Sài Gòn về đêm, đặc biệt sau cơn mưa đầu mùa, mang một loại không khí rất riêng: nặng nề, mờ đục và mang mùi đất mục, hòa lẫn tiếng rì rào rút chậm qua mái tôn cũ kỹ. Những con hẻm dài ngoằn ngoèo ẩm thấp, đèn đường vàng úa như đôi mắt ngái ngủ chẳng đủ sức soi rõ từng góc tối. Gió lùa qua các khe tường vỡ tạo nên âm thanh khe khẽ như tiếng thở dài bị bóp nghẹt giữa những linh hồn lang thang. Trên đoạn đường nhỏ của hẻm 210 Nguyễn Văn Nghi, tiếng còi xe cảnh sát vang lên xé gió rồi im bặt. Căn trọ số 36 bị phong tỏa bằng dải niêm phong màu vàng, trong khi đội điều tra đặc biệt bước vào như những cái bóng không tên. Người dẫn đầu mặc bộ vest đen được cắt may sắc gọn, dáng người mảnh khảnh nhưng lại toát ra thứ khí chất không ai dám coi thường – đội trưởng Dương. Dương lạnh lùng, chính xác, luôn là người đầu tiên chạm vào phần bóng tối trong bất kỳ vụ án nào và là người cuối cùng bước ra khi mọi bí mật đã được phơi bày. Nhưng trong vụ án lần này, cả bản năng và kinh nghiệm của cô đều đồng thời cảm thấy có thứ gì đó... sai lệch.
Thi thể của nạn nhân là một người phụ nữ độ tuổi ba mươi, nằm trên sàn phòng khách lạnh ngắt, mái tóc xõa dài, áo ngủ màu kem bị máu nhuộm đỏ từ cổ xuống bụng. Vết đâm sâu, không một dấu hiệu phản kháng. Đôi mắt nạn nhân vẫn mở, trừng trừng như muốn giữ lại hình bóng của kẻ sát nhân đến giây phút cuối cùng. Nhưng điều khiến không khí chùng xuống không phải là máu, mà là ánh mắt của người chết – chứa đựng một cảm xúc không tên, giữa mê đắm và an nhiên. Như thể cô ta đã yêu chính người giết mình.
Một bóng người bước tới sát thi thể. Không phải pháp y, cũng không phải cảnh sát. Người đó mặc sơ mi trắng, khoác áo khoác xám dài chấm gối, đôi mắt sâu và tĩnh như mặt nước. Đó là Linh Nhã – một người không thuộc biên chế cảnh sát, nhưng lại luôn có mặt trong các vụ án mà các điều tra viên kỳ cựu cũng phải nhíu mày. Cô có một khả năng kỳ lạ: nhìn thấy ký ức tội lỗi trong ánh mắt – dù đó là của người sống hay kẻ đã chết. Linh Nhã quỳ gối xuống, không chạm vào thi thể. Cô chỉ nhìn. Mắt cô như lóe lên một tia hồng kỳ dị rồi dịu xuống như làn sương đêm. Cô không nói gì trong vài giây, như thể đang đợi thứ gì đó hiện lên trong tâm trí.
“Khoảnh khắc cuối cùng, cô ấy nhìn người đó… bằng ánh mắt yêu thương.” Linh Nhã cất giọng, nhẹ bẫng như thì thầm vào hư không. Dương đứng bên cạnh khựng lại. “Yêu thương?” “Phải. Không hoảng loạn, không giận dữ, không van xin. Ánh mắt cuối cùng đó... là cam tâm tình nguyện. Như thể sẵn sàng chết dưới tay người mình yêu.” Linh Nhã nói tiếp, mắt không rời khỏi thi thể.
Dương bước một vòng quanh hiện trường. Trên bàn là ly nước còn nửa, cạnh đó là chiếc áo choàng lụa rơi xuống đất. Một khung tranh bị xô lệch, tường có vết máu tạo thành hình vòng cung, chứng tỏ cú đâm từ phía trước – rất gần và rất dứt khoát. Nhưng tuyệt nhiên không có dấu hiệu vật lộn. “Kẻ ra tay là nữ,” Linh Nhã nói tiếp, ánh mắt chuyển dần trở lại như cũ. “Tóc dài, mùi nước hoa gỗ trầm rất đậm, như một loại mùi đặc trưng đã theo cô ta từ lâu. Dao gây án có lưỡi mỏng, bén, có thể là loại dao y khoa.” “Thấy được mặt?” Dương hỏi. Linh Nhã lắc đầu. “Không. Chỉ là một bóng mờ. Nhưng đôi mắt thì rất rõ – sắc, lạnh, và chứa đầy ham muốn kiểm soát. Không phải giết vì thù hận. Là để giữ lại. Giữ lại ánh nhìn ấy, cảm xúc ấy, mãi mãi.”
Trong vài giây, cả căn phòng chìm vào im lặng. Ngoài kia mưa đã ngớt, nhưng không khí vẫn đặc quánh như bị ai đó bóp nghẹt. Dương siết nhẹ tay, cảm thấy một thứ linh cảm như gai lạnh chạy dọc xương sống. Đây không phải là vụ giết người thông thường. Là một thứ gì đó sâu hơn, điên loạn hơn, được che đậy bằng ái tình và khao khát chiếm hữu. “Vụ này... không dừng lại ở đây,” Dương nói. “Tôi biết,” Linh Nhã đáp. “Kẻ đó sẽ tiếp tục. Mỗi ánh mắt trước khi chết là một bức họa. Người đó là họa sĩ. Và chúng ta, chỉ là kẻ bước qua triển lãm chậm hơn một bước.” Dương nhìn sang cô. “Vậy còn cô, Linh Nhã? Cô thấy gì trong mắt tôi?”
Linh Nhã không cười, chỉ khẽ lắc đầu. “Cô chưa từng giết ai. Nhưng đôi khi... ánh mắt cô, cũng lạnh không kém gì họ.” Không ai nói gì thêm. Nhưng bên ngoài, trong một góc tường ẩm mốc nào đó, một đôi mắt khác đang theo dõi họ. Ánh nhìn ấy, vừa sắc bén vừa dịu dàng, vừa đói khát vừa say mê. Như thể cuộc chơi chỉ vừa bắt đầu – và Linh Nhã là phần thưởng cuối cùng.