan vào màn sương. Huyền muốn gọi, muốn chạy theo, nhưng đôi chân cô như chôn chặt. Cô không chắc đó là Phong, hay chỉ là một ảo ảnh do trái tim cô tự vẽ nên. Nhưng cử chỉ ấy, cách họ chỉ tay, gợi lên một cảm giác quen thuộc đến đau lòng.

Huyền bước về phía cây cầu, tim đập thình thịch. Con đường đất lầy lội, sương mù càng dày đặc hơn. Khi đến gần, cô thấy cây cầu gỗ cũ kỹ, bắc qua con suối nhỏ, giờ đục ngầu vì mưa. Dưới chân cầu, một vật lấp lánh dưới ánh sáng mờ nhạt. Cô cúi xuống, nhặt lên – một chiếc lắc tay bạc, khắc chữ H. Đây là món quà cô tặng Phong năm xưa, để đáp lại chiếc nhẫn anh tặng cô. Nhưng tại sao nó lại ở đây? Và tại sao chỉ có chữ H, không phải H & P như chiếc nhẫn?

Cô nắm chặt chiếc lắc, cảm giác lạnh buốt lan tỏa. Một ký ức ùa về: đêm cuối cùng cô gặp Phong, anh đã đeo chiếc lắc này, nói rằng nó là vật may mắn của anh. Nhưng khi anh rời đi, cô không bao giờ thấy nó nữa. Giờ nó xuất hiện, như một lời nhắn rằng Phong đã ở đây, hoặc ai đó muốn cô nghĩ như vậy.

Huyền nhìn ra con suối, nơi sương mù trôi lững lờ trên mặt nước. Cô muốn tin rằng Phong đang cố liên lạc với cô, nhưng nỗi nghi ngờ cứ lớn dần. Nếu anh thực sự ở đây, tại sao không xuất hiện? Nếu không phải anh, thì ai đang dẫn dắt cô qua những manh mối này? Cô nghĩ đến lời cảnh báo trong nhật ký: “Đừng tin những gì họ nói về anh.” Có phải “họ” là người dân thị trấn? Hay một thế lực nào đó mà Phong đã dính líu?

Mưa bắt đầu rơi trở lại, những giọt nhỏ lấm tấm trên áo cô. Huyền cất chiếc lắc vào túi, cùng với mẩu giấy. Cô biết mình không thể dừng lại, dù mỗi bước đi dường như đưa cô đến gần một sự thật mà cô chưa sẵn sàng đối mặt. Cánh đồng Dã Quỳ phía sau vẫn im lìm, nhưng cô cảm giác ánh mắt vô hình vẫn đang dõi theo, ẩn trong màn sương.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×