Sau khoảnh khắc dạo phố và uống cà phê tối hôm trước, mối quan hệ giữa Khánh và Linh bước sang một giai đoạn mới, kín đáo nhưng ngọt ngào. Họ không vội vàng công khai với đồng nghiệp, nhưng mỗi lần gặp nhau, khoảng cách giữa hai người dường như bị rút ngắn.
Một buổi chiều thứ sáu, sau giờ làm, Khánh nhắn tin cho Linh:
"Cô rảnh không? Tôi có một nơi muốn dẫn cô đi. Hứa sẽ vui và không đông người."
Linh cười một mình trước màn hình điện thoại, đáp:
"Ừ, tôi đi. Nhưng nếu không vui, anh chịu trách nhiệm nhé."
Khánh lái xe đưa Linh đến một quán cà phê nhỏ, nằm khuất trong con phố yên tĩnh, nơi ánh sáng vàng nhạt và mùi hương cà phê pha trộn cùng mùi bánh ngọt tạo cảm giác ấm áp.
“Cô thích không gian thế này?” Khánh hỏi, mở cửa cho Linh bước xuống xe.
“Rất thích,” Linh trả lời, nụ cười thoáng hiện trên môi, ánh mắt lấp lánh.
Họ chọn một bàn ngay cạnh cửa sổ, nhìn ra phố vắng. Cả hai cùng trò chuyện về những sở thích nhỏ, từ những bộ phim hay, những bài nhạc yêu thích đến những món ăn họ thích. Khánh kể vài kỷ niệm dở khóc dở cười thời sinh viên, khiến Linh cười vang, ánh mắt rạng rỡ.
“Anh lúc nào cũng làm tôi cười,” Linh nói, hơi nghiêng người về phía Khánh.
“Cô cũng vậy. Tôi chẳng ngờ, ngồi cạnh cô lại dễ chịu đến vậy,” Khánh đáp, ánh mắt dịu dàng.
Sau khi uống cà phê xong, họ cùng nhau đi dạo trong con phố nhỏ, nơi những ánh đèn vàng phản chiếu trên mặt đường. Khánh bất ngờ nắm nhẹ tay Linh, vừa đủ để cô cảm nhận được sự ấm áp nhưng không quá lộ liễu.
“Anh… thật sự không định buông tay tôi à?” Linh hỏi, nụ cười pha chút ngượng ngùng.
Khánh nhìn thẳng vào mắt cô, nụ cười nhẹ: “Không. Tôi muốn đi bên cô một chút, mỗi khi có thể.”
Linh hơi đỏ mặt, nhưng trong lòng lại thấy vui và an toàn. Họ cùng đi qua những con đường yên tĩnh, nói chuyện đủ chuyện, cười đùa đủ chuyện.
Trên một chiếc ghế đá dưới hàng cây, Khánh rút từ túi một chiếc bánh ngọt nhỏ, đưa cho Linh:
“Cô ăn đi, tôi mua cho cô đấy. Nhìn cô cười khi ăn bánh… tôi cũng thấy vui lắm.”
Linh nhận lấy, cười khẽ: “Anh biết tôi thích bánh này sao?”
“Dĩ nhiên. Tôi nhớ hết mọi thứ về cô mà,” Khánh đáp, ánh mắt sáng lên.
Khoảnh khắc ấy, trong ánh đèn vàng nhạt, không gian yên tĩnh, trái tim họ gần như cùng nhịp. Những cái nhìn, những nụ cười, những cử chỉ nhỏ… tất cả đều tạo nên một mảng màu ngọt ngào, khiến cả Khánh và Linh cảm nhận được sự rung động mà họ chưa từng trải qua.
Khi đêm xuống, họ cùng nhau trở về, nhưng không ai muốn rời xa nhau quá nhanh. Cả hai đứng trước cổng nhà Linh, ánh trăng chiếu nhẹ, gió thổi mơn man.
“Ngày mai… chúng ta lại gặp nhau chứ?” Linh hỏi, giọng trầm ấm.
“Chắc chắn,” Khánh đáp, nắm tay cô một lần nữa, rồi mới thả ra, giữ lại nụ cười dịu dàng trong ánh mắt.
Hẹn hò lén lút, nhưng mỗi khoảnh khắc đều trở nên đặc biệt. Từ những cử chỉ nhỏ, những nụ cười e thẹn, Khánh và Linh bắt đầu nhận ra rằng, tình cảm giữa họ đang nở rộ – ngọt ngào, tinh nghịch và đầy hứa hẹn.