người chăm sóc sinh vật phi nhân loại

Chương 37: Đối tượng nguy hiểm cấp đặc biệt


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

“Bọn họ cũng đang nghi ngờ điều đó, hơn nữa dị thường chỉ xuất hiện ở thực thể thí nghiệm trong tháp Babel, nên hiện vẫn đang trong quá trình điều tra. Nhưng sinh vật kiểu này… thật ra con người có hiểu biết được bao nhiêu chứ?”

Đường Nhu dần bình tĩnh lại.

Quả thật, họ nghiên cứu nó, kiểm soát nó, nuôi dưỡng nó, nhưng lại chưa từng thực sự hiểu rõ về nó.

Rốt cuộc loài người có phải là sinh vật đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn, ngạo nghễ nhìn xuống vạn vật, hay chỉ là sản phẩm lỗi sẽ bị loại trừ theo quy luật tàn khốc của tự nhiên?

“Gần đây dường như có động tĩnh mới từ dưới biển, họ đang giám sát, chắc đến chiều nay sẽ có kết quả.”

Trong lúc trò chuyện, các cô đã đến nơi giam giữ số 17.

Đường Nhu mở khóa bản đồ mới, đây lại là một nơi cô chưa từng đặt chân đến, trông vô cùng nghiêm mật, khiến người ta rùng mình sợ hãi.

Tòa nhà cao lớn bằng kim loại mang dáng dấp của một ngọn tháp khiến cô liên tưởng đến một nơi trú ẩn của những kẻ sống sót sau tận thế, tràn đầy cảm giác nghi lễ tôn giáo. Hành lang hình chữ nhật nối liền từng cánh cửa kim loại dày nặng, âm trầm và kiên cố, mỗi tầng đều có nhiều nhân viên an ninh trang bị đầy đủ vũ khí canh giữ.

Mỗi khi qua một cánh cửa, lại phải xác nhận lại thân phận của Đường Nhu một lần nữa.

Cô dùng ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn về phía Arthuran, im lặng hỏi số 17 rốt cuộc đã làm gì, Arthuran chỉ đáp ngắn gọn, "Cậu cứ tự hỏi cậu ta thì hơn.”

Đợi một lát, cô ấy lại nói thêm, “Nhưng có thể cậu ta sẽ không chịu thừa nhận.”

Tầng tầng lớp lớp, cứ như những con búp bê lồng nhau, không thấy điểm cuối.

Cầu thang cứ thế dẫn xuống dưới, Đường Nhu ước chừng nơi này nằm sâu khoảng ba tầng dưới mặt đất.

Đi đến nơi sâu nhất, cô nhìn thấy một tấm kính lớn khổng lồ, bên trong là một không gian kim loại rộng cỡ sân bóng đá.

Lờ mờ có thể thấy một cái bóng nhỏ đang dựa sát vào bức tường trong cùng, không nhìn rõ trạng thái.

Đường Nhu hỏi, “Có cửa không? Tôi muốn vào trong.”

Nhân viên an ninh trang bị đầy đủ có vẻ không yên tâm, Arthuran liền nói đỡ, “Cô ấy là Đường Nhu, người huấn dưỡng cấp vàng của khu S, các anh chưa từng nghe đến sao?”

Thấy họ vẫn không lay chuyển, cô ấy lại chỉ vào số 17 bên trong, “Thứ mà các anh canh phòng nghiêm ngặt như thế, ở văn phòng của cậu ấy chỉ là nuôi thả tự do, thậm chí không xích lại, cứ thế bò đầy sàn!”

Đường Nhu, “……”

Cách ví von gì kỳ quặc vậy chứ.

Arthuran đứng bên Đường Nhu, hống hách mượn oai hù dọa, “Các anh nên biết sinh vật này chỉ nghe lời cậu ấy thôi. Nếu không cho cậu ấy vào, đến lúc nó hồi phục thì hậu quả thế nào các anh chịu nổi không?”

Dĩ nhiên nhân viên an ninh sẽ không nghe lời Arthuran nói một phía, họ lập tức báo cáo lên cấp trên, tai nghe nhận được chỉ thị. Sau đó, họ điều khiển hệ thống mở cánh cửa kim loại nặng nề.

“Mời cô vào.”

Arthuran lùi lại một bước, “Tớ sẽ không làm phiền hai người ôn chuyện.”

Đường Nhu bước vào trong.

Bọn họ không cung cấp nước cho số 17, sàn nhà khô khốc.

Cô nhíu mày, chậm rãi bước về phía sinh vật thí nghiệm nhỏ bé trong không gian rộng lớn kia.

Trước khi gặp mặt, Đường Nhu từng nghĩ đến, có thể là do số 17 đã làm ra chuyện gì kinh hoàng nên mới bị giam giữ trong tầng ngục kín đáo đến vậy.

Thế nhưng khoảnh khắc nhìn thấy số 17, mọi suy nghĩ trong đầu cô lập tức tan biến.

Thanh niên tóc ướt, co mình lại trên nền đất lạnh lẽo.

Yếu ớt, co giật.

Anh trông mong manh đến mức tưởng chừng một cái chạm nhẹ cũng đủ để tan vỡ, gương mặt xinh đẹp phi nhân loại trắng đến gần như trong suốt. Khắp cơ thể là vết thương chằng chịt, những xúc tu gãy lìa chưa kịp mọc lại, đang run rẩy rút mình vào góc.

Làn da vốn hoàn hảo giờ đây chi chít vết nứt lớn nhỏ, một số vẫn đang rỉ máu xanh lam, số khác đã bắt đầu lành lại.

