khi anh không nói gì

Chương 15: Bức thư bằng ký hiệu


trướcsau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Buổi sáng hôm ấy, ánh nắng chiếu qua cửa sổ, phủ lên căn phòng rộng của Lâm Tố Du một lớp vàng nhạt. Cô thức dậy với tâm trạng vừa bình yên vừa bồi hồi. Sau cơn mưa hôm qua, trái tim cô vẫn còn rung động mỗi khi nhớ lại cảnh Trì Dạ đứng dưới mưa tìm cô, ánh mắt nghiêm nghị nhưng dịu dàng, nụ cười nhạt thoáng hiện — tất cả khiến cô không ngừng suy nghĩ về anh.

Cô mở cửa phòng, bước xuống bậc thang, và bất ngờ thấy một mảnh giấy nhỏ đặt trên bàn trà. Cô nhặt lên, ánh mắt lướt nhanh qua dòng chữ… nhưng không phải chữ thông thường. Đó là ký hiệu, ngôn ngữ ký hiệu mà Trì Dạ từng dạy cô vài tuần trước.

Cô nhíu mày, tim đập nhanh: “Anh… gửi thư cho em bằng ký hiệu sao?”

Cô ngồi xuống, đặt mảnh giấy trước mặt, cẩn thận quan sát từng ký hiệu. Cô nhận ra rằng, anh không viết bằng lời nói, nhưng vẫn muốn truyền đạt điều gì đó quan trọng. Từng ký hiệu, từng nét, đều chứa đựng thông điệp tinh tế mà chỉ cô mới hiểu.

Cô bắt đầu đọc, tim vừa lo lắng vừa hồi hộp. Dòng đầu tiên là: “Sáng nay, anh đến phòng em sớm hơn để nhìn em thức dậy.”

Cô đỏ mặt, trái tim loạn nhịp. Anh đã quan sát cô, thầm lặng nhưng không bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào. Một người đàn ông lạnh lùng, ít nói, nhưng lại tinh tế và quan tâm đến từng khoảnh khắc nhỏ nhặt trong cuộc sống cô.

Cô tiếp tục đọc: “Anh muốn em biết rằng, dù không nói, anh luôn nghĩ về em. Mỗi ngày đều là một hành trình, nhưng anh muốn đi cùng em.”

Cô hít một hơi thật sâu, mắt nhòa lệ. Từng ký hiệu trên mảnh giấy không chỉ là chữ, mà còn là cảm xúc, là sự chân thành, là lời yêu thầm lặng mà anh chưa từng thốt ra.

Cô nhớ lại khoảnh khắc anh dạy cô viết tên bằng ngón tay, những cái chạm nhẹ, ánh mắt dịu dàng, nụ cười nhạt thoáng hiện — tất cả đều là cách anh bày tỏ tình cảm mà không cần lời nói. Và bây giờ, anh gửi cho cô một bức thư bằng ký hiệu, tiếp tục mở ra một cách thức giao tiếp đầy ý nghĩa giữa hai người.

Cô run run viết lại từng ký hiệu trên giấy, cố gắng hiểu hết thông điệp của anh. Tim cô loạn nhịp, cảm giác vừa hạnh phúc vừa hồi hộp. Anh không nói lời nào, nhưng qua từng ký hiệu, cô cảm nhận được sự quan tâm, bảo vệ, và cả tình cảm sâu sắc mà anh dành cho cô.

Cô nhớ lại nụ cười nhạt thoáng hiện hôm trước, ánh mắt dịu dàng khi anh đứng dưới mưa tìm cô, cái chạm nhẹ vào tay khi cô lo lắng — tất cả như những mảnh ghép, tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh về trái tim anh, về tình cảm anh dành cho cô.

Cô cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lòng. Một người đàn ông lạnh lùng, nghiêm nghị, ghét sự ồn ào… nhưng biết cách yêu theo cách riêng, biết quan sát, biết thấu hiểu, và bây giờ… biết viết thư bằng ký hiệu để cô đọc và cảm nhận.

Cô thở dài, mỉm cười. “Anh… sao anh luôn biết cách khiến tim em rung động, dù chỉ qua những ký hiệu, ánh mắt, nụ cười và cái chạm nhẹ?”

