Cơn mưa buổi chiều giăng kín cả bầu trời, kéo thành phố vào một màu xám buốt lạnh. Những giọt nước nặng trĩu đập vào ô cửa kính tầng ba mươi của Lâm thị, trôi dài như từng dòng ký ức bị lãng quên. Trong căn phòng yên tĩnh chỉ còn vang vọng tiếng mưa, và bóng một người con gái đứng lặng trước khung kính rộng, gương mặt phản chiếu mờ nhòa trên mặt kính lạnh lẽo.
An Hạ – người con gái từng là ánh sáng rực rỡ nhất trong đời Lâm Triệt. Và cũng là người mà anh đã dập tắt bằng chính đôi tay của mình.
Cô mặc chiếc váy đen dài đến gối, đơn giản nhưng ôm trọn lấy thân hình mảnh mai với ba vòng rõ rệt. Làn da trắng mịn nổi bật dưới ánh đèn vàng dịu, gương mặt thanh tú và sắc sảo không điểm trang, chỉ có đôi mắt lạnh lẽo đến đau lòng. Ánh nhìn cô không còn dừng lại ở người đàn ông trước mặt như những ngày còn ngây dại. Giờ đây, nó xuyên qua anh – như thể anh chỉ là một chiếc bóng.
"Anh nghĩ mình có thể tiếp tục lừa dối em đến bao giờ nữa, Lâm Triệt?"
Giọng nói cô không lớn, nhưng từng chữ rơi xuống như đạn lạnh. Không giận dữ. Không nước mắt. Chỉ còn lại khoảng không rạn nứt giữa hai con người từng nắm tay nhau đi qua cả những ngày tháng u tối nhất.
Lâm Triệt ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt chợt tối lại. Bộ vest xám bạc ôm lấy thân hình cao lớn, chỉ có bàn tay đặt trên mặt bàn hơi run. Anh không ngờ cô lại xuất hiện – sau ngần ấy tháng biệt tăm. Và càng không ngờ, ánh mắt cô nhìn anh lại xa lạ đến vậy.
"Anh không định lừa dối em." Anh cất giọng, khàn khàn, như thể có điều gì mắc nghẹn trong cổ họng. "Chỉ là… lúc đó anh không còn lựa chọn nào khác."
An Hạ bật cười, một tiếng cười nhẹ tênh nhưng lạnh buốt, như gió lùa qua kẽ tim.
"Lựa chọn à? Em chẳng qua chỉ là một quân cờ anh đẩy đi, đổi lại quyền lực trong giới cổ đông Lâm thị. Em yêu anh đến mức không cần danh phận, không cần danh tiếng, chỉ cần được ở bên. Vậy mà anh biến em thành công cụ mặc cả trong tay người khác."
Lâm Triệt muốn bước tới, nhưng cô giơ tay cản lại. Khoảng cách giữa họ chỉ chưa đến một mét, nhưng như có cả vực sâu ngăn cách. Anh từng thấy cô quỳ dưới mưa, từng thấy cô vì anh chịu mọi tổn thương, chỉ cầu mong một ánh nhìn. Nhưng giờ đây, ánh mắt đó lại khước từ anh hoàn toàn.
"Em mang thai khi đó." Cô nói, ánh mắt không hề lay chuyển. "Anh biết. Nhưng vẫn để em một mình trên bàn mổ, còn anh thì ngồi họp với ba anh và hội đồng quản trị, thương lượng giá cổ phần."
"Anh—"
"Đừng nói lời xin lỗi, Lâm Triệt. Nó không có giá trị gì nữa."
Cô đặt lên bàn một phong bì hồ sơ. Lâm Triệt đưa tay run rẩy mở ra. Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, tài liệu liên quan đến toàn bộ phần mà An Hạ đã nắm giữ trong ba năm qua – cũng là phần mà cô từng dùng để chống lưng cho anh khi anh tranh đấu nội bộ.
"Em không cần gì nữa cả. Em trả lại tất cả. Kể cả trái tim em."
Giọng nói đó khiến ngực anh nghẹn lại. Nỗi hối hận âm ỉ trong lòng giờ trào lên như sóng dữ. Anh đã cố giữ quyền lực, cố bảo vệ địa vị của mình bằng mọi cách, kể cả lợi dụng tình cảm của cô. Nhưng khi nhận ra những thứ ấy vô nghĩa nếu không có cô... thì đã muộn.
"Anh yêu em, An Hạ." Anh cất tiếng, thật nhỏ, như lời thú tội muộn màng.
Cô nhìn anh, ánh mắt thoáng một nỗi bi thương. Nhưng rồi cô chỉ cười nhạt, xoay người bước đi. Không quay đầu. Không do dự.
"Lúc em yêu anh, anh chỉ cần quyền lực. Giờ anh yêu em, thì em đã không còn cần anh nữa."
Tiếng bước chân cô dần khuất sau hành lang dài. Lâm Triệt ngồi sụp xuống ghế, ôm lấy đầu. Bên ngoài, cơn mưa vẫn không ngớt, như muốn nhấn chìm cả thành phố – và cả một kẻ như anh, kẻ đã đánh mất điều quý giá nhất chỉ vì sự ngạo mạn và toan tính.
Anh đã nghĩ cô sẽ mãi mãi ở lại, vì yêu anh đến mức cam chịu. Nhưng không ai yêu mãi một người không xứng đáng.
Khi anh nhận ra mình cũng yêu cô, thì cô đã biến mất khỏi thế giới của anh – mãi mãi.