người chăm sóc sinh vật phi nhân loại

Chương 25: Lệch lạc giá trị


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Một cơn đau nhói đột ngột ập đến trong não bộ khiến Đường Nhu choáng váng, tựa như có một thế lực vô hình nào đó đang cưỡng ép thay đổi ý chí của cô, khiến cô cảm thấy vô cùng đau đớn.

“Không nên như thế này... Điều này thật vô lý…”

Dù là vũ khí hạng nặng cũng không thể tiêu diệt vật thí nghiệm ở khu S, nên nhân viên an ninh không thể nào chỉ một phát đạn là hạ gục từng người, càng không thể nào bọn họ trốn thoát được.

Ngay lúc đó, hình ảnh lại thay đổi.

Thời gian quay ngược trở lại thời điểm trước khi người phụ nữ đẩy nhân viên an ninh, hai vật thí nghiệm phát hiện ra nhau, lao vào giao chiến, cả hai đều trọng thương, người đàn ông và phụ nữ nhân cơ hội đó trốn thoát thành công.

Bánh răng thời gian như ngừng quay trong khoảnh khắc ấy.

Cả hai đồng loạt quay đầu lại, hỏi: “Thế còn tình huống này thì sao?”

Mắt Đường Nhu tối sầm lại, cô buông tay, ngay trước khi rơi xuống hồ nước thì được ai đó ôm lấy, kéo vào lòng.

Tiếng nói bên tai mang theo chút nghi hoặc: “Vì sao như vậy cũng không được?”

Dòng suy nghĩ của Đường Nhu rối loạn, cô như đang mắc kẹt trong một cơn mộng, rõ ràng mọi thứ đều phi lý, nhưng vì đang trong mộng nên chẳng thể nào nhận ra điều gì không ổn, chỉ có thể mơ màng nhắm mắt lại.

Sinh vật phi nhân loại xinh đẹp ấy lộ ra vẻ lo lắng không hợp với bản tính lãnh đạm, hỏi: “Rốt cuộc là em đang đau khổ vì điều gì?”

Đường Nhu cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình, cô đang bị vực sâu nhìn thấu, câu trả lời bật thốt ra theo bản năng: “Tôi không muốn can thiệp vào số phận của cô ta, sống chết của cô ta không liên quan gì đến tôi.”

Không can thiệp, đã là sự nhân từ lớn nhất của cô rồi.

Cô đau khổ, là vì tận mắt chứng kiến cảnh tượng máu me, tận mắt nhìn thấy cái chết, thấy một sinh mệnh tươi sống bị dập tắt một cách tàn nhẫn.

Trong quan niệm của loài người, cái chết là điểm kết thúc của sự sống, là sự chấm dứt của mọi thứ. Sự khác biệt trong nhận thức khiến nhân ngư không thể lý giải vì sao chỉ đơn giản là nhìn thấy một kẻ chẳng hề liên quan đến cô chết đi lại khiến cô thống khổ đến vậy.

Không thể hiểu, nhưng có thể cố gắng để hiểu.

Cái chết, đối với loài người, là chuyện vô cùng nghiêm trọng.

Nhân ngư ngơ ngác gật đầu: “Thì ra là vậy.”

Giá trị quan của họ hoàn toàn khác biệt. Là sinh vật máu lạnh đến từ đáy sâu đại dương, nhân ngư không có cảm xúc, lãnh đạm, không nhiệt độ, đối với tất cả những cảm xúc phổ quát như: hỉ, nộ, ai, lạc; sân, si, tham, niệm. Đều hời hợt đến mức gần như không tồn tại.

Ngón tay lạnh lẽo luồn qua mái tóc cô, từng chút, từng chút một, chải vuốt những sợi tóc rối bời, kiên nhẫn dùng tay gỡ rối.

“Em làm rất tốt.” Với một kẻ phá vỡ quy tắc mà vẫn có thể đứng ngoài cuộc, đây là điểm duy nhất khiến nhân ngư tán đồng với cô.

Đôi mắt màu bạch kim như vầng trăng lẻ loi trong bóng tối vô tận, ép cô phải nhìn thẳng vào.

“Em làm rất tốt, đừng để lòng trắc ẩn ngu ngốc hành hạ bản thân. Cứu kẻ đang vung dao đồ tể, chẳng khác gì tiếp tay cho giết chóc.”

Đường Nhu nhìn vào đôi mắt ấy, chợt mất đi ý thức.

Loài người là sinh vật ba chiều sống dựa trên quy luật thời gian, dù tồn tại trong không gian bốn chiều, họ vẫn mang hình thể của ba chiều.

Vậy nên, những gì vượt ngoài quy luật thời gian liền biến thành hỗn độn, khó mà cảm nhận được.

Thời gian lặng lẽ vỡ vụn và tái tổ hợp, nhưng con người sống trong đó lại không hề hay biết.

Lúc mở mắt ra lần nữa, trí nhớ của Đường Nhu như bị ai đó xóa đi một đoạn, cô chỉ nghĩ rằng mình vừa chớp mắt một cái, vậy mà trời đã hoàn toàn tối đen.

Như thể có một bàn tay thứ ba nào đó đã tắt đèn của thế giới này.

Đường Nhu lơ lửng trong làn nước, đang nhìn chiếc đuôi của nhân ngư, cô choàng tỉnh, buông sợi xích trong tay ra, áy náy nói: “Xin lỗi, hình như tôi không thể tháo được nó.”

“Không sao.” Lần này, câu trả lời của nhân ngư nhẹ nhàng vô cùng.

