người chăm sóc sinh vật phi nhân loại

Chương 46: Thiếu niên thỏ biển (2)


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Cậu lặng lẽ chờ đợi, nét mặt không biểu cảm, thầm đếm thời gian trong đầu.

“Còn bao lâu nữa?”

“Ừm… không lâu đâu.” Trên chiếc ghế cách đó không xa, vang lên một giọng khàn đặc, hơi thở lộn xộn.

Ban đầu, thỏ biển từng thắc mắc: Gã đang làm gì vậy?

Đôi mắt đỏ lòm đục ngầu ấy cứ gắt gao nhìn chằm chằm vào cậu, cơ thể như chiếc bình thủy tinh bị nung nóng quá mức, nhiệt độ không ngừng tăng cao.

Nhưng cậu không mấy bận tâm.

Ngoài chủ nhân ra, cậu chẳng có chút tò mò thừa thãi nào.

Thiếu niên lặng lẽ chìm xuống, bàn tay trắng muốt, thon dài khẽ khuấy nước. Nhưng người đàn ông kia lại cất tiếng gọi, ngăn cậu lại.

“Đừng xuống vội… để tôi nhìn cậu một lúc.”

Cơ thể gã ta run rẩy, nằm vật trên chiếc giường tạm bợ đối diện khoang nước, lưng tựa vào tường, giọng nói dính ướt, đẫm đầy cầu khẩn. Những tấm kim loại rung lên từng đợt, sương mù mờ mịt mỏng manh chầm chậm sinh ra từ đó.

Có lẽ những làn hơi nước ấy là nhiệt khí bốc lên từ mồ hôi của người đàn ông phía sau.

Gã vô cùng kích động, thoáng chút cuồng loạn, trong đôi mắt tràn ngập dục vọng bệnh hoạn và tham lam.

Sau lớp kính là nước biển nhân tạo trong vắt, cậu thiếu niên thỏ biển với làn da trắng muốt và gương mặt tinh xảo, đẹp đến lạ thường. Đôi mắt đỏ nâu nhạt ấy trong veo như nước, thuần khiết không vướng chút bụi trần. Hàng mi dài nhẹ lay động theo làn sóng nước, như hai chiếc quạt nhỏ bồng bềnh.

Đẹp đến mức… khiến người ta chỉ muốn hủy hoại.

Gã thực nghiệm viên phát ra tiếng gầm gừ khó nghe, giống như bản năng của động vật có vú, nơi khóe mắt đỏ rực đã bắt đầu rỉ ra những giọt lệ sinh lý.

Thiếu niên ngây thơ đưa tay áp lên thành khoang nước, những giọt nước trong veo rơi xuống theo động tác nghiêng đầu đầy nghi hoặc của cậu, làm ướt một khoảng nhỏ trên tấm thảm dưới chân.

Bóng tối dường như mọc rễ ngay trong trái tim thực nghiệm viên. Đôi mắt trong suốt như bảo thạch kia bối rối dõi theo từng cử động của hắn, lay động như mặt biển lăn tăn sóng.

Muốn quá… khao khát đến phát điên…

Muốn nhốt cậu lại, giữ cậu làm của riêng, muốn nhốt cậu vào lồng như một con thú cưng, chỉ để mình làm chủ, nuôi dưỡng cậu, cho cậu ăn, chăm sóc cậu… rồi làm vấy bẩn đôi mắt thuần khiết ấy.

Trương Ninh rướn dài cổ, ngửa đầu ra sau, con ngươi vì phấn khích quá độ mà lật ngược vào trong hốc mắt.

Khóe miệng còn dính thứ nước dãi sinh lý chưa kịp lau đi.

Thiếu niên chẳng mấy hứng thú, tựa như một con rối xinh đẹp không có linh hồn, ngoài khát khao mãnh liệt được gặp lại chủ nhân, cậu chẳng còn cảm xúc nào khác.

Người đàn ông bảo cậu thiếu niên thỏ biển ngồi trên thành khoang nước, bắt cậu phải ngoan ngoãn nghe theo mệnh lệnh, gã muốn nhìn cậu.

Bàn tay ướt đẫm mồ hôi của gã rút ra từ trong lớp quần lót, thắt lưng chẳng biết rơi xuống từ khi nào, áo blouse trắng của nhân viên thực nghiệm cũng biến mất không dấu vết. Không khí tràn ngập mùi mồ hôi lẫn thứ mùi tanh tưởi kỳ quái.

Ngoan quá.

Sinh vật thuộc hệ chữa lành này trông ngoan ngoãn và ngây thơ đến lạ.

Năm ngón tay trắng nõn mềm mại của thiếu niên đặt lên lớp kính, đầu ngón tay mịn màng ép nhẹ vào bề mặt, hằn ra một chút sắc hồng nhàn nhạt. Trương Ninh gắt gao nhìn chằm chằm vào điểm màu ấy, trong đầu không ngừng tưởng tượng nó mềm mại đến nhường nào.

