gió mang em đến

Chương 6: Khoảnh khắc lãng mạn đầu tiên


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Buổi tối thứ bảy, sau một tuần làm việc căng thẳng, Khánh nhận được tin nhắn từ Linh:

"Hôm nay, anh có muốn đi xem phim không? Tôi nghe nói rạp mới vừa chiếu bộ phim hay."

Khánh nhìn tin nhắn, nụ cười thoáng hiện trên môi. Trong lòng anh, một cảm giác háo hức lạ lùng lan tỏa. Anh nhanh chóng trả lời:

"Được, tôi sẽ đến đón cô lúc 7 giờ."

Đúng 7 giờ, Khánh xuất hiện trước nhà Linh, tay cầm hai vé xem phim và một ly cà phê nóng. Linh mở cửa, ánh mắt lóe lên sự ngạc nhiên dễ thương.

“Cà phê sao?” cô hỏi, hơi nghiêng đầu.

“Dĩ nhiên rồi. Xem phim mà không có cà phê thì chẳng còn vui nữa,” Khánh đáp, cười nhếch mép.

Họ cùng nhau bước vào rạp, chọn chỗ ngồi ở giữa để thoải mái thưởng thức bộ phim. Khi ánh đèn tắt, màn hình lớn chiếu lên những cảnh tình cảm lãng mạn, Khánh bất giác liếc sang Linh. Ánh mắt cô chăm chú, nhưng thoáng đỏ mặt khi một cảnh tình cảm nhẹ xuất hiện trên màn hình.

Khánh nhếch môi cười, tự nhủ: “Cô ấy thật sự dễ thương.”

Trong suốt bộ phim, Linh và Khánh nhiều lần tình cờ chạm tay nhau khi lấy bỏng ngô, khiến cả hai đều cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy qua. Không ai nói gì, chỉ là những ánh nhìn thoáng qua và nụ cười e thẹn.

Khi phim kết thúc, Khánh đề nghị đi dạo quanh phố đèn vàng, nơi ánh sáng từ những quán cà phê và cửa hiệu phản chiếu trên mặt đường ướt bóng mưa nhẹ. Họ đi cạnh nhau, khoảng cách vừa đủ để trò chuyện thoải mái.

“Bộ phim hay thật đấy,” Linh nói, ánh mắt nhìn lên bầu trời đêm lấp lánh ánh đèn.

“Ừ, nhưng có lẽ… xem phim cùng cô thú vị hơn nhiều,” Khánh đáp, ánh mắt dừng lại ở cô, dịu dàng nhưng chân thành.

Linh hơi đỏ mặt, mỉm cười khẽ. Cô cảm nhận được một sự ấm áp lan tỏa từ Khánh, khiến cô cảm thấy an tâm và rung động nhẹ.

Họ dừng chân trước một quán cà phê nhỏ ven đường. Khánh kéo ghế, mời Linh ngồi. “Uống một chút để ấm người nào.”

Ngồi đối diện nhau, trong ánh sáng vàng nhạt và mùi cà phê thơm nồng, họ bắt đầu trò chuyện nhiều hơn về sở thích, ước mơ và những câu chuyện đời thường. Từng câu chuyện nhỏ như những sợi dây vô hình nối hai trái tim lại gần nhau hơn.

Khi đêm về khuya, họ bước ra khỏi quán cà phê. Trước khi chia tay, Khánh nhẹ nhàng đưa tay che mái tóc bay của Linh khỏi gió: “Hôm nay… rất vui khi đi cùng cô.”

Linh nhìn thẳng vào mắt anh, một nụ cười tinh nghịch nhưng ẩn chứa sự rung động: “Tôi cũng vậy. Lâu lắm rồi mới có buổi tối dễ chịu như thế.”

Khoảnh khắc ấy, giữa ánh đèn vàng và làn gió mát, tim họ như cùng nhịp. Không lời nào cần nói thêm, nhưng cả hai đều cảm nhận được một điều: tình cảm đã bắt đầu nảy nở, nhẹ nhàng, ngọt ngào, và đầy hứa hẹn.

Đêm đó, khi Linh bước vào nhà, cô lặng người một lúc, mỉm cười. Khánh cũng về nhà, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp và mong chờ ngày mai – để tiếp tục những khoảnh khắc bên nhau, từ đồng nghiệp, từ bạn bè… đến có thể là một thứ gì đó hơn thế.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×