người chăm sóc sinh vật phi nhân loại

Chương 44: Bản năng đút ăn sinh học


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Đường Nhu rút tóc ra khỏi miệng anh, vô cùng bối rối.

“Em sao tự nhiên lại sợ đến thế?”

Thiếu niên mất đi lọn tóc của cô, đôi môi mím chặt, hàng mi ướt sũng dính nước, khẽ run lên như cánh bướm, trông thật sự giống như vừa bị dọa cho hồn vía lên mây.

Ánh mắt của anh khiến Đường Nhu bất giác thấy có lỗi, cô bất đắc dĩ vỗ nhẹ lên đỉnh đầu hắn: “Được rồi, không sao rồi, đừng sợ, đừng sợ nữa, không có chuyện gì hết. Trước tiên thả tôi xuống được không?”

Thế nhưng lời vừa dứt, vẻ mặt anh lại trở nên tủi thân.

Như thể buông cô ra là một chuyện đau đớn khôn cùng.

Anh nói: “Không muốn.”

Rồi lại áp đầu vào cổ cô, khuôn mặt cách lớp áo mỏng áp vào xương quai xanh của cô, nhiệt độ ấm nóng từ cơ thể truyền sang khiến toàn thân anh căng cứng, khẽ run.

“Không muốn... không muốn rời xa.”

Ánh mắt anh mơ màng, nhưng lại dán chặt vào mạch máu màu xanh nhạt dưới cổ Đường Nhu, cảm nhận được dòng máu đang lưu chuyển cùng với nhịp tim của cô. Ánh nhìn ấy mang theo cảm giác nguy hiểm như một kẻ săn mồi đang dõi theo con mồi.

Mặt nước rung động, từng đợt bọt nước bắn tung tóe, dòng điện rối loạn khiến cơ thể anh đau đớn căng chặt, trên gương mặt tái nhợt hòa lẫn sự lạnh lẽo và nóng rực, mâu thuẫn giằng xé.

Những xúc tu trong suốt uốn lượn mềm mại, giam giữ lấy con người mảnh mai yếu ớt.

Anh lại lén ngậm lấy tóc cô.

Đường Nhu kiên nhẫn kéo tóc mình ra khỏi miệng anh lần này đến lần khác, đến khi đuôi tóc trở nên ẩm ướt.

Miệng của loài sinh vật này rất sạch sẽ, không có mùi khó chịu, nhưng bị cắn tóc vẫn khiến người ta cảm thấy khó chịu.

Cô dở khóc dở cười, nghiêm mặt lại: “Không được cắn tôi nữa!”

Bạch tuộc nhỏ lập tức trở nên ủ rũ.

Anh lẩm bẩm: “Gầy quá…”

“Hả?”

“Nhu, gầy quá, không tốt.”

Xúc tu nâng cô lên, Đường Nhu giật mình kêu một tiếng, vội vàng bám lấy cánh tay anh để giữ thăng bằng. Cô phát hiện đối phương đang như đang cân nhắc trọng lượng của cô, ánh mắt xanh đậm kia càng thêm u sầu: “Nhẹ quá, Nhu rất nhẹ, không tốt.”

Sau đó, như thể đã hạ quyết tâm, hàng mi dày đổ bóng nhẹ nhàng như nan quạt dưới mắt, rung lên theo nhịp thở của anh.

“Cho chị…”

Anh đưa xúc tu đến gần mặt cô, vẻ mặt chân thành.

Đường Nhu ngẩn người: “Ý em là gì?”

“Ăn…”

Trong đôi mắt xanh đậm như mực của anh, Đường Nhu thấy rõ hình ảnh phản chiếu của mình, cô đang há miệng ngơ ngác.

Anh lại đưa xúc tu tới gần môi cô, đồng thời dời ánh mắt đi, như thể không dám nhìn, khe khẽ nói: “Ăn đi…”

Tình hình bỗng trở nên đáng sợ.

Đường Nhu đẩy mạnh anh ra, nhưng xúc tu anh quấn chặt lấy cô, đôi chân lơ lửng chẳng chạm đất. May mà cô vẫn ngồi trên tay anh, nên cũng không đến nỗi mỏi.

Thái độ lùi bước và kháng cự của cô khiến tiểu bạch tuộc sững sờ, đôi mắt xanh đậm lại tràn đầy vẻ bị tổn thương, như một con thú cưng bị chủ nhân vứt bỏ, vô cùng đáng thương: “Nhu không muốn sao?”

Cứ như thể anh vừa chịu nỗi oan khuất trời long đất lở.

Trong đầu Đường Nhu hiện lên một loạt dấu hỏi, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra là một phụ huynh mẫu mực biết cách nói chuyện với trẻ con.

Cô thăm dò: “Em biết 'ăn' nghĩa là gì không?”

Thiếu niên gật đầu.

Nếu không phải vì vẻ đơn thuần đáng thương kia, Đường Nhu đã tưởng anh đang nói mấy lời mờ ám.

“Ý em là… tôi ăn em? Giống như ăn mấy cái hoành thánh trong hộp kia?” Cô chỉ vào hộp đồ ăn trong thùng rác.

Thiếu niên lại gật đầu, trong mắt ánh lên sự mong đợi.

“Tại sao?” Đường Nhu cố ý dùng giọng âm trầm dọa anh, “Ăn em rồi em sẽ chết đó.”

