muộn một nhịp tim

Chương 2: Người Đứng Ngoài Tình Yêu


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Ba tháng sau.

Một sáng sớm mùa thu. Không còn mưa, cũng không còn nước mắt. Chỉ còn nắng vàng nhạt vắt qua vai người, và tiếng giày cao gót lặng lẽ bước trên nền đá của toà nhà tài chính mới khai trương giữa trung tâm thành phố.

An Hạ mặc một bộ suit đen chỉn chu, đường nét ôm sát vóc dáng mềm mại và đầy quyền lực. Mái tóc dài uốn nhẹ thả tự nhiên, trang điểm nhẹ nhàng nhưng tinh tế. Sự lạnh lùng của cô khiến mọi ánh nhìn trên hành lang đều bất giác né tránh, không ai dám lên tiếng khi cô đi qua. Giờ đây, cô không còn là người tình bé nhỏ bám theo bước chân Lâm Triệt ngày trước. Cô là CEO của tập đoàn Luật Gia – đối thủ trực tiếp của Lâm thị.

Cánh cửa phòng họp mở ra. An Hạ bước vào như một cơn gió lạnh, ánh mắt lướt qua tất cả các vị cổ đông đang có mặt, và cuối cùng dừng lại nơi người đàn ông ngồi ở vị trí trung tâm.

Lâm Triệt.

Anh gầy hơn nhiều, râu chưa cạo sát, gương mặt hốc hác dù vẫn mang nét cương nghị. Ánh mắt anh chạm vào cô, chậm rãi – đau đớn – và trân trọng. Như thể cả thế giới này, từ giờ trở đi, anh chỉ còn biết sống bằng cách nhìn theo từng hơi thở của cô.

Nhưng An Hạ không nhìn lại. Cô kéo ghế, ngồi xuống bên cạnh đại diện ngân hàng. Giọng nói vang lên rõ ràng, mạch lạc:

"Chúng tôi đến để đề xuất mua lại 15% cổ phần từ tay cổ đông trung gian của Lâm thị. Giá trị chốt ngay trong phiên hôm nay. Nếu không đạt, chúng tôi sẽ rút."

Lâm Triệt ngồi yên. Anh biết ván cờ này đã bắt đầu từ lúc cô rời đi. Nhưng anh không ngờ, cô lại trở về bằng cách đối đầu trực tiếp – và lạnh lùng đến mức tàn nhẫn. Cô không còn là An Hạ từng cuộn tròn trong vòng tay anh, thì thầm những lời yếu mềm vào giữa đêm. Cô đã trở thành người phụ nữ sắt đá mà anh không thể với tới được nữa.

Cuộc họp kéo dài gần hai giờ. Khi mọi thỏa thuận đã xong, An Hạ đứng dậy trước. Cô cầm theo cặp tài liệu, bước ra ngoài như thể chưa từng có người quen cũ nào ngồi trong căn phòng đó.

Nhưng rồi…

“An Hạ!”

Giọng Lâm Triệt vang lên phía sau hành lang, giữa tiếng giày và tiếng gió ù ù nơi hành lang tầng cao. Cô dừng lại, không quay đầu.

“Chúng ta có thể nói chuyện không?” Anh thở gấp. “Chỉ một chút.”

Cô im lặng vài giây, rồi quay lại, gương mặt điềm tĩnh. “Nói gì nữa? Chuyện đã nói rồi. Còn lại là hậu quả, không phải lời xin lỗi.”

“Không phải lời xin lỗi,” Lâm Triệt bước lại gần, ánh mắt như muốn níu lấy cô. “Anh chỉ muốn… được nhìn em thêm một lúc. Bên ngoài những hợp đồng. Ngoài những cuộc đối đầu.”

“Muộn rồi.”

Cô trả lời. Không có giận dữ. Không có oán trách. Chỉ có sự kiệt cùng của một người từng yêu đến cùng cực, giờ chỉ còn trống rỗng.

“Em từng nghĩ… chỉ cần em yêu đủ nhiều thì sẽ khiến anh quay lại. Nhưng em sai rồi. Có những người, không phải vì không được yêu, mà là vì họ không đủ đau khi mất.”

Lâm Triệt siết chặt tay. Anh muốn nói điều gì đó – muốn thốt lên rằng anh đau, anh mất em rồi, anh biết sai rồi. Nhưng mọi lời lẽ trở nên vô nghĩa trước ánh mắt bình thản ấy.

“Em từng là người đứng trong tình yêu, anh đứng ngoài. Bây giờ, mình đổi chỗ. Nhưng tiếc thay, trò chơi đã kết thúc.”

Nói rồi, An Hạ xoay người bước đi. Nắng chiều chiếu vào sống lưng thẳng tắp của cô, phủ một lớp sáng dịu buồn. Giống như cô chưa từng khóc, chưa từng van xin, chưa từng ngã gục trong tình yêu ấy.

Chỉ còn Lâm Triệt đứng lại giữa hành lang dài, một mình giữa nỗi cô đơn đã trễ hẹn.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×