giữa hai ngã rẽ

Chương 3: Buộc phải đồng hành


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Một tuần sau, công ty tổ chức cuộc họp quan trọng về dự án mới – hợp đồng hợp tác với một tập đoàn lớn. Ai cũng căng thẳng, bởi nếu dự án này thành công, đó sẽ là bước ngoặt cho cả phòng.

Trưởng phòng dự án – cô gái ấy, tên Khánh An – đứng trước màn hình trình chiếu, giọng dứt khoát:
“Đây là dự án trọng điểm, yêu cầu tiến độ nhanh và chính xác. Tôi sẽ phụ trách chung, còn anh Nam…” – ánh mắt lướt qua Nam, ánh lên chút thách thức – “sẽ là trợ lý trực tiếp của tôi.”

Cả phòng xôn xao. Một số đồng nghiệp thì thầm:
“Chà, mới vào mà đã được làm trợ lý trưởng phòng, may mắn ghê.”
“May mắn á? Làm việc trực tiếp với chị An, khéo thành xui xẻo luôn ấy.”

Nam thở dài. Anh biết rõ sẽ chẳng dễ dàng, nhưng vẫn gật đầu:
“Tôi sẽ cố gắng hết sức.”


Buổi chiều, họ cùng đến gặp khách hàng để bàn thảo chi tiết.

Trong quán café sang trọng, không khí nghiêm túc, Khánh An trình bày bản kế hoạch bằng giọng đầy tự tin. Nhưng đến phần số liệu chi tiết, bất ngờ máy tính cô bị treo.

Khách hàng bắt đầu mất kiên nhẫn:
“Chúng tôi cần con số ngay, không thể chờ thêm.”

Khánh An thoáng bối rối. Chính lúc đó, Nam nhanh chóng mở laptop của mình, trích xuất dữ liệu dự phòng mà anh đã chuẩn bị từ trước.

Anh nhìn thẳng khách hàng, nói bình tĩnh:
“Đây là số liệu mới nhất, chúng tôi đã tính đến phương án dự phòng. Mời anh xem qua.”

Khách hàng gật gù hài lòng. Cuộc họp kết thúc thuận lợi.

Ra khỏi quán, Khánh An khựng lại, nhìn Nam với ánh mắt khó đoán:
“Anh… đã chuẩn bị cả phương án dự phòng?”

Nam mỉm cười:
“Làm việc với chị, tôi đoán chắc chắn sẽ có bất ngờ. Cẩn thận một chút cũng không thừa.”

Khánh An im lặng vài giây, rồi bỗng bật cười khẽ – nụ cười đầu tiên Nam thấy kể từ khi quen cô.

Nhưng hợp tác không có nghĩa là êm đềm. Trong những ngày tiếp theo, họ liên tục phải làm việc khuya, chạy số liệu, chỉnh sửa kế hoạch.

Có những lúc tranh cãi nảy lửa:
“Anh không hiểu ý tôi à? Tôi muốn bản báo cáo ngắn gọn hơn.”
“Nhưng nếu lược bỏ chỗ đó, khách hàng sẽ thấy thiếu minh chứng. Chị muốn tôi làm cẩu thả sao?”

Thế nhưng cũng có những lúc, khi đồng hồ chỉ sang 1 giờ sáng, hai người cùng ngồi trong văn phòng vắng, mắt chạm nhau trong ánh đèn vàng mệt mỏi, lại thấy một cảm giác kỳ lạ: không còn chỉ là đồng nghiệp đối đầu, mà là những kẻ đồng hành trên cùng một chiến tuyến.

Khánh An đóng laptop, khẽ ngả người ra ghế:
“Có lẽ tôi đã đánh giá anh thấp quá.”

Nam cười nhẹ, giọng bình thản:
“Tôi cũng vậy. Chẳng ngờ chị biết chịu khó thế này.”

Hai ánh mắt vô tình chạm nhau. Không còn gai góc như lần đầu, mà dường như đã có chút ấm áp len lỏi…


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×