Nhưng Đường Nhu lại nhận ra trông hắn có vẻ rất mệt mỏi, “Anh sao vậy?”

“Chỉ là tiêu hao chút thể lực, đừng để ý.”

Hắn bơi lại gần, Đường Nhu chưa kịp phản ứng thì thấy đối phương đưa tay ra, nhẹ nhàng đỡ lấy eo cô, nâng cô lên bờ.

Từ dưới ngước nhìn lên, hắn nói: “Dưới nước lạnh, cô ngồi lên trên đi.”

Đây là một tư thế vô cùng tệ—ít nhất thì với tư thế trên dưới như vậy, người ta khó mà thấy thoải mái được.

“Cảm ơn.” Đường Nhu đảo mắt khô khốc, nhưng không nhịn được lại nhìn vào mắt hắn.

Đôi mắt bạch kim ấy dường như mang theo một thứ ma lực thần bí nào đó, chỉ cần đối diện thôi cũng khiến người ta ngẩn ngơ.

Thanh thoát, lãnh đạm, khiến người ta liên tưởng đến những tinh thể băng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Nhưng rõ ràng đang trong bóng tối dày đặc, tại sao cô vẫn nhìn rõ được mắt hắn?

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Đường Nhu đột nhiên mở to mắt.

Không biết từ lúc nào, nhân ngư đã nắm lấy chân cô, đầu ngón tay lạnh như băng lướt qua vết thương ở gan bàn chân cô, rồi cúi đầu, trong ánh mắt ngỡ ngàng của cô, hôn lên đó mà không mang theo chút dục vọng nào.

Đường Nhu cứng người vài giây mới kịp phản ứng muốn giãy ra, nhưng hắn đã giữ chặt cổ chân cô, những khớp xương thon dài như một chiếc còng lạnh lẽo, giam chặt cô lại, cơ thể không thể động đậy chút nào.

Nhân ngư ngước mắt lên, ánh mắt bình lặng không gợn sóng, sắc mặt nghiêm nghị mà lạnh lùng. Đường Nhu hơi hé môi, thấy đối phương lại cúi đầu, im lặng hôn lên vùng da bị thương của cô lần nữa.

Thật khó để hình dung cảm giác ấy ra sao, như thể có đàn kiến bò qua.

Truyền thuyết kể rằng nhân ngư mang vẻ ngoài xinh đẹp nhưng là sinh vật vô cùng nguy hiểm, trong phim ảnh và thần thoại, loài sinh vật thần bí này thường được miêu tả là vừa mê hoặc vừa chết chóc, móng tay sắc nhọn dễ dàng xé toạc cá lớn nơi đáy biển, giọng nói quyến rũ dụ dỗ thủy thủ dẫn đến đắm tàu, răng nanh cắn nát con mồi, nuốt trọn máu thịt.

Thế nhưng tận mắt chứng kiến lại là một cảm giác hoàn toàn khác.

Nhân ngư vẫn lạnh lẽo cao quý như băng tuyết, khiến người ta không nỡ chạm đến.

Thế mà… lại hôn lên chân cô?

Cảm giác ướt mềm dịu nhẹ làm dịu cơn đau nơi vết thương, mặt Đường Nhu nóng lên từng chút, càng lúc càng đỏ, không cần soi gương cũng biết chắc chắn đang đỏ lựng.

Từng giây đều trôi qua đầy căng thẳng.

Cuối cùng, nhân ngư buông cô ra.

Đầu ngón tay lặng lẽ lướt qua xương cổ tay cô một thoáng, ánh mắt hắn vẫn lạnh nhạt, lặng lẽ bơi về một bên, cúi đầu gối lên cánh tay, trông vừa lười nhác lại mệt mỏi.

Đường Nhu không nhịn được rút chân khỏi mặt nước, đặt lên bờ, lại ngạc nhiên phát hiện vết thương do mảnh thủy tinh đâm vào đã lành hẳn.

Cô lúc này mới ngớ người: “Chẳng lẽ lúc nãy anh đang chữa thương cho tôi?”

Nhân ngư không lên tiếng, chỉ khẽ gật đầu xem như đáp lại.

Đường Nhu càng thêm ngượng ngùng.

Vừa rồi cô còn nghĩ gì lung tung không đâu chứ!

Thời gian trôi qua, lũ vật thí nghiệm mất kiểm soát từng lảng vảng ở quảng trường lục giác dường như đã rút lui. Nhưng khu S vẫn chưa có đội cứu hộ nào tới, căn cứ cũng không hề có động thái khẩn cấp.

Cứ thế này thì không được, cô phải tự nghĩ cách cứu mình.

Đường Nhu nhớ lại Arthuran từng nói anh ta cũng đang ở quảng trường lục giác, vì thế quyết định cược một lần.

“Tôi phải đi tìm đồng đội của mình.”

Cô vịn vào tường kính đứng dậy, nói với nhân ngư: “Cảm ơn vì đã giúp tôi chữa vết thương, mong anh cũng mau khỏe lại.”

Nói xong, cô quay người bước vào lối đi vắng vẻ, nhân ngư chợt ngẩng đầu, đồng tử co lại.

“Loảng xoảng—”

Sợi xích kim loại bị kéo căng, va vào tường kính vang lên tiếng lanh lảnh.

“Đừng đi…”

Hắn đưa tay ra, nhưng chẳng thể níu giữ được gì.

Cô dường như đã quyết ý rời đi, và đã bước ra mấy mét.

Nhân ngư nhìn những ngón tay chới với của mình, như sực nhớ ra điều gì, đáy mắt hiện lên ánh sáng đầy phức tạp.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×