Sáng hôm sau, Khánh bước vào văn phòng với tâm trạng vừa háo hức vừa… hơi ngại ngùng. Anh biết hôm nay sẽ phải làm việc trực tiếp với Linh – cô gái mà sáng hôm qua anh đã va chạm nơi ga tàu. Sự tò mò xen lẫn một chút bực bội vẫn còn đọng lại trong lòng.
Linh đã đến sớm hơn, đang đứng trước bàn làm việc của mình, tay cầm một đống hồ sơ. Khi nhìn thấy Khánh, ánh mắt cô lóe lên một chút cảnh giác, rồi nhanh chóng trở lại vẻ chuyên nghiệp.
“Khánh, hôm nay chúng ta sẽ làm việc cùng nhau về chiến dịch quảng cáo cho dự án mới. Tôi đã chuẩn bị sơ bộ kế hoạch, anh xem trước nhé,” Linh nói, giọng đều đều nhưng vẫn giữ khoảng cách.
Khánh nhận hồ sơ, mở ra xem. Tuy nhiên, khi lướt qua, anh thấy vài điểm trong bản kế hoạch không hợp lý: mục tiêu chưa rõ ràng, ngân sách phân bổ có phần quá chặt chẽ. Anh muốn góp ý, nhưng cách anh phát biểu lại khiến Linh hiểu lầm.
“Anh nghĩ là, nếu làm theo cách này, chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn. Tôi có vài ý kiến để cải thiện,” Khánh bắt đầu, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn.
Linh nhướng mày, hơi nghi ngờ: “Anh có chắc mình hiểu dự án không? Tôi đã nghiên cứu kỹ lắm rồi, anh chỉ mới xem sơ qua mà đã vội cho ý kiến.”
Khánh cười khẩy, hơi khó chịu: “Mới xem sơ qua thôi nhưng đủ để nhận ra một số điểm không ổn. Tôi tin rằng tôi hiểu vấn đề hơn cô tưởng.”
“Cứ tưởng? Anh đang nói gì vậy? Đừng tưởng mình giỏi hơn người khác chỉ vì một vài phút đọc tài liệu!” Linh nghiến răng, giọng căng lên.
Không khí trong phòng bỗng dưng trở nên ngột ngạt. Các đồng nghiệp xung quanh lảng tránh ánh mắt của hai người, biết rằng một trận đấu khẩu nho nhỏ sắp nổ ra.
Khánh đứng thẳng người, giọng lạnh lùng: “Cô có thể làm việc chuyên nghiệp hơn không? Tôi chỉ đưa ra ý kiến để dự án tốt hơn. Không cần phải cáu gắt.”
Linh hít một hơi thật sâu, cố kiềm chế, nhưng vẫn không nhịn được: “Chuyên nghiệp? Anh đang dạy tôi làm việc à? Tôi đã từng làm dự án lớn hơn gấp nhiều lần, đừng nghĩ mình mới vào công ty mà tôi sẽ nghe theo ý kiến vô căn cứ của anh!”
Khánh nhướn mày, đôi mắt ánh lên sự thách thức: “Vô căn cứ? Cô nói vậy vì chưa lắng nghe đầy đủ. Tôi không định áp đặt, nhưng nếu cô cứ khăng khăng, dự án sẽ lâm vào rủi ro.”
“Rủi ro? Anh thật ngây thơ. Tôi biết mình đang làm gì!” Linh gắt lên, hai tay đặt lên bàn, nhấn mạnh lời nói.
Cả hai đứng đó, đối diện nhau, như hai lực lượng trái dấu va chạm. Đồng nghiệp quanh đó chỉ biết đứng nhìn, không dám chen vào. Không khí căng thẳng khiến văn phòng dường như tạm dừng nhịp thở.
Bỗng nhiên, Linh lấy một tờ giấy từ hồ sơ đưa ra: “Nếu anh dám chứng minh mình đúng, hãy tự mình sửa thử. Tôi sẽ xem kết quả.”
Khánh nhận lấy tờ giấy, cười nhếch mép: “Được, tôi sẽ chứng minh cho cô thấy. Nhưng cô cũng nên mở lòng một chút.”
Cú va chạm đầu tiên này không chỉ là về dự án, mà còn là một màn “thử lửa” cho cả hai. Họ nhìn nhau với sự thách thức, vừa bực bội vừa tò mò, như một trò chơi trí tuệ đầy hấp dẫn.
Khi buổi sáng trôi qua, Linh và Khánh vẫn chưa ai chịu nhượng bộ. Nhưng trong lòng cả hai, một cảm giác lạ lùng len lỏi – sự tò mò và hứng thú với đối phương. Linh không thể phủ nhận rằng, Khánh mạnh mẽ, dứt khoát nhưng cũng thông minh; Khánh cũng thấy Linh quyết đoán, không dễ bị khuất phục.
Buổi trưa, khi mọi người ra ngoài ăn, Khánh đứng lại nhìn bản kế hoạch trên bàn. Anh tự nhủ: “Cô ấy đúng là một đối thủ đáng gờm. Nhưng cũng… thú vị.”
Linh, khi rời phòng, cũng lén liếc về phía Khánh. Một nụ cười nhạt thoáng qua, nhưng không ai nhận ra. Chính những trận đấu khẩu tưởng như căng thẳng này lại chính là bước khởi đầu cho mối quan hệ đầy hấp dẫn và bất ngờ về sau.