Cô đặt mảnh giấy vào bàn, bước ra sân vườn, nơi ánh sáng buổi sáng chiếu lên hồ nước, mặt nước lung linh như dát vàng. Cô nhớ lại khoảnh khắc anh đứng dưới mưa tìm cô, tim cô gần như vỡ oà. Giờ đây, bức thư bằng ký hiệu lại khiến cô cảm nhận sự quan tâm và tình cảm của anh theo cách tinh tế, sâu sắc hơn bao giờ hết.

Bên hồ, Trì Dạ xuất hiện, vẫn dáng điềm tĩnh, vest chỉnh tề nhưng ướt sũng một chút từ mưa hôm qua. Anh tiến lại gần, ánh mắt dán vào cô, không nói lời nào, nhưng ánh mắt ấy lại chứa đựng tất cả: sự quan tâm, bảo vệ, và một tình cảm sâu sắc mà chỉ cô mới hiểu.

Cô cầm mảnh giấy, nhìn anh, tim rung lên từng nhịp: “Anh… anh đã viết… gửi cho em bằng ký hiệu. Em… em đọc rồi…”

Anh nghiêng đầu, nụ cười nhạt thoáng hiện, ánh mắt dịu dàng nhưng sâu thẳm. Cô nhận ra rằng: bức thư bằng ký hiệu không chỉ là thông điệp, mà còn là một minh chứng cho sự quan tâm và tình cảm mà anh dành cho cô — một người đàn ông không nói nhưng biết yêu theo cách riêng.

Cô bước lại gần, đặt tay lên tay anh, cảm giác ấm áp tràn ngập. Anh đáp lại bằng một cái chạm nhẹ, chắc chắn. Cô thở dài, mắt nhòa lệ: “Anh… anh luôn biết cách khiến em rung động. Không lời nói nào có thể diễn tả, nhưng… những ký hiệu này, những cái chạm này, ánh mắt này… đã đủ để em hiểu anh.”

Anh nghiêng đầu, ánh mắt dịu dàng, nụ cười nhạt nhưng ấm áp. Cô cảm nhận được sự chân thành, sự quan tâm, và cả tình cảm sâu sắc mà anh dành cho cô. Mưa rơi bên ngoài, hồ nước lặng yên, nhưng trái tim cô dường như tràn ngập ánh sáng.

Buổi chiều, cô ngồi bên cửa sổ, đọc lại bức thư bằng ký hiệu nhiều lần. Từng ký hiệu, từng nét chữ, đều khiến cô rung động, hạnh phúc và lo lắng cùng lúc. Một năm sống cùng anh, từng ngày đều là một hành trình học cách hiểu, cảm nhận và đọc những tín hiệu không lời.

Cô hít một hơi thật sâu, mỉm cười. Một người đàn ông lạnh lùng, nghiêm nghị, ghét sự ồn ào, nhưng biết yêu theo cách riêng, biết quan sát, biết thấu hiểu, và bây giờ… biết viết thư bằng ký hiệu để cô cảm nhận. Cô biết chắc rằng: tình cảm giữa họ đang tiến triển từng ngày, từng khoảnh khắc.

Khoảnh khắc ấy, cô nhận ra: mưa rơi ngoài trời, hồ nước lặng yên, ánh sáng vàng dịu… tất cả đều không quan trọng. Quan trọng là bức thư, là ánh mắt, là cái chạm, là nụ cười nhạt nhưng ấm áp… tất cả tạo nên một nhịp cầu kết nối hai trái tim, khiến cô hiểu rằng, Trì Dạ luôn ở bên cô, luôn quan tâm, luôn yêu theo cách riêng sâu sắc và lặng lẽ.

Cô mỉm cười, vòng tay ôm ly trà, tim rung lên: bức thư bằng ký hiệu đã trở thành một phần ký ức khó quên, một bước tiến quan trọng trong mối quan hệ giữa cô và Trì Dạ — nơi tình cảm không lời, nhưng sâu sắc, bền chặt và đầy rung động.


trướcsau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Truyện
Đề Cử
×