Số 11 là một sinh vật chữa lành, như cảnh sắc đẹp đẽ nhất đang nở rộ trong làn nước biển nhân tạo lạnh lẽo. Ánh mắt mê mẩn của gã dính chặt lấy gương mặt thiếu niên, cơ thể cậu, yết hầu nhô cao cùng những đường gân nơi cổ, tứ chi cân đối duyên dáng.

“Haa…” Gã dùng ánh mắt quấn lấy sinh vật hình người xinh đẹp kia, khuôn mặt được bảo dưỡng kỹ càng giờ phủ đầy một lớp đỏ ửng bệnh hoạn, không ngừng phát ra những âm thanh quái đản và rối loạn.

Thiếu niên khẽ nghiêng tai, tránh né ánh mắt khiến cậu chán ghét ấy.

Hơi thở đặc quánh của người huấn luyện mới chẳng khác nào san hô thối rữa.

Cậu hoàn toàn đứng ngoài hành vi khó hiểu ấy, vừa nhàm chán nghĩ xem khi nào đối phương mới xong, khi nào mình có thể gặp lại Nhu, vừa nghe người đàn ông phía sau lảm nhảm không ngừng.

Gã bảo cậu là nàng thơ của gã, là nguồn gốc mọi dục vọng.

Cầu xin cậu đừng rời mắt đi, như kẻ nghiện phát cuồng bò rạp trên thảm, ngước nhìn thiếu niên đang ngồi trên khoang nước, tay vươn về phía trước, định chạm vào đầu ngón chân cậu.

Cậu bé thỏ biển không hiểu, cũng chẳng quan tâm. Mắt cá chân bị nắm lấy, Trương Ninh vội vàng há miệng định hôn lên, nhưng cậu lại tưởng hắn định cắn mình, lập tức rút chân về, lặn sâu vào trong khoang nước.

Làn da vừa bị chạm vào cảm thấy ghê tởm đến buồn nôn, như bị phủ một lớp dịch nhầy ướt át khó chịu.

Thỏ biển cố nén cơn phẫn nộ, ra sức chà xát vùng da trắng nõn đó đến mức gần như tróc cả một lớp biểu bì, sau đó nhắm mắt, nằm úp dưới đáy nước, không động đậy nữa.

Chỉ có chủ nhân mới được chạm vào cậu.

Chỉ có chủ nhân. Cậu nóng lòng muốn gặp lại chủ nhân của mình, nóng lòng muốn biết Đường Nhu sẽ có phản ứng như thế nào khi nhìn thấy mình.

Cậu khao khát đến phát điên, muốn được ôm vào lòng, muốn bò rạp dưới chân nàng, dùng dáng vẻ yếu đuối nhất khiến nàng mềm lòng, mắt hoe đỏ mà khóc lóc nũng nịu ôm lấy đôi chân mảnh mai xinh đẹp ấy, nhẹ nhàng thổ lộ tình cảm.

Cậu đã không thể chờ đợi thêm nữa.

Người đàn ông ngoài khoang nước lại bắt đầu cầu xin.

Đôi mắt cuồng loạn đầy si mê dán chặt vào cậu, gương mặt xấu xí ép sát lên tấm kính, bị biến dạng vặn vẹo.

“Sắp xong rồi, đợi chút nữa thôi, ra đây đi… cầu xin em mà…” Tên thực nghiệm viên dường như không thể nói tròn một câu, cứ phải dừng lại thở hổn hển một tiếng rồi mới lắp bắp nói tiếp, “Nhìn tôi đi, nhìn tôi một chút…”

Gã quỳ rạp trên sàn, dáng vẻ nhục nhã đến đáng khinh.

Vì sao cậu phải nhìn gã?

Trong mắt thiếu niên tràn đầy sự chán ghét không hề che giấu.

Người đàn ông khát khao có một ngày đôi mắt xinh đẹp ấy khi nhìn gã cũng sẽ ánh lên vẻ lệ thuộc và si mê.

Chắc chắn sẽ có ngày đó thôi… Loài sinh vật biển đơn giản thế này, chỉ cần chăm sóc một thời gian, tự nhiên sẽ giống như chó hoang đã từng được cho ăn, cứ quấn lấy chân gã không rời.

Gã có thể học theo cách của nữ chủ nuôi kia.

Bàn tay ướt đẫm mồ hôi lại một lần nữa vô nghĩa mà xoa xoa theo hình bóng thiếu niên qua lớp kính, đầu ngón tay chạm vào mặt kính lạnh buốt, nhưng trong đầu lại tưởng tượng đang khám phá thân thể mềm mại, mịn màng ấy.

Gã vẫn chưa đủ…

“Xoạt” một tiếng.

“Xong chưa?” Cậu bé xinh đẹp đứng cao nhìn xuống, có phần mất kiên nhẫn.

Đôi mắt ấy, trừ khi nhìn thấy chủ nhân ban đầu của mình, còn lại bất kể là ai, cũng sẽ chẳng bao giờ trở nên ướt át đỏ hoe vì thương cảm, lại càng không rơi lệ.

