Sau đêm ở bệnh viện, Khánh An bất giác để ý đến Nam nhiều hơn. Cô tò mò muốn biết, ngoài những lúc xuất hiện trong bộ sơ mi chỉnh tề ở công ty, anh thật sự sống thế nào.
Một chiều cuối tuần, cô lấy cớ cần bàn việc dự án, bất ngờ nhắn cho Nam:
“Anh đang ở đâu? Tôi qua.”
Nam thoáng ngập ngừng, nhưng rồi gửi địa chỉ.
Khánh An không khỏi sững lại khi đến nơi. Đó là một căn phòng trọ nhỏ trong khu tập thể cũ, tường loang vết ẩm, hành lang chật hẹp. Không có điều hòa, chỉ có chiếc quạt máy cũ kêu rè rè.
Nam mở cửa, ngượng ngùng:
“Xin lỗi, phòng hơi bừa một chút.”
Khánh An bước vào, ánh mắt lướt qua không gian giản dị: một cái bàn gỗ cũ, vài cuốn sách xếp ngay ngắn, một chiếc laptop cũ kỹ. Nhưng thứ khiến cô chú ý là tấm bảng treo tường chi chít ghi chú: kế hoạch, ý tưởng, sơ đồ kinh doanh được viết tay tỉ mỉ.
Cô ngạc nhiên:
“Anh… đang làm cái này sao?”
Nam gãi đầu, cười:
“Ừ. Tôi muốn một ngày nào đó mở công ty riêng, xây dựng thương hiệu từ chính bàn tay mình. Bây giờ còn nhỏ bé, nhưng tôi tin có thể làm được.”
Giọng anh không khoa trương, chỉ có sự kiên định.
Khánh An bất giác nhìn anh lâu hơn. Trong mắt Nam, cô thấy ánh sáng mà lâu rồi mình không còn cảm nhận được – một niềm tin thuần khiết, không bị che phủ bởi toan tính hay sự mệt mỏi.
Cô ngồi xuống, chạm tay vào một bản vẽ trên bàn: logo phác thảo của một công ty tưởng tượng.
“Anh tự vẽ hết?”
Nam gật:
“Ừ. Tôi không có nhiều tiền, nên cái gì cũng tự học. Có thể chưa đẹp, nhưng là ước mơ của tôi.”
Khánh An im lặng một lúc. Trong lòng cô dâng lên cảm giác lạ – vừa thương, vừa ngưỡng mộ.
Cả đời sống trong nhung lụa, cô đã quen nhìn thấy người ta chạy theo lợi ích, tranh đoạt. Lần đầu tiên, cô gặp một người đàn ông không có gì ngoài khát vọng, nhưng lại làm cô cảm thấy tin tưởng.
Khánh An khẽ nói, giọng nhẹ đi:
“Nam này… anh thật sự nghĩ mình có thể làm được chứ?”
Nam nhìn thẳng vào mắt cô, ánh nhìn vững vàng:
“Không chỉ nghĩ. Tôi nhất định sẽ làm được.”
Khoảnh khắc ấy, trái tim Khánh An khẽ rung lên. Cô mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi không gắn với sự kiêu ngạo, mà là sự ấm áp rất thật.
Từ giây phút đó, Khánh An bắt đầu muốn biết nhiều hơn về anh – chàng trai giản dị nhưng đầy ước mơ.