hồng ảnh

Chương 10: KÝ ỨC CỦA KẺ CHỨNG KIẾN


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Linh Nhã đứng lặng trước gương, ánh mắt người chết vẫn còn in sâu trong tâm trí. Cảm giác lạnh ngắt chạy dọc sống lưng cô. Bên trong đôi mắt vô hồn ấy, hình ảnh phản chiếu lên rõ ràng một cô gái mặc áo khoác đen, tóc cột cao – là cô. Nhưng điều kinh hoàng hơn cả… là chính bản thân Linh Nhã không nhớ mình từng gặp nạn nhân.

Cô không thể rời mắt khỏi gương. Mảnh kính giờ không còn là vật phản chiếu, mà là một cánh cửa – dẫn đến những thứ đã bị chính cô chôn sâu.

Cô thấy mình – trong ký ức của kẻ sắp chết. Ở một bữa tiệc sinh nhật, căn phòng đầy ánh sáng mờ nhòe, tiếng nhạc nền hỗn loạn, hơi rượu nồng nặc. Người đàn ông — nạn nhân — thì thầm gì đó bên tai cô, và bàn tay hắn trượt xuống lưng cô trong một chuyển động quá quen thuộc của những kẻ từng đi qua ranh giới đạo đức.

Và rồi… là ánh mắt của hắn, kinh hoàng, sợ hãi. Như thể ngay giây sau đó, một thứ gì đó trong phòng đã trỗi dậy — không phải cô. Mà là một bản thể khác, lạnh lùng, tuyệt đối không phải con người.

Linh Nhã giật mình lùi lại, ngã đổ xuống sàn.

Cô nghe thấy tiếng bước chân.

Kha Linh.

Cô ấy đứng tựa vào khung cửa, chiếc váy đen như bóng tối bám theo từng đường nét cơ thể, ánh mắt nhàn nhạt như thể đã biết trước mọi thứ.

“Chị đã từng quên.” – Kha Linh nói nhỏ, như thể thì thầm với chính mình.

“Quên gì?” – Linh Nhã thở dốc.

“Rằng chị cũng từng là một phần trong chuỗi mắt xích đó. Là nhân chứng của tội lỗi. Nhưng chị chọn không nhớ. Bộ não chị rất tốt trong việc tự bảo vệ bản thân bằng cách... xóa đi sự thật.”

Kha Linh bước đến gần, ánh nhìn như xuyên thủng lớp vỏ bọc ký ức.

“Em không giết người, Linh Nhã. Nhưng em... đánh thức thứ đã ngủ yên trong họ. Như chị đã đánh thức nó trong chính mình.”

Linh Nhã cứng người. Một dòng ký ức khác hiện về: cô và Kha Linh, từng cùng học chung lớp tâm lý. Một đêm trực tại phòng thí nghiệm, hai người thử trải nghiệm phương pháp phản chiếu bằng thôi miên qua gương. Linh Nhã là người đầu tiên được chọn.

Nhưng buổi thử nghiệm ấy đã bị cắt ngắn. Dữ liệu mất, camera hỏng, và sau đó... là sự đổ vỡ.

Một bản báo cáo chưa từng được công bố ghi lại: “Phản ứng vượt ngưỡng. Mắt bệnh nhân thay đổi đồng tử, ký ức trộn lẫn ký ức của người khác. Hiện tượng cộng hưởng qua ánh nhìn.”

Cô đã quên mình từng là bản thử nghiệm đầu tiên.


“Em không phải là tấm gương,” Kha Linh thì thầm. “Em là cánh cửa.”

Linh Nhã lặng đi. Cảm giác về bản thân đang rạn vỡ. Mọi thứ không còn phân định rõ ai là nạn nhân, ai là hung thủ.

Cô nhìn lại thi thể của người đàn ông trong hiện trường. Bên cạnh xác, một chiếc máy ghi âm nhỏ nằm lăn lóc. Đội điều tra chưa phát hiện. Cô lén bật lên.

Giọng nói vang lên, run rẩy:

“…tôi thấy cô ấy. Cô gái trong gương. Không phải người. Không thể là người.”

Rồi tiếng sụp đổ, và một tiếng thì thầm sát mic:

“Cô ta có ánh mắt như của quỷ.”


Về đến nhà, Linh Nhã nhìn mình trong gương. Cô thử mở lớn mắt, nhìn sâu vào con ngươi của chính mình.

Trong khoảnh khắc, cô thấy cô bé nhỏ, co ro trong căn phòng tối. Một người đàn ông bước vào, tiếng khóa cửa vang lên. Cô bé không khóc. Chỉ có ánh mắt – mở lớn, bất động, như thể linh hồn đã tách khỏi thể xác.

Đó là cô.

Và Kha Linh… cũng từng ở đó.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×