Một buổi tối, Nam còn đang làm việc thì điện thoại reo. Màn hình hiện lên số lạ. Anh bắt máy:
“Anh Nam? Tôi là Khánh An đây.”
Giọng cô khàn khàn, gấp gáp khác hẳn ngày thường.
Nam hơi sững lại, lần đầu thấy cô gọi cho mình ngoài giờ làm.
“Có chuyện gì vậy?”
Ở đầu dây kia là tiếng thở dồn dập, lẫn tiếng cãi vã hỗn loạn. Cuối cùng, Khánh An nói ngắn gọn:
“Tôi… đang ở bệnh viện. Anh có thể đến không?”
Nam không chần chừ. Chỉ mười lăm phút sau, anh đã có mặt.
Khung cảnh bệnh viện sáng đèn trắng lạnh. Ở hành lang, Khánh An đang ngồi ghế dài, khuôn mặt căng thẳng. Bên cạnh là một phụ nữ trung niên – mẹ cô – đang được y tá dìu vào phòng cấp cứu vì huyết áp tăng.
Nam bước nhanh lại:
“Bác gái sao rồi?”
Khánh An ngẩng lên. Ánh mắt mạnh mẽ thường ngày nay phủ một lớp mệt mỏi. Cô khẽ nói:
“Mẹ tôi bệnh mãn tính. Nhưng bà không chịu nghỉ ngơi, còn lo chuyện gia đình… Giờ thì kiệt sức.”
Nam ngồi xuống cạnh, giọng chắc nịch:
“Ổn thôi. Có tôi ở đây, chị không một mình đâu.”
Suốt đêm đó, Nam cùng cô làm thủ tục, liên hệ bác sĩ, rồi chạy đi mua thuốc, đồ ăn nhẹ. Anh không phàn nàn nửa lời, chỉ im lặng bên cạnh.
Khi mẹ Khánh An đã ổn, được chuyển sang phòng bệnh, cô ngồi phịch xuống ghế, gục đầu vào hai tay.
Nam đưa chai nước:
“Uống đi. Chị cần tỉnh táo mới chăm sóc được bác gái.”
Khánh An ngước lên, trong mắt ánh lên sự bất ngờ. Từ nhỏ đến lớn, cô luôn tự gánh vác mọi chuyện. Lần đầu tiên có người không quen thân nhưng lại kiên nhẫn ở bên cạnh.
Cô khẽ thở dài, giọng mềm đi:
“Anh… khác những gì tôi nghĩ.”
Nam mỉm cười:
“Khác ở chỗ nào?”
“Ít nhất… không phải kiểu chỉ biết nói mà không làm.” – Khánh An cười nhẹ, lần đầu để lộ sự dịu dàng.
Khi bình minh ló dạng, ánh sáng hồng xuyên qua cửa sổ bệnh viện, Khánh An nhìn Nam – người vẫn còn ngồi gà gật trên ghế cứng, áo sơ mi nhăn nhúm nhưng vẫn kiên nhẫn.
Khoảnh khắc ấy, cô bỗng thấy tim mình nhói lên một nhịp lạ thường.
Cô không nói ra, nhưng trong lòng đã thừa nhận: chàng trai tỉnh lẻ giản dị này vừa bước một bước vào thế giới riêng tư mà cô luôn khóa chặt.