Đường Nhu nghẹn thở.

Anh mở mắt, đôi mắt xanh đậm như mực nhìn về phía cô, lông mi khẽ run. Gương mặt không có biểu cảm theo định nghĩa thông thường, nên khó nhìn ra được có đau đớn hay không.

Nhưng chất giọng yếu ớt kia khiến người ta lầm tưởng anh sắp ngất xỉu đến nơi.

“...Nhu.”

Chỉ một tiếng gọi khẽ, đã khiến trái tim Đường Nhu như bị bóp chặt, chua xót vô cùng.

“Sao lại thế này?” Cô ngồi xuống trước mặt số 17, vươn tay vén lọn tóc ướt đẫm xanh thẫm trước trán cậu.

Gương mặt đẹp đẽ như thần linh lộ ra, xúc tu mềm mại trong suốt quấn lấy cổ tay Đường Nhu.

Thanh niên trông như đang mơ màng nửa mê nửa tỉnh, nhưng vẫn cố gắng rướn người về phía cô, gần như sắp ngất đi, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi cô, tựa như Đường Nhu là ánh sáng cuối cùng của anh, hoàn toàn dựa dẫm, hoàn toàn sùng bái.

Đường Nhu kiểm tra tình trạng của anh, xót xa hỏi, “Xảy ra chuyện gì vậy, có ai làm hại em sao?”

Số 17 không đáp, hoặc là quá kiệt sức, đến tay cũng không thể nâng lên, chỉ có xúc tu gạt nhẹ cánh tay cô ra, rồi yên lặng rúc vào lòng cô.

Sau đó nhắm mắt lại.

Giống như một con non bị thương sâu sắc, cuối cùng cũng tìm được nơi mang lại cảm giác an toàn.

Arthuran lặng lẽ mon men tới, không muốn phá vỡ khoảnh khắc ấm áp ấy, nhưng vẫn không nhịn được lên tiếng, “Cậu an ủi vừa phải thôi, những thực thể khác còn bị thương nặng hơn, lúc này không thể để cậu tiếp tay cho nó được…”

Đường Nhu đau lòng đến chết đi được, “Người khác bị thương nặng hay không không liên quan đến tớ, nhưng tại sao bọn họ lại làm hại Tiểu Bạch Tuộc chứ?”

“...Khoan đã, cậu gọi cậu ta là Tiểu Bạch Tuộc?” Khóe miệng Arthuran co giật, “Hôm qua ban chỉ huy đã kiểm tra lại toàn bộ camera giám sát, đúng là họ tập thể tấn công Tiểu Bạch Tuộc của cậu, nhưng Tiểu Bạch Tuộc của cậu cũng…”

Đường Nhu sửng sốt, giọng không nhịn được cao lên, “Bọn họ tập thể tấn công số 17?!”

“...” Arthuran thở dài, “Tớ nghĩ, tốt nhất là cậu nên để tớ nói hết đã.”

Xúc tu trong suốt lặng lẽ bò lên cổ Đường Nhu, dịu dàng mà mang theo cảm giác chiếm hữu mạnh mẽ xoay mặt cô lại.

Cảm xúc của Đường Nhu khiến cậu cảm nhận được một loại thỏa mãn được quan tâm. Rõ ràng cô đang tức giận, nhưng cậu lại nghe ra được ẩn ý trong đó. Cô đang giận vì người khác làm cậu bị thương.

Thật là một hạnh phúc khiến người ta say mê.

Thanh niên mở mắt nhìn cô, rõ ràng gương mặt không mang biểu cảm gì, lại khiến người ta sinh ra ảo giác như đang nhìn một chú cún nhỏ quấn người.

“Nhìn… em…”

Anh thì thào như sắp đứt hơi.

Nhưng xúc tu đang siết quanh cổ Đường Nhu lại khiến cô hoài nghi liệu con bạch tuộc này có đang cố tình giả vờ yếu ớt hay không.

Phải biết rằng những sinh vật cấp cao này rất giỏi giả vờ vô hại.

Arthuran lại lần nữa co rút khóe môi, đứng phía sau Đường Nhu nói, “ Cậu… Tiểu Bạch Tuộc của cậu hiện tại trông đúng là bị thương thật, nhưng phải biết rằng hiện có hơn ba mươi thực thể bị thương nặng vì cậu ta, mười mấy thực thể tử vong, hơn nữa còn có hơn trăm thực thể đang rơi vào trạng thái căng thẳng, tính ra hiện giờ có hơn một trăm thực thể bị cậu ta gây tổn thương từ nhẹ đến nặng.”

Đường Nhu lại tập trung vào chỗ khác, “Vậy là hôm qua có hơn một trăm thực thể vây đánh em ấy một mình?”

Xúc tu trên cổ càng quấn chặt hơn, cô cảm thấy lọn tóc ẩm ướt dính vào cổ, trán của thanh niên đang tựa vào xương quai xanh cô.

Đường Nhu đưa tay đẩy ra, anh lại quấn lấy ngón tay cô, như thể được cổ vũ mà tiếp tục dán sát vào.

“Cậu nói vậy cũng không sai… nhưng khoan đã!” Arthuran bỗng không nói nổi nữa, “Lúc này cậu phải hỏi là vì sao cậu ta có thể một mình đánh trọng thương nhiều thực thể như vậy chứ?! Hiện tại Tháp Babel đã xếp cậu ta vào danh sách đối tượng nguy hiểm cấp đặc biệt rồi!”


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×