muộn một nhịp tim

Chương 10: Giữa Tâm Bão, Ai Là Người Đứng Bên Cạnh


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Tin tức nổ ra vào sáng hôm sau. An Hạ tỉnh dậy khi trợ lý gọi đến dồn dập. Giọng nói bên kia đầu dây mang theo căng thẳng đến mức khiến lòng cô chùng xuống ngay tức thì:

— Chủ tịch! Có chuyện rồi! Báo chí đăng tin cô từng bị ép làm “người thứ ba”, rồi lấy quan hệ thân mật để leo lên vị trí hiện tại trong Saphira…

An Hạ nắm chặt điện thoại. Gió ngoài cửa sổ buổi sớm như thổi qua sống lưng cô.

Từng tiêu đề như mũi dao quét qua màn hình:

“Tân chủ tịch Saphira – xuất thân không sạch sẽ như vẻ ngoài?”
“An Hạ từng là bồ nhí giám đốc cũ?”
“Quá khứ đen tối của nữ cường nhân ngành đầu tư lộ sáng”

Không một lời chứng thực, không một bằng chứng xác đáng – nhưng cách truyền thông giật tít và dựng câu chuyện khiến cô trở thành trò cười.

Một trò cười đắt giá.

Phòng họp khẩn cấp được triệu tập ngay trong buổi sáng. Các cổ đông lớn nhỏ ngồi chật kín. Bầu không khí lạnh như kim loại, ánh mắt nghi ngờ trút lên người cô không thương tiếc.

Một người đàn ông lớn tuổi lên tiếng:

— An Chủ tịch, với những tin tức này… e rằng cô cần tạm thời rút khỏi điều hành để tránh ảnh hưởng đến uy tín công ty.

Một người khác chen vào:

— Tôi nghĩ cần điều tra lại toàn bộ quá trình lên chức của cô. Nếu có sự “ưu ái đặc biệt” nào từ ban lãnh đạo cũ, chúng ta cần làm rõ.

An Hạ ngồi thẳng lưng, ánh mắt không gợn sóng, nhưng tay dưới bàn đã siết chặt.

Cô chưa từng nghĩ, sau bao nỗ lực, một đòn hiểm như thế lại ập đến vào lúc cô tưởng mình đã đứng vững.

Cánh cửa phòng bật mở.

Trịnh Vũ bước vào.

Anh không nói nhiều, chỉ đặt lên bàn một tập hồ sơ dày, giọng trầm nhưng rõ ràng:

— Đây là toàn bộ quá trình thăng tiến, thành tích và đóng góp tài chính của An Hạ từ lúc cô ấy vào công ty đến nay. Từng bước, từng hợp đồng, từng con số đều minh bạch. Nếu các vị muốn công bằng, hãy nhìn vào thực tế, đừng nghe tin đồn vô căn cứ.

Không ai lên tiếng. Trịnh Vũ nhìn thẳng từng người:

— Nếu vẫn nghi ngờ, tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm cùng cô ấy. Mọi lời phỉ báng hôm nay, tôi sẽ xử lý bằng pháp lý. Còn nếu ai ở đây là người đứng sau phát tán tin giả, tôi khuyên nên chuẩn bị tinh thần rút lui trước.

Không khí trong phòng như bị đóng băng.

Kết thúc họp, An Hạ đứng một mình trong phòng nghỉ, ánh sáng rọi nghiêng qua mái tóc dài thả lỏng. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ lau nước mắt bằng khăn giấy.

Trịnh Vũ bước vào, đặt một chai nước trước mặt cô:

— Em mệt rồi, nghỉ đi một chút. Đừng gồng nữa.

— Sao anh lại làm thế?

— Làm gì?

— Đứng ra vì em. Đối đầu cả hội đồng.

Anh cười, rất nhẹ:

— Vì em đáng để bảo vệ. Không phải ai cũng nhìn được điều đó.

Cô mím môi, mắt đỏ hoe. Giọng cô khản đặc:

— Em không muốn mắc nợ anh…

— Vậy hãy sống đúng với bản thân em. Thế là đủ.

Cùng lúc đó, ở một góc khác của thành phố, Lâm Triệt đang ngồi trong văn phòng riêng. Trên màn hình là bản tin về scandal của An Hạ. Sắc mặt anh không còn là giận dữ hay lo lắng… mà là lạnh tanh.

Anh nhìn sang thư ký:

— Tra cho tôi IP gốc phát tán loạt bài đầu tiên. Và ai đứng sau đám tài khoản mạng xã hội đó.

Vài giờ sau, trợ lý mang đến một tập hồ sơ mỏng:

— Tổng giám đốc… người đứng sau là Lưu Mẫn – trợ lý cũ bên anh, từng được anh phân công điều phối nội bộ phía Nam Lâm.

Lâm Triệt cau mày:

— Vì sao cô ta làm vậy?

— Có vẻ… cô ta vẫn tiếp tục điều hành nhóm tin tức bẩn, từng dùng để tấn công đối thủ thời anh còn hợp tác với cô ấy. Nhưng mục tiêu lần này là An Hạ.

Anh dựa người ra sau ghế, lòng như thắt lại.

Dù không phải anh ra tay, nhưng scandal này – xuất phát từ tay chân anh từng nuôi dưỡng.

Anh đã không bảo vệ được cô, giờ lại để cô bị tổn thương vì những thứ anh từng tạo ra.

Tối hôm đó, An Hạ về căn hộ riêng.

Phòng khách tối om. Cô không bật đèn. Cô ngồi lặng trên ghế sofa, mở điện thoại lướt qua từng dòng tin tức, từng lời chỉ trích, từng đoạn bình luận thô bạo.

Và rồi… một dòng tin nhắn bất ngờ hiện lên từ số điện thoại đã từng bị chặn:

Lâm Triệt:
“Anh xin lỗi. Nếu có thể quay lại, anh thà mất tất cả… còn hơn để em chịu những điều này một mình.”

Cô đặt điện thoại xuống, mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa kính.

Trái tim cô không còn vỡ vụn như trước nữa. Nhưng nó đã lặng như mặt hồ sau bão. Không còn nổi sóng.

Bởi vì… người từng khiến cô rơi vào giông tố, giờ có khóc cũng không làm tan máu đã đông lại trong tim.

Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi.

Còn trong lòng cô… chỉ còn lại một câu hỏi không lời đáp:

“Nếu năm đó anh yêu em đúng cách, liệu hôm nay em có cần mạnh mẽ đến mức lạnh lùng như thế không?”


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×