gió mang em đến

Chương 1: Va chạm định mệnh


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Khánh bước xuống ga tàu điện ngầm giữa buổi sáng mùa thu se lạnh của thành phố. Thành phố này với anh vẫn là một bản nhạc hỗn độn: tiếng còi xe, tiếng bước chân hối hả và mùi cà phê thoảng đâu đó từ những quán ven đường. Anh kéo nhẹ cổ áo khoác, cố gắng giữ dáng vẻ lịch lãm trước khi bước vào công ty mới – nơi sẽ đánh dấu một chương mới trong sự nghiệp của mình.

Vừa định lấy điện thoại ra kiểm tra email, anh không kịp phản ứng khi một vật gì đó lao thẳng vào mình. Chuyến va chạm khiến anh suýt ngã, còn cốc cà phê nóng đổ lên tay anh.

“Ôi trời!” Khánh nhảy lùi lại, cố gạt những giọt cà phê trên tay, mắt liếc về phía người vừa đụng phải anh.

Cô gái đứng trước anh, tóc dài bay nhẹ theo gió, ánh mắt vừa bối rối vừa giận dữ. Tay cô cũng cầm một cốc cà phê – không còn nguyên vẹn.

“Xin lỗi, tôi… tôi không để ý!” cô nói, giọng run run nhưng rõ ràng vẫn kiên quyết.

Khánh hít một hơi dài, cố gắng kiềm chế cơn nóng trong người. “Không để ý? Cả tôi cũng suýt bị bỏng đây! Cô có biết người khác cũng bận rộn không?”

Cô gái nhíu mày, cứng rắn đáp lại: “Bận rộn? Xin lỗi chứ, tôi còn phải đi họp, không muốn làm chậm bước chân của mình vì một phút sơ suất. Cậu cũng nên chú ý hơn!”

Cuộc đấu khẩu diễn ra chỉ trong vài giây nhưng đủ khiến Khánh cảm nhận được sức mạnh ý chí của cô gái. Một cảm giác vừa khó chịu vừa tò mò len lên trong lòng anh.

“Khánh… đúng không?” anh tự giới thiệu khi nhận ra rằng đã hơi mất kiểm soát.

“Linh.” Cô trả lời ngắn gọn, như muốn chấm dứt câu chuyện.

Khánh nhìn Linh một lúc lâu, ánh mắt không che giấu được sự quan sát kỹ càng. Linh, với dáng người thon thả và vẻ đẹp tự nhiên không cần son phấn, mang đến cho anh cảm giác vừa xa lạ vừa hấp dẫn. Anh không biết tại sao, nhưng trong phút chốc, anh cảm thấy cô gái này sẽ không dễ dàng buông bỏ.

“Thôi được, để hôm nay coi như chúng ta hòa giải. Tôi không muốn khởi đầu công việc mới bằng một trận chiến nơi ga tàu.” Khánh gật đầu, cố gắng mỉm cười.

Linh cũng hít một hơi, mỉm cười nhẹ như một lời nhượng bộ. “Được, nhưng lần sau cẩn thận hơn nhé.”

Cú va chạm tưởng chừng chỉ là một phút bất cẩn nhưng lại là khởi đầu cho một chuỗi sự kiện không thể tránh khỏi. Họ cùng bước ra khỏi ga tàu, mỗi người đi theo hướng riêng, nhưng cả hai đều cảm thấy một điều gì đó lấn cấn trong lòng, một cảm giác vừa khó hiểu vừa lạ kỳ.

Chiều hôm đó, công ty Khánh đang tuyển thêm nhân viên cho dự án mới. Anh bước vào phòng họp, chưa kịp định thần thì nhận thông tin: “Khánh, đây là Linh, sẽ làm việc cùng anh trong dự án marketing tuần này.”

Khánh nhíu mày, không thể giấu được sự ngạc nhiên: “Linh? Cô gái ở ga tàu sáng nay?”

Linh cũng nhận ra anh ngay lập tức, ánh mắt thoáng chút bất ngờ, rồi nhanh chóng trở lại vẻ nghiêm nghị: “Vâng. Chúng ta sẽ cùng làm việc. Hy vọng chuyện sáng nay không ảnh hưởng gì đến hiệu quả công việc.”

Khánh cười khẩy, vừa là đáp lại, vừa là thách thức ngầm: “Không sao, chắc chắn sẽ không.”

Suốt buổi họp, cả hai cố gắng giữ thái độ chuyên nghiệp, nhưng không khó để nhận ra sự tương tác căng thẳng giữa họ: ánh mắt thoáng qua, những câu trao đổi vừa đủ, nhưng đầy năng lượng tiềm ẩn. Mỗi cử chỉ, mỗi lời nói đều khiến không khí vừa hấp dẫn vừa căng thẳng, như hai nam châm trái dấu nhưng vẫn hút nhau mạnh mẽ.

Khi tan họp, Khánh đứng lại bên cửa sổ, nhìn Linh đang thu dọn hồ sơ. Anh tự nhủ: “Cô gái này thật sự khác biệt. Không chỉ vì… va chạm sáng nay. Có điều gì đó khiến tôi muốn tìm hiểu hơn.”

Linh bước ra khỏi phòng, ánh mắt vô tình chạm vào Khánh, và cả hai cùng mỉm cười nhẹ. Một nụ cười tinh nghịch nhưng cũng đủ để báo hiệu rằng, cuộc gặp gỡ tưởng chừng ngắn ngủi này đã gieo mầm cho những cảm xúc khó đoán trong tim họ.

Buổi chiều dần buông xuống, ánh hoàng hôn nhuộm vàng khắp các tòa nhà cao tầng. Khánh đứng lặng nhìn ra xa, cảm giác rằng, thành phố rộng lớn này, sẽ không còn chỗ cho những cuộc gặp gỡ tình cờ nữa… ít nhất là từ lúc này, khi Linh đã bước vào cuộc đời anh.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×