Ngày đầu tiên sau kỳ nghỉ hè luôn mang theo một cảm giác nửa quen nửa lạ. Trường học vẫn là dãy nhà cũ, chiếc bảng đen cũ kỹ với vài dòng phấn trắng còn sót lại, nhưng những gương mặt thì rộn ràng hơn, ai cũng háo hức, kể cả những người luôn tỏ vẻ thờ ơ.
Lâm Phong bước vào lớp với dáng vẻ quen thuộc – vai đeo ba lô, tay đút túi quần, ánh mắt lướt qua mọi người một cách lặng lẽ. Cậu chọn cho mình vị trí quen thuộc ở bàn áp chót cạnh cửa sổ – nơi có thể vừa nghe giảng, vừa ngắm sân trường đầy nắng mà chẳng bị ai để ý.
“Mày vẫn ngồi đây à? Không định đổi gió à ông giáo?” – giọng Minh, bạn thân của Lâm Phong, vang lên đằng sau.
“Quen rồi.” – Phong đáp gọn, mắt không rời ô cửa.
Chuông reo, lớp trưởng bắt đầu điểm danh, nhưng rồi cả lớp đột nhiên xôn xao khi thầy chủ nhiệm bước vào cùng một cô gái lạ mặt. Áo đồng phục còn mới tinh, tóc đen dài cột cao, tay ôm cặp sách, ánh mắt có phần bối rối nhưng không giấu được nét lanh lợi.
“Thầy giới thiệu với lớp, bạn An Vy, học sinh mới chuyển về từ TP.HCM. Mong cả lớp giúp đỡ bạn trong thời gian tới.” – Thầy nói rồi quay sang Vy, “Em chọn chỗ ngồi đi.”
Ánh mắt của cô gái quét một vòng, và rồi... dừng lại đúng chỗ trống cạnh Lâm Phong.
Phong cau mày nhẹ, chưa kịp nói gì thì Vy đã cười rạng rỡ, kéo ghế ngồi xuống.
“Chào cậu, mình là An Vy. Từ nay xin được chỉ giáo.” – cô nói nhỏ, đủ để chỉ hai người nghe thấy.
Phong chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ. “Ừ.”
Vy hơi nhướng mày, nhìn cậu bạn cùng bàn với vẻ tò mò. “Cậu tên gì thế?”
“Lâm Phong.”
“Lạnh lùng dữ vậy. Ở thành phố, người ta chào một câu là bắt chuyện ầm ầm rồi.”
Phong im lặng, nhưng khóe môi như khẽ nhếch. Không ai để ý, kể cả Vy – người đang hí hoáy viết gì đó vào cuốn sổ nhỏ của mình.
Giờ ra chơi, Vy nhanh chóng trở thành tâm điểm. Gương mặt xinh xắn, cách nói chuyện hoạt bát khiến cô dễ dàng làm quen với tụi con gái trong lớp. Tiếng cười của cô vang lên nhẹ nhàng, khác hẳn với không khí trầm lắng mà Lâm Phong đã quen.
Cậu chẳng để tâm. Mở sách Vật Lý ra, mắt lướt qua vài công thức nhưng đầu óc lại lơ đãng. Bỗng nhiên, một tờ giấy nhỏ được đẩy nhẹ qua bàn.
“Cậu hay đọc sách gì thế?”
Phong liếc qua chữ viết tròn trịa, rồi cầm bút viết lại:
“Sách gì cũng được, miễn là yên tĩnh.”
Vy đọc, bật cười, rồi lại viết:
“Cậu giống ông cụ non ghê.”
Lâm Phong chẳng phản hồi nữa. Nhưng trong lòng... có một điều gì đó rất nhỏ, như một vệt sáng xuyên qua buổi chiều đầy mây.
Tan học, Lâm Phong đạp xe về như mọi ngày. Con đường từ trường về nhà uốn lượn quanh những cánh đồng đang vào vụ, gió thổi mát rượi. Nhưng hôm nay, cậu thấy có tiếng xe phía sau... và rồi, một chiếc xe mini nhỏ nhỏ đạp vượt lên.
“Ê cậu bạn lạnh lùng! Về đường này hả?” – Vy gọi lớn.
Phong khẽ nhíu mày: “Ừ.”
Vy đạp chậm lại, đi song song. “Tớ cũng ở gần đây, ngay xóm 5. Mẹ tớ chuyển công tác nên mới về đây sống.”
“Ừ.”
“Cậu chỉ biết nói ‘ừ’ thôi à?”
“Ờm… còn ‘à’, ‘ờ’, ‘ừm’ nữa.”
Vy phá lên cười. “Cậu đúng là kiểu người đặc biệt thật đấy.”
Một đoạn im lặng ngắn. Rồi cô nói tiếp, lần này dịu hơn: “Chắc ở đây yên bình lắm. Ở thành phố, mọi thứ lúc nào cũng nhanh, ồn, và... đôi khi mệt mỏi.”
Phong ngạc nhiên nhìn cô. “Cậu không thích thành phố?”
“Có thể. Nhưng đôi khi, người ta cần một nơi khác để bắt đầu lại.”
Câu nói đó khiến Lâm Phong suy nghĩ mãi đến tối. Cô gái ấy – có nụ cười rất sáng, nhưng ẩn sau đó là điều gì?
Đêm. Cậu nằm trên giường, sách đặt trên ngực nhưng đầu óc cứ hiện lên hình ảnh An Vy – cô gái lạ vừa ồn ào, vừa thú vị, vừa mang cảm giác như... một cơn gió mới. Một người mà chỉ mới một ngày, nhưng đã khiến những thói quen yên lặng của cậu trở nên có chút chệch hướng.
Lần đầu tiên sau nhiều tháng, Lâm Phong mở điện thoại và gõ vào ô tìm kiếm:
“Tình bạn tuổi học trò – khi bắt đầu có cảm giác lạ”