Bản tin sáng hôm sau đưa tin về vụ án một cách chừng mực, giấu đi hầu hết những chi tiết thật sự ghê rợn. “Một phụ nữ tử vong tại phòng trọ, nghi do án mạng tình cảm.” Dư luận chỉ lướt qua như một cơn gió nhẹ. Họ chẳng thấy đôi mắt tràn đầy yêu thương của người chết, cũng không ngửi thấy mùi nước hoa gỗ trầm còn phảng phất trong không khí – thứ ám ảnh Linh Nhã suốt đêm dài không ngủ.
Trong căn hộ cao tầng, Linh Nhã ngồi trước khung cửa kính nhìn thành phố buổi sớm. Cô không bật đèn. Ánh sáng ban mai chiếu vào gương mặt nhợt nhạt của cô, để lộ quầng thâm mờ dưới mắt và vết sẹo mảnh như chỉ dưới xương quai xanh trái – một dấu tích cũ của một “lần nhìn thấy quá nhiều”. Cô từng thử dừng lại, từng nghĩ đến việc tránh xa những ánh mắt. Nhưng giống như kẻ nghiện, mỗi lần tiếp xúc với đôi mắt người chết, cô lại bị hút vào – vì trong những mảnh ký ức ấy, có thứ gì đó gần với cảm xúc cô đã đánh mất từ lâu.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, kéo cô trở lại thực tại. Là Dương.
“Lại có án?” Linh Nhã hỏi, không cần khách sáo.
“Không. Nhưng tôi muốn cô gặp một người.” Dương dừng lại một chút. “Người đã từng thoát khỏi một vụ án giết người y hệt vụ hôm qua.”
Nửa giờ sau, Linh Nhã đứng trong phòng thẩm vấn số 4. Căn phòng đơn sắc, ghế lạnh, và chiếc camera đang chạy. Người phụ nữ trước mặt cô có vóc dáng nhỏ nhắn, ăn mặc chỉn chu, tóc buộc gọn, nhưng tay lại run nhẹ khi cầm ly nước. Ánh mắt chị ta trống rỗng, như thể đã đánh mất điều gì đó quan trọng hơn cả mạng sống.
“Chị là người duy nhất sống sót trong chuỗi vụ án ‘Họa sĩ máu’ năm ngoái,” Dương giới thiệu ngắn gọn. “Kẻ sát nhân giết bốn phụ nữ, đều cùng kiểu gây án. Chị là người thứ năm, nhưng lại được tha.”
Người phụ nữ khẽ gật đầu. Linh Nhã bước đến, không hỏi gì vội. Cô chỉ nhìn.
Ánh mắt người đó run lên, không phải vì sợ, mà vì nhớ.
“Cô ấy rất đẹp,” người phụ nữ bắt đầu nói, như bị dẫn dắt bởi cái nhìn của Linh Nhã. “Nhưng đôi mắt mới là thứ giết người. Khi tôi nhìn vào mắt cô ấy, tôi biết mình sẽ chết… và vẫn không thể ngừng yêu. Cô ấy không nói lời nào. Cô ấy chỉ… đặt tay lên má tôi, rồi đâm. Nhưng tôi sống, vì cô ấy dừng lại đúng lúc.”
“Chị còn nhớ ánh mắt đó không?” Linh Nhã hỏi khẽ.
Người phụ nữ gật đầu. “Tôi thấy cả vũ trụ co rút lại trong mắt cô ấy. Như thể tôi là tất cả… nhưng cũng chỉ là một nạn nhân kế tiếp trong bộ sưu tập của cô ấy.”
Linh Nhã im lặng.
Dương hỏi: “Cô ta tên gì?”
“Không ai biết. Chỉ có một thứ cô ấy để lại.”
Người phụ nữ rút từ trong túi áo một tờ giấy mỏng đã ngả vàng, đưa cho Dương.
Trên giấy là một bức vẽ bằng mực đen. Một đôi mắt – được vẽ tinh tế và ám ảnh đến rợn người. Phía dưới dòng chữ viết tay bằng mực đỏ:
“Hồng Ảnh thứ năm – Đã bỏ lỡ. Nhưng đôi mắt đó… ta chưa từng quên.”
Linh Nhã lùi lại một bước. Tim cô như siết chặt trong lồng ngực.
Cô từng thấy ánh mắt ấy.
Không phải trong ký ức của người chết. Mà trong một tấm gương, trong giấc mơ, trong những mảnh vụn thời thơ ấu mà cô cố chôn vùi.
Đôi mắt đã nhìn cô năm mười bảy tuổi – cũng là đôi mắt đã khiến cô lần đầu ngất lịm sau một lần “nhìn thấy”.
Không ai biết kẻ sát nhân là ai.
Nhưng cô biết, người đó đang đến gần.
Từng bước, từng bước một, với ánh nhìn ngập tràn thương nhớ.