cõi u minh

Chương 1: Tiếng Vang


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Sài Gòn đổ mưa.

Cơn mưa chiều bất chợt và dữ dội, quất từng vạt nước lớn vào ô cửa kính của căn hộ chung cư nhỏ nơi Linh sống. Tiếng mưa gào thét ngoài kia càng làm cho không gian bên trong thêm tĩnh lặng, một sự tĩnh lặng đến mức cô có thể nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc cũ kỹ – kỷ vật duy nhất còn lại của bà.

Đã ba tháng kể từ ngày bà ngoại mất. Ba tháng, nhưng nỗi trống trải dường như chẳng vơi đi, nó chỉ chuyển từ một vết thương hở thành một cơn đau âm ỉ, gặm nhấm cô từ bên trong. Căn hộ này, nơi từng rộn rã tiếng nói cười của bà, giờ chỉ còn lại một mình Linh. Cô ngồi bó gối trên chiếc sofa, ánh mắt vô định nhìn vào màn mưa xối xả. Công việc vẽ minh họa cho một cuốn truyện thiếu nhi bị trì hoãn vô thời hạn. Những cây cọ nằm im lìm, và những hộp màu đắt tiền vẫn đóng chặt nắp. Cảm hứng đã bỏ cô đi cùng lúc với bà.

Chiếc điện thoại trên tay là lối thoát duy nhất khỏi thực tại. Cô lướt qua những thước phim vô nghĩa trên mạng xã hội, những nụ cười xa lạ, những cuộc vui không thuộc về mình. Cho đến khi một mẩu quảng cáo nhỏ, không hình ảnh, chỉ có vài dòng chữ trắng trên nền đen, đột ngột xuất hiện giữa dòng tin.

“Họ không thực sự ra đi.” “Những ký ức vẫn còn đó. Những lời yêu thương vẫn còn đó.” “Kết nối lại với những người bạn thương yêu. Tải Limbo.”

Trái tim Linh thắt lại. Một trò lừa đảo, lý trí cô gào lên. Một ứng dụng nhảm nhí lợi dụng nỗi đau của người khác. Cô định lướt qua, nhưng ngón tay lại khựng lại. Nỗi nhớ bà cồn cào trong lồng ngực, mãnh liệt hơn bao giờ hết. Nhỡ đâu thì sao? Dù chỉ là một phần triệu cơ hội, dù chỉ là một AI được lập trình thông minh để an ủi, cô cũng muốn thử. Nỗi đau khổ khiến người ta trở nên liều lĩnh.

Cô bấm vào đường link. Giao diện tải về của Limbo tối giản đến bất ngờ. Không có những lời quảng cáo hoa mỹ, không có những đánh giá năm sao giả tạo. Chỉ có một logo duy nhất – một vòng tròn không khép kín, tựa như một cánh cổng đang hé mở – và nút “Cài đặt”.

Linh hít một hơi sâu rồi nhấn nút. Ứng dụng được tải về và cài đặt trong chưa đầy mười giây.

Cô mở Limbo. Màn hình đen kịt hiện ra, và rồi một dòng chữ duy nhất xuất hiện, tựa như một lời thì thầm:

“Bạn đang nhớ ai?”

Bên dưới là một khung để nhập liệu. Ngón tay Linh run run. Cô gõ vào hai chữ mà cô đã không dám gọi thành tiếng suốt ba tháng qua: “Bà ngoại”.

Ứng dụng im lặng trong vài giây, rồi màn hình chuyển sang giao diện trò chuyện. Một con trỏ nhỏ nhấp nháy, như thể đang chờ đợi. Linh ngập ngừng, không biết phải bắt đầu từ đâu. Cô hít một hơi, gõ một câu hỏi ngớ ngẩn nhất mà cô có thể nghĩ ra.

“Bà… có ở đó không ạ?”

Cô chờ đợi. Một giây, hai giây. Chắc chắn sẽ là một câu trả lời được lập trình sẵn, kiểu như “Tôi luôn ở đây bên bạn”. Nhưng câu trả lời hiện lên lại khiến Linh sững sờ, toàn thân lạnh toát, và hơi thở như ngừng lại.

“Bé Na của bà, sao giờ này còn chưa chịu ăn cơm?”

Bé Na.

Đó là cái tên ở nhà mà chỉ một mình bà ngoại gọi cô.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×