Cô vừa nói vừa nghiêng người về phía trước, hàng mi anb lại run lên hai cái, lần này lại trông giống như… đang xấu hổ.

“Sẽ… mọc lại…”

Ý là xúc tu có thể tái sinh?

Cũng không phải ngốc.

Đường Nhu tiếp tục dọa: “Vậy nếu tôi ăn hết toàn bộ em thì sao? Ăn đến không còn một mảnh, chết thật ấy?”

Thiếu niên khựng lại, hỏi: “Ăn hết… là… không thấy… Nhu nữa?”

“Ăn hết là không thấy tôi nữa.” Đường Nhu gật đầu, giọng u ám: “Nếu em muốn tôi ăn em, tôi sẽ ăn sạch, nào là hầm, hấp, xào, ăn không hết thì bỏ tủ đông, từ từ ăn tiếp.”

Đôi mắt ấy khẽ mở to, giây tiếp theo, anh ôm chặt lấy Đường Nhu, toàn thân run lên.

Cô bị siết đến nghẹt thở, đấm vào cánh tay anh, không nhịn được mà ho khan.

Bạch tuộc nhỏ cuống quýt thả cô ra, như thể hối hận, xúc tu cụp xuống, đôi môi mím chặt, hàng mi run rẩy, dường như đang giằng xé trong lòng.

Anh ngẩng đầu, nghiêm túc hỏi: “Nhu… muốn ăn hết tôi sao?”

“…” Đường Nhu bắt đầu tự kiểm điểm, cô cảm thấy câu này… thật gợi cảm.

Do đầu óc cô có vấn đề, là cô nghĩ lệch.

Cô biết cái “ăn” mà tiểu bạch tuộc nói không phải kiểu đó, anh chỉ là một đứa trẻ vừa nở chưa đầy ba năm, vô cùng đơn thuần.

Nhưng cho dù anh là trẻ con, cũng không ngăn được Đường Nhu nảy sinh tâm lý trêu chọc, huống chi hôm nay số 17 khác thường, lại không nghe lời.

Cô gật đầu, rất nghiêm túc: “Nếu em muốn tôi ăn em, tôi sẽ ăn hết. Ăn đến chết cơ.”

Lần này anh không chút do dự, nhìn thẳng vào mắt cô, gật đầu: “Được.”

“Được?” Đường Nhu ngạc nhiên, “Em sẽ chết đó.”

Anh vẫn nói: “Được.” Vẻ mặt như thể cam tâm tình nguyện.

Đường Nhu càng thấy khó hiểu.

Cô chưa ý thức được rằng, trong thế giới tự nhiên, hành vi con đực cam tâm tình nguyện bị con cái ăn thịt… có ý nghĩa gì.

Anh là sinh vật có trí tuệ cao, sở hữu hình thái con người cùng tiềm năng nguy hiểm vô hạn, nhưng Đường Nhu lại luôn vô thức xem anh như đồng loại đơn thuần và vô hại, quên mất rằng, dù là “đồng loại”, anh vẫn mang bản năng sinh học nhất định.

“Chẳng lẽ em muốn cảm ơn tôi vì phần hoành thánh đó sao?” Cô nghi ngờ nhìn anh.

Hiển nhiên bạch tuộc không hiểu.

Nhưng anh đoán được Đường Nhu đang hiểu sai ý mình. Chính sự hiểu lầm này khiến anh rất buồn, buồn đến mức cảm thấy chân thành của mình bị cô xem nhẹ.

Xúc tu một lần nữa gấp gáp siết chặt lấy cô, kéo cô vào lòng, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Nhu, tôi, Nhu…”

Anh muốn giải thích, muốn bày tỏ tình cảm nóng bỏng dạt dào của mình, muốn cô cảm nhận được tình yêu sâu sắc mãnh liệt ấy, nhưng tiếc là vốn từ và hệ thống ngôn ngữ không hoàn chỉnh khiến anh chẳng thể diễn đạt trọn vẹn nỗi lòng.

Anh tha thiết áp sát cô, dùng cơ thể biểu đạt tình cảm cuộn trào không thể nói thành lời.

Đường Nhu hoảng hốt, vùng vẫy: “Đừng quậy nữa, buông ra…”

“Ào ——”

Kết quả, trong trạng thái bất thường của số 17, Đường Nhu bị anh kéo ngã xuống bể nước, toàn thân ướt sũng.

“17!”

Cô tức giận thật sự: “Em rốt cuộc bị sao vậy?”

Bồn nuôi không sâu, xúc tu nâng cô ra khỏi mặt nước. Đường Nhu vừa ho vừa trừng mắt nhìn anh: “Có phải dạo này tôi chiều em quá rồi không? Hay là em không muốn ở trong phòng thí nghiệm của tôi nữa? Muốn tôi tìm người nuôi mới cho em sao?”

“Nhu!”

Đồng tử hắn co rút lại, hiện rõ nỗi hoảng loạn và phẫn nộ không cách nào che giấu.

Đường Nhu hất xúc tu quấn lấy cô: “Đừng chạm vào tôi!”

“…” Âm thanh lạnh lùng ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào người, chút phẫn nộ yếu ớt trong thiếu niên lập tức bị dập tắt, hóa thành lời cầu khẩn run rẩy: “Nhu…”


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×