Cậu lạnh nhạt như một cái máy.

Thế nhưng dáng vẻ đẹp đẽ, không có tình cảm, không có nhiệt độ ấy lại khiến người đàn ông đắm chìm, si mê không lối thoát.

Gã lại một lần nữa bò rạp trước khoang nước, giọng khản đặc như bị đá vụn nghiến nát qua cổ họng, vừa khô khốc vừa khó nghe.

“Chưa… chưa xong…”

Vẫn chưa đủ.

Khe nứt của lòng tham bị xé toạc, chỉ nhìn thôi cũng gần như không thể thỏa mãn nổi nữa.

Gã đưa tay ra, trong cơn si mê cuồng loạn nắm lấy cổ chân của thiếu niên: “Đừng giãy, tôi sẽ xong nhanh thôi.”

Vẻ đẹp kinh tâm động phách này là báu vật, dáng vẻ yếu ớt mong manh này cũng là báu vật. Cơ thể không có sức lực, chỉ cần khẽ đẩy là ngã cũng là báu vật, tư duy lạnh lùng không bị ràng buộc bởi bất kỳ giá trị thế tục nào cũng là báu vật.

Dáng vẻ thuần khiết đến đáng thương của cậu là báu vật.

Thế nhưng, thiếu niên thỏ biển không hề bị chuyển đến khu S như đã định, cậu cũng không được gặp lại chủ nhân của mình.

Người đàn ông đó tìm đến cậu với tần suất ngày càng nhiều.

Có lúc là buổi trưa vắng người, có lúc là đêm khuya, gã luôn chọn thời điểm không có ai xung quanh.

Lén tránh ánh mắt người khác, dùng bể nước nhốt thỏ biển lại, giả vờ là đưa cậu đi kiểm tra, sau đó đưa đến một căn phòng kín đáo sau đường hầm thoát hiểm hẹp dài, mặc sức dùng đôi mắt mình để tưởng tượng những điều dơ bẩn nhất về cậu.

Đối với thiếu niên thỏ biển, điều đó đã phá vỡ khoảng thời gian nghỉ ngơi tĩnh lặng dưới đáy nước.

Nhưng Trương Ninh từng hứa, sẽ đưa cậu đi gặp chủ nhân.

Mỗi lần, cậu đều hỏi: “Khi nào tôi mới được gặp chị ấy?”

Người đàn ông nói với cậu: “Lần sau, lần sau tôi sẽ đưa em đi gặp cô ta.”

Nhưng, mãi mãi cũng không có lần sau.

Từ đầu đến cuối, thiếu niên thỏ biển chưa từng gặp lại chủ nhân của mình.

---

Phòng họp rộng lớn của khu S trong Tháp Babel, không ai cất lời.

Bầu không khí lạnh lẽo đến ngột ngạt.

Màn hình vuông khổng lồ lơ lửng ở trung tâm bàn họp hình tròn, hiển thị hình ảnh của các căn cứ sinh vật khác nhau và những người đứng đầu của các liên minh có quyền phát ngôn.

Đường Nhu là nhân viên nuôi dưỡng của khu S, ngồi ở hàng ghế dự thính sát mép bàn, suốt cả đêm không ngủ, mí mắt nặng trĩu.

Điện thoại lóe sáng, bật lên một tin nhắn.

【Người phụ nữ đẹp nhất vũ trụ】: Sao nhìn mệt mỏi thế, không ngủ ngon à?

Đường Nhu hé mắt, cách mấy dãy người liền thấy Arthuran đang nháy mắt làm trò với cô.

“……”

Cô gắng gượng tinh thần, gõ chữ trả lời.

【Don Quixote】: Chỉ ngủ được vài tiếng, khó mà ngon giấc nổi.

【Don Quixote】: Tớ hỏi cậu chuyện này nhé… Tớ cảm thấy số 17 có vẻ đang trầm cảm.

【Người phụ nữ đẹp nhất vũ trụ】: Ồ? Kể rõ chút đi.

So với họp hành thì trốn việc rõ ràng thú vị hơn nhiều. Arthuran bề ngoài trông nghiêm túc, nhưng gương mặt cô ấy lại phản chiếu ánh sáng từ màn hình điện thoại, khóe môi treo nụ cười quái dị.

Thái dương của Đường Nhu giật giật, cô nhăn mặt gõ chữ đầy khổ sở.

【Don Quixote】: Cậu ấy… ờm, cậu đừng hiểu lầm nhé, cậu ấy muốn tớ ăn em ấy, còn đút xúc tu tận miệng tớ nữa.

“Phụt—”

Một tiếng sặc nước lạc lõng vang lên giữa không khí nghiêm túc của phòng họp.

Đường Nhu mặt không cảm xúc ngẩng đầu lên, nhìn thấy Arthuran đang vừa xin lỗi người bên cạnh, vừa rút khăn giấy ra lau miệng, lại lau luôn bàn họp đầy cà phê vừa phun ra.

“……”

Đầu óc như ong ù ù bay loạn.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×