giữa hai ngã rẽ

Chương 4: Những điều bất ngờ


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Sau những ngày làm việc căng thẳng, dự án bước vào giai đoạn ổn định hơn. Nam và Khánh An tuy vẫn còn tranh cãi, nhưng không khí đã khác trước: không còn là sự gắt gỏng, mà giống như hai mảnh ghép trái ngược buộc phải khớp với nhau.

Một tối, cả phòng dự án kéo nhau đi ăn sau giờ làm. Tiệc tàn, ai nấy ra về, chỉ còn Nam và Khánh An cùng đi bộ về hướng bãi xe.

Không khí thành phố về đêm se lạnh. Ánh đèn đường vàng nhạt phủ xuống con phố vắng.

Nam bất giác hỏi:
“Chị không thấy mệt sao? Ngày nào cũng về muộn như thế này.”

Khánh An khẽ cười, nụ cười thoáng buồn:
“Quen rồi. Từ nhỏ đến giờ, tôi phải tự dựa vào mình. Công việc là thứ duy nhất tôi kiểm soát được.”

Nam ngạc nhiên. Anh vẫn nghĩ Khánh An chỉ là cô gái lạnh lùng, thích ra lệnh. Giờ đây, lần đầu anh thấy cô yếu mềm.

Anh chậm rãi nói:
“Ở quê tôi, người ta hay nói ‘một mình chống cả bầu trời thì dễ gãy lắm’. Tôi không nghĩ chị là kiểu người chịu đựng mãi mà không mệt.”

Khánh An thoáng khựng, rồi bật cười:
“Anh nói nghe… cũng triết lý quá nhỉ.”

Nam gãi đầu:
“Thật mà. Tôi thấy chị cố quá.”

Những ngày sau, Nam phát hiện Khánh An có nhiều điều trái ngược với vẻ ngoài:

  • Trong một buổi họp căng thẳng, khi mọi người lo lắng, cô lại trấn an cả nhóm bằng một câu bông đùa bất ngờ khiến cả phòng bật cười.

  • Trong căn-tin công ty, Khánh An ăn rất nhanh và không hề kén chọn, khác hẳn dáng vẻ sang trọng thường ngày.

  • Khi đi thực địa khảo sát, cô xắn tay áo, leo bậc cầu thang gỗ cũ kỹ không ngần ngại, còn giúp Nam xách dụng cụ.

Nam nhìn thấy ở cô không chỉ là một trưởng phòng khó tính, mà còn là một người phụ nữ kiên cường, thực tế, đôi khi đáng yêu đến lạ.

Một đêm muộn, khi cả hai cùng làm việc ở văn phòng, điện mất đột ngột. Không gian chìm trong bóng tối. Khánh An hơi hốt hoảng, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Nam bật điện thoại, ánh sáng mờ chiếu lên gương mặt cô.

Anh bật cười:
“Chị trưởng phòng lạnh lùng mà cũng biết sợ tối à?”

Khánh An giả vờ lườm:
“Tôi chỉ ngại… vấp vào bàn ghế thôi.”

Nam đưa điện thoại soi đường, giọng dịu hơn:
“Dù sao thì… có tôi ở đây.”

Khoảnh khắc ấy, cả hai chợt im lặng. Chỉ còn tiếng tim đập khe khẽ trong lồng ngực, như báo hiệu điều gì đó vừa đổi thay…


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×